Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2501: Đánh Thức Lão Tổ

Ba giờ sau.

Cô bé quay đầu hô:

- Mục Lương ca ca, Vua Hư Quỷ vẫn luôn di chuyển, chúng ta phải nhanh lên.

Mục Lương lập tức đứng dậy khống chế phi thuyền vận chuyển thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh, gia tăng tốc độ bay.

An Kỳ nghỉ ngơi một hồi, thừa nhận tác dụng phụ do Nhảy Vọt Ám Ảnh nhiều lần mang tới.

- Mục Lương ca ca, gần tới rồi.

An Kỳ khẩn trương nói.

- Ừm, ngồi cho vững.

Mục Lương lên tiếng, thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh lần nữa.

Sau mấy lần Nhảy Vọt Ám Ảnh, khi hai người dừng lại thì Mục Lương đã cảm nhận được khí tức của Hư Quỷ.

- Tìm được rồi.

Đôi mắt đen nhánh của hắn loé lên tia sáng lạnh lẽo.

- Cộp cộp cộp ~~~

Bạch Sương chạy vào chính điện Vương Cung, quốc vương Hải Đinh ngồi trên chủ vị đang đàm luận với hai người con trai của mình.

Mai Đặc nói với vẻ mặt nghiêm túc:

- Cha, bên trong vương quốc không thái bình, bởi vì chuyện tăng thuế đã khiến dân chúng rất bất mãn và kháng nghị.

Quốc vương Hải Đinh trầm mặc, rũ mắt không nói lời nào.

Khóe môi của Khải Tân Tư cong lên, nói không chút để ý:

- Sớm muộn gì bọn họ cũng phải chấp nhận thôi, có kháng nghị cũng không thể thay đổi kết quả này.

Việc gia tăng thuế thu nhập là do hắn phổ biến, trong lòng rất chắc chắn chuyện này, cuối cùng thì dân chúng trong vương quốc chỉ có thể chấp nhận mà thôi.

- Nhưng mà dân chúng kháng nghị khiến cho vương thành không cách nào hoạt động bình thường được, sớm muộn gì sẽ xảy ra đại loạn.

Mai Đặc cao giọng nói.

- Vậy là bọn họ muốn chết.

Đáy mắt của Khải Tân Tư hiện lên tia sáng lạnh lẽo.

Bạch Sương đi nhanh vào chính điện, nghi ngờ hỏi:

- Cha, các ngươi đang nói chuyện gì thế?

Mấy ngày nay cô rất buồn chán, Phố Buôn Bán trong thành Tát Luận đã đóng cửa, tất cả cửa hàng đều không mở, trên đường không một bóng người, chỉ có thể quanh quẩn trong vương cung.

Vẻ mặt của Khải Tân Tư hoà hoãn một chút, quay đầu mỉm cười hỏi:

- Em gái à, chúng ta đang nói chuyện chính sự, sao ngươi lại tới đây?

Bạch Sương thè lưỡi, hoạt bát nói:

- Ta hỏi cha nha, đâu có hỏi ngươi!

Khải Tân Tư cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ nhún vai.

Sắc mặt của quốc vương Hải Đinh cũng tốt hơn rất nhiều, ngước mắt hỏi:

- Bạch Sương, hôm nay ngươi không đi cùng với mẹ của mình à?

- Ta vừa mới từ chỗ ở của mẹ qua đây.

Bạch Sương ngây thơ đáp.

Sau khi Phố Buôn Bán đóng cửa, mỗi ngày cô đều rất nhàm chán, phần lớn thời gian đều ngồi xem phim truyền hình với vương hậu.

Bởi vì chuyện của Hư Tộc, Hồ Tiên đã lấy lý do an toàn ra lệnh các Phố Buôn Bán ở bên ngoài đóng cửa ngừng kinh doanh, chờ khi nào giải quyết xong Hư Tộc thì mới khai trương lần nữa.

Mai Đặc nói:

- Bạch Sương, chúng ta đang nói chính sự, ngươi về trước đi.

- Đàm luận chính sự gì chứ, chẳng lẽ ta không thể nghe sao?

Bạch Sương cau mày lại, bất mãn nhìn về phía anh trai.

Khải Tân Tư mỉm cười hỏi:

- Em gái cũng muốn học quản lý vương quốc sao?

- Không có, ta không có hứng thú.

Bạch Sương vội vã xua tay, nói rồi cô xoay người muốn đi.

- Cộp cộp cộp ~~~

Nhưng mà cô chưa kịp rời đi thì Kỵ Sĩ phụ trách thông báo đứng bên ngoài chánh điện hô to:

- Bệ hạ, có chuyện khẩn cấp cần bẩm báo.

- Vào đi.

Quốc vương Hải Đinh trầm giọng nói.

- Cộp cộp cộp ~~~

Bạch Sương dừng bước lại, nhìn Kỵ Sĩ đi nhanh vào chính điện rồi hành lễ với cha mình ở chủ vị và các anh trai.

- Bệ hạ, ba vị điện hạ.

Kỵ Sĩ cung kính hành lễ Kỵ Sĩ.

Quốc vương Hải Đinh lạnh lùng nói:

- Có chuyện gì khẩn cấp, nói đi.

Kỵ Sĩ đứng thẳng lưng lên, trên mặt lộ vẻ sợ hãi báo cáo:

- Hồi bệ hạ, thành Nguyệt Lưu, thành Cương Ni và thành Lang Thái đều bị đồ thành, không còn ai sống sót.

- Cái gì?

Mai Đặc và Khải Tân Tư lập tức lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.

- Tại sao lại như vậy, có phải là tin tức xảy ra sai lầm không?

Sắc mặt của Bạch Sương trở nên trắng bệch.

Cô chợt nghĩ tới điều gì đó, khiếp sợ nói:

- Chẳng lẽ là do Hư Quỷ làm?

Kỵ Sĩ tiếp tục nói:

- Ngoại trừ ba tòa thành này thì thành Hải Cảnh ở gần biển cũng không liên lạc được.

Quốc vương Hải Đinh khiếp sợ quát:

- Mấy tin tức này cũng là thật sao?

Kỵ Sĩ nhắm mắt nói:

- Bệ hạ, tin tức là thật, ta đã phái người đi nghiệm chứng.

Bạch Sương kinh ngạc thốt lên:

- Cha, chuyện này nhất định có liên quan tới Hư Quỷ, có thể là Vua Hư Quỷ đã tới vương quốc chúng ta!

- Vua Hư Quỷ, đó là Hư Quỷ Thánh giai mà Mục Lương từng nhắt tới!

Tay của quốc vương Hải Đinh run lên, trong lòng tràn đầy sự khiếp sợ.

Sắc mặt của Mai Đặc vô cùng ngưng trọng, hắn sợ hãi nói:

- Cha, kẻ có thể đồ thành mà không bị phát hiện thì chỉ có thể là Vua Hư Quỷ.

Khải Tân Tư nói với giọng điệu run rẩy:

- Cha, nếu quả thật là Vua Hư Quỷ đến đây, nếu như không đánh thức Tổ gia gia, chỉ bằng vào thực lực của vương thất chúng ta là sẽ không tài nào ngăn cản nó được.

- Cha, việc này phải nhanh chóng thông báo cho Mục Lương biết, mời ngoại viện đến giúp đỡ.

Bạch Sương bước nhanh tới trước trước mặt cha mình, giọng nói đã có chút run rẩy.

- Đúng vậy, Mục Lương có nói là toàn bộ vương quốc phải liên hợp lại để đối phó Hư Tộc.

Đôi mắt của Mai Đặc sáng lên, quay đầu nhìn về phía chủ vị, lúc này sắc mặt của cha hắn rất khó coi.

Quốc vương Hải Đinh nghiêm túc nói:

- Không được, nếu như bây giờ đánh thức lão tổ thì hắn chỉ có thể sống được năm ngày.

Khải Tân Tư hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói:

- Phải tìm được Vua Hư Quỷ rồi mới để Tổ gia gia tỉnh lại.

- Nhưng mà chúng ta đi nơi nào tìm Vua Hư Quỷ đây?

Bạch Sương cắn môi dưới.

- Ầm ầm ~~~

Đột nhiên, trong vương thành truyền đến tiếng nổ kịch liệt, đám người đứng ở trong cung điện đều có thể nghe được.

- A? Bên ngoài xảy ra chuyện gì thế?

Mai Đặc khiếp sợ hỏi.

Quốc vương Hải Đinh ngồi không yên, đứng dậy lao ra cung điện, nhìn thấy bầu trời dâng lên khói đen.

Hắn nhún người nhảy lên nóc cung điện rồi nhìn về phía cửa thành, một bóng dáng khổng lồ lọt vào tầm mắt của hắn.

- Vua Hư Quỷ!

Quốc vương Hải Đinh biến sắc, vừa nhìn đã ngay lập tức nhận ra bóng dáng kia là cái gì, bởi vì hắn đã từng nhìn thấy thứ này ở trong TV.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đám người Bạch Sương và Mai Đặc đều đi tới nóc nhà, cũng nhìn thấy bóng dáng khổng lồ kia.

- Vua Hư Quỷ tới!

Sắc mặt của Bạch Sương lập tức trắng bệch.

Cô rất mẫn cảm đối với khí tức Hư Quỷ, cô đã từng chống đỡ thủy triều Hư Quỷ cùng với mọi người vương quốc Huyền Vũ ở bên trên Rùa Đen, bóng đen trước mắt còn to lớn và mạnh mẽ hơn nhiều những con Hư Quỷ mà cô từng gặp trước đó.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Tứ Vương mở miệng phun ra thổ tức bao trùm phòng ốc kiến trúc xung quanh, tiếng nổ mạnh không dứt bên tai.

Hắn tản mát ra sương mù màu đen khuếch tán ra bốn phương tám hướng, cắn nuốt toàn bộ sinh linh.

- Kiệt kiệt kiệt, thật là nhiều Huyết Thực.

Hư Tứ Vương tham lam cắn nuốt sinh mệnh.

- A, Hư Quỷ tới rồi!

Tiếng thét chói tai và hoảng sợ vang vọng khắp thành Tát Luận, dân chúng đổ xô nhau chạy trối chết, muốn rời xa Hư Tứ Vương.

Phần lớn người sinh hoạt ở thành Tát Luận là quý tộc và có thân phận cao, bọn họ từng xem phim điện ảnh cho nên biết chuyện về Hư Quỷ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận