Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 477: Thuốc Dập Lửa

Cô gái Ma Cà Rồng vừa mới chính thức gia nhập vào thành Huyền Vũ không lâu, đến giờ vẫn còn chưa học thuộc Quy Định Bay Trên Không đâu.
Hiện tại bọn họ vẫn còn ở tại thành Dạ Nguyệt, vẫn chưa không xác định được lúc sau sẽ phát sinh chuyện gì, tốt hơn hết là Hi Bối Kỳ nên ở lại.
- Tốt thôi.
Hi Bối Kỳ chu môi.
- Đúng rồi, ngày mai là thời gian người thú nhập học, Mục Lương, ngươi có đến xem không?
Nguyệt Thấm Lan thuận miệng hỏi.
- Ừ, đi.
Mục Lương suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.
- Tốt.
Nguyệt Thấm Lan nhớ kỹ, chuẩn bị sau khi ăn bữa tối xong thì đi an bài công việc ngày mai.
- Những chuyện công tác khác thì đi thư phòng rồi nói sau.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Tốt.
Nguyệt Thấm Lan gật đầy, đôi mắt hiện lên ý cười.
- Đạp đạp đạp !
Ngoài nhà ăn chợt truyền đến tiếng bước chân vội vã.
Đám người ngẩng đầu nhìn lại.
Người chưa đến thì âm thanh đã tới trước:
- Mục Lương, ta nghiên cứu thành công rồi!
Ngay sau đó, Vưu Phi Nhi hứng thú bừng bừng chạy vào nhà ăn, trong tay còn cầm một bình lưu ly đóng miệng.
- Nghiên cứu thành công cái gì cơ?
Hi Bối Kỳ nghi ngờ hỏi.
- Thuốc dập lửa.
Vưu Phi Nhi tránh đi chúng nữ, đi tới bên cạnh Mục Lương, đặt bình lưu ly trước mặt hắn.
- Nhanh đến vậy sao?
Mục Lương cảm thấy bất ngờ, hắn đặt đũa xuống rồi cầm bình lưu ly trước mặt lên quan sát.
Trong bình chứa một loại vật chất màu trắng đục, hơi dinh dính như keo.
- Ta mới nghiên cứu được, vừa thí nghiệm xong thì lập tức đến đây đưa cho ngươi xem.
Vưu Phi Nhi hưng phấn nói.
Mục Lương nghe vậy bật cười hai tiếng, hỏi:
- Đã ăn tối chưa?
- Tiểu Mật vừa mới đưa tới, ta chưa kịp ăn.
Vưu Phi Nhi thành thật trả lời.
- Nếu vậy thì ngồi xuống ăn chung đi, chờ ăn no rồi nói.
Mục Lương giơ tay ra hiệu.
Hầu gái nhanh chóng lấy thêm bát đũa mới rồi hỗ trợ múc canh.
- Tốt thôi.
Vưu Phi Nhi ngoan ngoãn ngồi xuống.
- Cho ta một chén nữa.
Nguyệt Phi Nhan hồn nhiên lên tiếng.
- Tốt.
Vệ Ấu Lan dịu dàng đáp, múc thêm một chén canh sữa cho cô gái tóc đỏ.
- Ta cũng muốn một chén.
Hi Bối Kỳ theo sát phía sau.
- Xem ra canh sữa rất được hoan nghênh.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.
Mục Lương chớp mắt, bình tĩnh nói:
- Có thể thêm vào thực đơn của Mỹ Thực Lâu, giá bán có thể cao một chút.
Thành phần bên trong canh sữa có rau xanh và sữa thú, sữa thú có hạn, còn phải cung cấp cho Tiệm Đồ Uống Lạnh, vì vậy chi phí sẽ không thấp, chỉ có thể đặt giá cao.
- Tốt, chuyện này cứ giao cho ta.
Hồ Tiên quyến rũ lên tiếng.
Hiện giờ Hồ Tiên chỉ dùng giọng điệu quyến rũ với Mục Lương, đối với những người xa lạ thì nàng chỉ đối đãi nhàn nhạt.
Mễ Nặc và Nguyệt Thấm Lan không khỏi nghiến nghiến răng lợi, mắng thầm một tiếng hồ ly tinh, sắp câu mất hồn của Mục Lương đi rồi.
…….
Trong thư phòng, Mục Lương ngồi xuống vị trí của mình, sau đó dò xét thuốc dập lửa trong bình lưu ly.
Vưu Phi Nhi, Mễ Nặc đều tiến vào thư phòng, đặt trà nóng trong tầm tay Mục Lương.
- Phi Nhi, thuốc dập lửa này sử dụng như thế nào?
Mục Lương dứt khoát hỏi.
Vưu Phi Nhi lập tức trả lời:
- Rót thêm chút nước sạch vào là được rồi.
- Thêm nước? Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Mục Lương ngẩn người.
- Để ta làm mẫu một chút.
Vưu Phi Nhi đi lên trước, tiếp nhận bình pha lê trong tay của anh.
- Mọi người tới Khu Làm việc đi, thư phòng có quá nhiều văn kiện, đợi chút nữa xảy ra chuyện gì sẽ không tốt đâu.
Mễ Nặc dịu dàng đề nghị.
- Cũng được, chúng ta đi Khu vực Làm việc.
Mục Lương ôn hòa đáp.
Ba người rời khỏi thư phòng, đi tới Khu Làm việc.
Mục Lương bật lửa một chậu than rồi tránh sang một bên.
- Ba !
Vưu Phi Nhi mở nắp bình lưu ly, bên trong nắp còn gắn thêm vòng cao su cho nên không sợ ngã đổ.
Cô nghiêng thân bình, đổ hơn phân nửa thuốc dập lửa màu trắng trong vào lòng bàn tay.
- Mục Lương, đổ một ít nước lên tay ta đi.
Vưu Phi Nhi hồn nhiên lên tiếng.
- Ừm.
Mục Lương đáp, vươn tay ra ngưng kết nước rồi rơi vào lòng bàn tay của cô gái tóc vàng.
Khi thuốc dập lửa vừa chạm vào nước, nó lập tức phóng to với tốc độ cực nhanh, đồng thời màu sắc cũng có biến hóa.
- Các ngươi nhìn xem.
Vưu Phi Nhi vội vàng ném thuốc dập lửa vào trong chậu than.
Trong vòng ba mươi giây, thuốc dập lửa đã biến thành những quả bong bóng xà phòng, thể tích phóng đại gấp mấy chục lần, bao phủ hoàn toàn chậu than, sau ba, bốn giây thì ngọn lửa đã bị dập tắt.
Một phút sau, toàn bộ bong bóng vỡ tan, nhưng mặt đất lại khô ráo.
- Chính là như vậy.
Vưu Phi Nhi quơ quơ tay.
Mục Lương kinh ngạc nhướng mày, vô cùng thán phục:
- Đây là thuốc dập lửa dạng bọt biển?
Còn tốt hơn nhiều so với thuốc dập lửa ở Địa Cầu, như vậy thuốc dập lửa cho bình chữa cháy đã có.
- Nguyên liệu chế tạo thuốc dập lửa có khó tìm không?
Mục Lương tò mò hỏi.
- Không đâu, tất cả đều là nguyên liệu rất dễ dàng lấy được.
Vưu Phi Nhi vội vàng móc ra một tờ giấy đưa cho Mục Lương:
- Trong đó có một loại là dịch chiết xuất từ Trà Thụ Tinh Thần, chỉ cần vài chiếc lá là đã có thể làm ra một thùng thuốc dập lửa lớn.
Mục Lương mở tờ giấy nhìn sơ qua, nội dung viết phương pháp và công thức pha trộn tài liệu của thuốc dập lửa.
- Rất tốt, ta sẽ sắp xếp người đi sản xuất.
Anh cất cách điều chế thuốc dập lửa, trong lòng có rất nhiều dự định.
Bây giờ, việc chế tạo bình chữa cháy có thể đưa vào danh sách quan trọng, chỉ cần chế tạo ra thuốc dập lửa số lượng lớn, như vậy từng nhà phải được trang bị bình chữa cháy, ngăn chặn hỏa hoạn xảy ra lần nữa.
- Mục Lương, ngươi còn cần ta làm cái gì nữa không?
Bàn tay nhỏ nhắn của Vưu Phi Nhi túm lấy góc áo.
- Bây giờ, ngươi chỉ cần nghỉ ngơi cho thật tốt, đừng thức đêm không chịu ngủ.
Mục Lương giơ tay nhẹ nhàng bắn vào trán của cô gái tóc vàng.
- Được, ta biết rồi mà.
Khuôn mặt của Vưu Phi Nhi ửng đỏ, trong lòng ngọt như mật.
- Tiểu Nặc, đêm nay ngươi canh chừng xem cô ấy có chịu nghỉ ngơi không!
Mục Lương nhìn về phía cô gái tai thỏ.
- Vâng.
Mễ Nặc ngoan ngoãn gật đầu.
Đôi mắt màu xanh lam của cô gái tai thỏ lộ ra ý cười, cô kéo tay Vưu Phi Nhi rời đi, dự định giám sát đối phương đi vào giấc ngủ.
- Việc xây dựng Viện Ca Kịch cũng nên đưa vào danh sách quan trọng......
Mục Lương nhíu mày, rời khỏi Khu vực Làm việc trở về phòng làm việc.
Anh phải đi chuẩn bị một chút, ngày mai các trẻ em người thú sẽ nhập học, cần suy nghĩ nên nói chút gì khi lên bục giảng để tẩy não bọn nhỏ......
Khụ khụ, là truyền thụ một ít nghĩa vụ.
Đêm đen gió lớn, tối khuya.
Thành Dạ Nguyệt, tiểu đội năm người lén lút rời đi, vòng một đường xa tới gần Huyền Vũ.
Thành viên trong tiểu đội gồm Áo Lợi Ba và con trai Áo Lợi Tư, còn có chấp sự Lan Na, hai người còn lại là thuộc hạ Ma Cà Rồng thông thường.
Nhiệm vụ tối nay của bọn họ chính là tới gần Man Thú Hoang Cổ và lấy máu của nó.
- Cha, chúng ta làm như vậy xác định không phải là đang tìm cái chết sao?
Áo Lợi Tư rất khẩn trương, giọng nói không khỏi run rẩy.
Lan Na thật sự muốn từ chối tham dự nhiệm vụ này, đáng tiếc đây không phải là việc mà cô từ chối là có thể không tới.
Sau khi nghe về nhiệm vụ điên cuồng này, lúc đó, cô ta lập tức muốn quay đầu rời đi, không tham dự vào nhiệm vụ tìm chết.
Có điều Đại trưởng lão đã ra lệnh, cô chỉ có thể cắn răng tới đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận