Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2424: Đạo Nhái Nước Hoa.

Lan Đế cau mày lại, nghi ngờ nói:

- Chuyên gia chế tạo nước hoa hoa? Từ bao giờ có chức nghiệp này vậy?

Giọng của Hổ Tây vang lên bên tai cô gái tóc nâu:

- Cô ấy bịa chuyện chứ còn gì nữa, nước hoa trong vương quốc Huyền Vũ chúng ta đều là do nhóm của tiểu thư Mễ Nặc nghiên cứu và chế tạo.

Khi cô gái tai thỏ rảnh rỗi thì cô ấy sẽ nghiên cứu chế tác nước hoa mới cùng với nhóm tiểu hầu gái, cách điều chế tuyệt đối được bảo mật.

Việc sản xuất nước hoa mới sẽ được tách ra thành rất nhiều trình tự làm việc, các công nhân sẽ xử lý mỗi loại nguyên liệu khác nhau, cuối cùng lại do chuyên gia điều phối thành nước hoa thành phẩm.

Lan Đế không vui nói:

- Vậy nghĩa là cô ta mượn danh tiếng của vương quốc Huyền Vũ để bán nước hoa của mình à?

Hổ Tây lạnh nhạt nói:

- Ta cảm thấy không có đơn giản như vậy, vào trước xem sao.

- Đại trưởng lão có muốn vào cùng chúng ta không?

Lan Đế quay đầu hỏi.

- Ừm.

Đại trưởng lão Ốc Đảo không có từ chối, thành thật mà nói lão không quá yên tâm để hai cô gái này hành động một mình.

……..

- Cộp cộp cộp ~~~

Lan Đế và Đại trưởng lão Ốc Đảo đi vào cửa hàng nước hoa, Hổ Tây vẫn duy trì trạng thái ẩn thân cũng đi vào theo.

Bên trong lầu một của cửa hàng nước hoa đặt mấy chiếc bàn dài, mặt trên bày các loại nước hoa đủ mọi màu sắc, tản mát ra mùi thơm gay mũi.

- Trong đây mùi nồng quá, không thơm chút nào.

Hổ Tây âm thầm vẫy tay ở trước mũi.

Lan Đế cũng nhíu mũi lại, trước đây cô từng mua nước hoa giúp Lăng Hương, tiếp xúc với thứ này rất nhiều, cho nên có thể phân biệt được nước hoa tốt hay xấu.

Đại trưởng lão Ốc Đảo mặt không đổi sắc quét nhìn đầy bàn nước hoa, hắn không hề có hứng thú với thứ này.

- Thật nhiều nước hoa, thơm quá đi ~~~

- Mùi thật dễ chịu, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy nhiều nước hoa như vậy đấy.

- Màu sắc cũng rất đẹp mắt, thật là muốn mua hết mang về nhà.

Mọi người lục tục bước vào cửa hàng, cầm bình nước hoa ngửi thử rồi lộ ra vẻ mặt say mê.

Lan Đế híp mắt lại, bình đựng nước hoa là do vương quốc Huyền Vũ sản xuất, đáy bình còn có đồ án của vương quốc Huyền Vũ.

Hổ Tây đứng bên cạnh Lan Đế tức giận bất bình nói:

- Thật quá đáng! Bọn hắn dùng bình của vương quốc Huyền Vũ chúng ta để đựng loại nước hoa thấp kém của mình, sau đó lại bán với giá cao, quá không biết xấu hổ!

Vương quốc Huyền Vũ có bán các chế phẩm từ lưu ly, trong đó có bộ đồ ăn, chén đũa và chai lọ bán rất chạy.

Người xung quanh càng ngày càng nhiều, Lan Đế không có trả lời Hổ Tây mà cầm một bình nước hoa lên để kiểm tra.

Cô vuốt ve thân bình, đúng là sản phẩm của vương quốc Huyền Vũ, trong một ngày Sóc Lưu Ly có thể chế tác mấy chục ngàn bình nước hoa như vậy.

- Ba ~

Lan Đế mở nắp bình, một mùi hương càng thêm gay mũi bay ra, cô vội vàng đóng nắp bình lại.

- Không dễ ngửi.

Đại trưởng lão Ốc Đảo nhàn nhạt nói.

- Ừ ừ, thật sự rất gay mũi.

Lan Đế liếc nhìn người phụ nữ đang tiếp đón khách rồi khẽ gật đầu nhận đồng.

- Những nước hoa này bán thế nào?

Có một khách hàng lớn tiếng hỏi.

Người phụ nữ vội vã đáp:

- Toàn bộ đồng giá, một bình là một viên tinh thạch ma thú cấp 3.

- Một viên tinh thạch ma thú cấp 3 cho một bình à, cũng không đắt lắm.

Người khách kia hài lòng gật đầu nói.

- Ta muốn mua bốn bình.

- Ta mua sáu bình.

-...

Chỉ trong chốc lát, nước hoa trên bàn đã bị bán sạch, lập tức có nhân viên dọn nước hoa mới bày lên bàn.

Lan Đế kinh ngạc nói:

- Nước hoa hôi đến thế mà cũng có người mua nhiều như vậy sao?

- Ta cũng không hiểu.

Hổ Tây lắc đầu, trong lòng rất là khó chịu.

- Thật muốn đập nát cửa hàng này.

Lan Đế nghiến răng nói.

Đại trưởng lão Ốc Đảo nghiêm túc căn dặn:

- Không được, khi nào giải quyết xong việc của công tước Bá Lệ rồi nói sau, bệ hạ đã dặn là không được gây chuyện.

Lan Đế và Hổ Tây đều rất khó chịu, nhưng vẫn nhẫn nại không ra tay.

Lan Đế nghiến răng nói:

- Hừ, ta phải mua một bình nước hoa mang trở về cho bệ hạ xem mới được.

Hổ Tây khó chịu nói:

- Ta thậm chí còn không muốn lãng phí tinh thạch ma thú để mua loại nước hoa đạo nhái này.

Đôi mắt màu hổ phách của Lan Đế chớp chớp, cô nhìn thấy vài bình nước hoa trên mặt bàn cách đó không xa đột nhiên biến mất.

- Hở?

Cô trợn tròn mắt, khẽ thốt lên một tiếng.

- Suỵt, chúng ta đi thôi, đi bắt người trước đã.

Giọng nói của Hổ Tây lại vang lên bên tai cô gái tóc nâu, hiển nhiên chuyện vừa rồi là do cô làm.

Lan Đế há miệng, cuối cùng chỉ nói:

-...Được rồi.

Khóe mắt của Đại trưởng lão Ốc Đảo co giật một cái, xoay người rời đi cửa hàng nước hoa.

Người phụ nữ mời chào khách nghi ngờ nhìn Hổ Tây và Đại trưởng lão Ốc Đảo rời đi cửa hàng, không ngờ có người đến đây lại tay không mà về.

Ba người rời đi cửa hàng nước hoa, cất bước đi tới phủ công tước.

Đoàn người băng qua hẻm nhỏ, đi dọc theo con đường đá trước đó, nửa giờ sau đã đến gần vương cung, bên cạnh là phủ công tước Bá Lệ.

- Phía trước chính là phủ công tước.

Lan Đế ngây thơ nói.

Giọng của Hổ Tây vang lên:

- Bây giờ chúng ta phải làm sao đây, đi thẳng từ cửa chính hay lén lút trèo vào?

- Đương nhiên là gõ cửa tiến vào thăm hỏi rồi.

Đại trưởng lão Ốc Đảo ngước mắt nói.

- Vậy ta đi gõ cửa.

Lan Đế nói rồi tiến lên trước, giơ tay gõ mạnh vào cửa chính phủ công tước.

- Cộc cộc cộc ~~~

Tiếng đập cửa vang lên, mấy phút trôi qua, bên trong phủ công tước rất an tĩnh, không có ai tới mở cửa.

- Không ai ở nhà sao?

Lan Đế cau mày lại.

Hổ Tây khó chịu nói:

- Hay chúng ta cứ vào thẳng đi, khách khí với bọn hắn làm gì chứ?

Đại trưởng lão Ốc Đảo khuyên giải:

- Đừng có gấp, gõ cửa lần nữa đi.

Lan Đế lại giơ tay gõ cửa lần nữa, lần này gia tăng sức lực rất nhiều.

- Ầm ầm ~~~

Cửa chính bằng gỗ lung lay vài cái, ngay sau đó ngã xuống khiến bụi đất bay mù mịt.

- Phanh ~~~

Lan Đế há hốc miệng, quay đầu nói với vẻ mặt vô tội:

- Ta không có dùng quá nhiều lực nha, là do chất lượng của cánh cửa này không tốt.

Đại trưởng lão Ốc Đảo co giật khóe mắt, cạn lời không biết nói gì.

Hổ Tây đang ẩn thân suýt nữa phì cười, cảnh tượng trước mắt thật sự rất hài hước.

Bụi bặm tan đi, lộ ra bọn Kỵ Sĩ với vẻ mặt ngạc nhiên ở đằng sau cánh cửa.

Bọn hắn nghe được tiếng đập cửa cho nên đi qua đây, vừa định tiến lên mở cửa thì cửa chính đã ngã xuống.

- Cộp cộp cộp ~~~

Lan Đế nghe được tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, vừa vặn chạm mắt với bọn Kỵ Sĩ, hậm hực giơ tay lên nói:

- Ta nói mình không cố ý, các ngươi tin sao?

- Các ngươi là ai?

Kỵ Sĩ tức giận hỏi.

Lan Đế ho nhẹ mấy tiếng, đáp:

- Khụ khụ, ta tới đây tìm công tước của các ngươi.

Kỵ Sĩ hừ lạnh một tiếng, trào phúng nói:

- Hừ, công tước đại nhân chúng ta là người mà các ngươi nói muốn gặp là có thể gặp sao?

Đại trưởng lão Ốc Đảo trầm giọng nói:

- Nói như vậy, công tước các ngươi đang ở trong phủ?

Kỵ Sĩ tức giận nói:

- Đây không phải là chuyện mà ngươi cần biết, cổng chính bị các ngươi làm hỏng rồi, bồi thường đi!

Bạn cần đăng nhập để bình luận