Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2443: Ta Muốn Gặp Hắn

Nửa giờ sau, cô mới thong thả trở lại hội trường, nhìn thấy Lam Khê đang ngẩn người, không biết đang suy nghĩ cái gì.

- Đi theo ta.

Hồ Tiên nói với giọng điệu đạm mạc.

- Tốt.

Lam Khê vội vã đứng lên đi theo.

Cô không nhịn được nói:

- Hiệp Hội Ma Pháp Sư thật sự rất tốt, xây phân hội ở chỗ này cũng sẽ không gây tổn thất gì cho vương quốc Huyền Vũ các ngươi.

- Việc này ngươi nói với bệ hạ của chúng ta đi.

Hồ Tiên lạnh lùng cắt đứt lời nói của đối phương.

- Được rồi.

Lam Khê bĩu môi.

- Cộp cộp cộp ~ -

Hồ Tiên đi ra khỏi Trung tâm Huyền Vũ, phía sau là Lam Khê ủ rũ cúi đầu.

Cô mới vừa khuyên bảo cô gái đuôi hồ ly lần nữa nhưng mà vẫn chấm dứt bằng thất bại, đồng thời còn bị hung hăng đả kích một lần nữa.

Hồ Tiên nhàn nhạt nói:

- Với ta mà nói, Hiệp Hội Ma Pháp Sư chẳng có gì ghê gớm cả.

Lam Khê nghĩ thầm:

- Đó là do ngươi còn chưa hiểu rõ Hiệp Hội Ma Pháp Sư thôi, cho nên mới có thể nói như vậy.

Hồ Tiên lạnh lùng nói:

- Ta không có hứng thú hiểu rõ, nó lại không thể kiếm tinh thạch ma thú cho ta, thậm chí còn muốn ta miễn tiền thuê, loại mua bán lỗ vốn như vậy ngươi đi tìm đồ ngốc thương lượng đi.

- Vậy ta chỉ có thể đàm luận với bệ hạ các ngươi thôi.

Lam Khê bĩu môi.

Hồ Tiên chợt dừng bước, quay đầu lạnh giọng hỏi:

- Ý của ngươi là nói bệ hạ chúng ta là đồ ngốc?

- Không có, ta không có ý này, ngươi nghĩ lầm rồi.

Lam Khê vội vã xua tay giải thích, nếu như tạo thành loại hiểu lầm này, sợ là nàng sẽ không cách nào gặp mặt quốc vương vương quốc Huyền Vũ.

- Hừ!

Hồ Tiên hừ lạnh một tiếng, nàng không cho phép ai nói xấu Mục Lương.

Cô gái đuôi hồ ly xoay người tiếp tục đi ra bên ngoài, Lam Khê bất đắc dĩ thở dài, cất bước vội vã đi theo.

Cô gái đuôi hồ ly mang theo Lam Khê trở lại Trân Bảo Lâu, dùng Trùng Cộng Hưởng thông báo Vệ Cảnh qua đây.

Hôm nay cô sẽ rất bận rộn, không có thời gian mang Lam Khê đến Khu Vực Trung Ương, chỉ có thể bảo Vệ Cảnh mang cô ta đi.

- Chờ một chút, sẽ có người nhanh chóng dẫn ngươi đi.

Hồ Tiên thuận miệng hô.

- Được rồi.

Lam Khê trả lời không chút để ý, sau đó đi dạo trong Trân Bảo Lâu.

Cô nhìn những thứ trưng bày bên trong quầy lưu ly, lập tức nóng mắt không thôi.

Cô nuốt nước bọt, cảm thán:

- Nhiều ma cụ cao cấp như vậy, ước gì ta có chúng....

- Ngươi có tinh thạch ma thú à?

Hồ Tiên nhàn nhạt hỏi.

- ...

Lam Khê co giật khóe miệng, trầm mặc.

Ta có không ít tinh thạch ma thú, thế nhưng phải dùng để xây phân hội Hiệp Hội Ma Pháp Sư, còn có rất nhiều nơi phải hao phí tinh thạch ma thú, không thể tùy tiện dùng.

- Hiệp Hội Ma Pháp Sư các ngươi thật sự rất nghèo.

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên hiện lên một tia xem thường.

Lam Khê đỏ mặt phản bác:

- Hiệp hội chúng ta có rất nhiều tinh thạch ma thú, chẳng qua là ta không thể mang theo thôi.

- Ừ ừ, coi như ngươi nói đúng đi.

Hồ Tiên bĩu môi.

-... Vốn dĩ là vậy, cái gì là coi như chứ?

Lam Khê nghiến răng.

Hồ Tiên không nhìn ánh mắt của đối phương, im lặng lật xem văn kiện.

Không bao lâu, Vệ Cảnh mặc khôi giáp sải bước đi vào Trân Bảo Lâu.

- Hồ Tiên đại nhân, ngài tìm ta có chuyện gì à?

Vệ Cảnh giơ tay lên nghiêm chào cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên nâng tay ngọc lên rồi chỉ về phía Lam Khê vẻ mặt buồn bực, nói:

- Mang nàng ta đi gặp bệ hạ, dùng Cửa Truyền Tống.

- Vâng.

Vệ Cảnh cung kính gật đầu.

- Đi thôi.

Lam Khê nôn nóng nói.

- Tốt.

Vệ Cảnh không có nhiều lời, xoay người đi ra ngoài.

Lam Khê nhìn lại cô gái đuôi hồ ly, tính tình trẻ con mà làm mặt quỷ với đối phương rồi mới xoay người đuổi theo bước chân của Vệ Cảnh.

-... Người như vậy sao có thể lên ngồi vị trí phó hội trưởng Hiệp Hội Ma Pháp Sư chứ?

Hồ Tiên có chút cạn lời giơ tay lên nâng trán.

- Cộp cộp cộp ~~~

Lam Khê đi theo Vệ Cảnh đến Cửa Truyền Tống, dọc theo đường đi hai người vẫn giữ yên lặng, không ai mở miệng.

Cuối cùng Lam Khê vẫn là không khỏi hỏi:

- Chúng ta ngồi xe thú đi qua đó à?

Vệ Cảnh lắc đầu đáp:

- Không phải, như vậy quá chậm, ngồi xe thú phải mất hai ngày mới có thể đến nơi.

Lam Khê dấu hỏi đầy đầu, vương cung của vương quốc Huyền Vũ cách Thành Buôn Bán Sơn Hải xa như vậy à?

- Vậy chúng ta đi như thế nào?

Cô tò mò hỏi.

- Hồ Tiên đại nhân đã nói rồi, chúng ta đi bằng Cửa Truyền Tống.

Vệ Cảnh đáp lại với giọng điệu bình thản.

Lam Khê co giật khóe miệng, Cửa Truyền Tống là cái gì?

- Chờ một chút ngươi sẽ biết thôi.

Vệ Cảnh đáp mà không quay đầu lại, hắn đã thấy nhà lầu Cửa Truyền Tống cách đó không xa.

Lam Khê cau mày đuổi theo, trước khi tiến vào nhà lầu thì bị binh sĩ canh gác tiến hành lục soát người, sau khi xác định không có mang theo vật phẩm nguy hiểm mới cho phép đi vào bên trong.

- Thần thần bí bí!

Cô nói thầm một câu.

Chẳng mấy chốc, nữ nhân cảm nhận được dao động không gian quen thuộc, trên mặt tràn đầy vẻ ngạc nhiên, ánh mắt rơi vào một cánh cửa ngập sương mù.

- Khởi động Cửa Truyền Tống, đi Khu Vực Trung Ương.

Vệ Cảnh trầm giọng nói.

- Vâng.

Binh sĩ canh gác cung kính đáp lại, xoay người thao tác điều khiển trên cửa.

Hơn mười giây sau, sương mù trong Cửa Truyền Tống xoay tròn, cuối cùng hình thành một cái vòng xoáy.

Vệ Cảnh nhìn về phía Lam Khê ngẩn người, bình tĩnh nói:

- Các hạ, đi thôi.

Lam Khê phục hồi tinh thần lại, trong lòng đã có suy đoán đối với Cửa Truyền Tống trước mắt, nhưng lại cảm thấy không thể nào.

Cô hít một hơi thật sâu, cất bước đi theo, nhìn thấy Vệ Cảnh bước vào Cửa Truyền Tống, cơ thể bị vòng xoáy cắn nuốt rồi biến mất.

Trên mặt cô càng lộ ra thần sắc khiếp sợ, chậm chạp bước vào trong Cửa Truyền Tống dưới ánh mắt soi mói của các binh lính rồi biến mất, sau đó vòng xoáy chậm rãi ngừng xoay tròn.

- Ông ~~~

Bên kia, tầng một Khu Vực Trung Ương, Cửa Truyền Tống bị khởi động, hộ vệ Trung Ương canh gác nhìn chăm chú vào Cửa Truyền Tống đang xoay tròn.

Không bao lâu, Vệ Cảnh bước ra Cửa Truyền Tống, ánh mắt hoảng hốt chậm rãi khôi phục lại sự tỉnh táo.

- Cộp cộp cộp ~~~

Lam Khê bước ra Cửa Truyền Tống, vẻ khiếp sợ trên mặt còn chưa tan đi.

Cô cả kinh nói:

- Đây là ma pháp trận không gian truyền tống.

Cô là Ma Pháp Sư hệ Không Gian cấp 9 nên cực kỳ nhạy cảm đối với dao động không gian, cộng thêm bản thân biết dùng ma pháp không gian truyền tống, lúc này mới cảm giác Cửa Truyền Tống quen thuộc.

- Các hạ, mời đi theo ta.

Vệ Cảnh nói với thần sắc nghiêm túc.

Lam Khê hỏi:

- Cửa Truyền Tống này là do ai làm?

- Các hạ, đây không phải là vấn đề mà ngươi nên hỏi.

Sắc mặt của Vệ Cảnh lạnh xuống.

- Xin lỗi.

Lam Khê phục hồi tinh thần lại, đè nén lòng tò mò đối với Cửa Truyền Tống, không tiếp tục hỏi nữa.

- Đi thôi.

Vệ Cảnh lạnh giọng mở miệng.

Lam Khê chậm rãi thở ra một hơi, cùng Vệ Cảnh rời đi vị trí đặt Cửa Truyền Tống, cưỡi Thang Vận Chuyển lên tầng tám khu Trung Ương.

Bên trong Thang Vận Chuyển, cô gái tóc xám bạc rũ mắt nghĩ ngợi, trong lòng cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ trong vương quốc Huyền Vũ còn có Ma Pháp Sư hệ Không Gian còn lợi hại hơn cô à?

Ma Pháp Sư hệ Không Gian cực kỳ hiếm hoi, có thể tu luyện tới cấp 9 càng là lông phượng sừng lân, chí ít kẻ có thực lực mạnh hơn cô thì cô chỉ biết được một người.

Bạn cần đăng nhập để bình luận