Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2096: Yến Tiệc



- Kế tiếp sẽ là tiệc chúc mừng cho tất cả chúng ta.

Mục Lương vỗ tay vài cái.

- Đát ~

Ngay sau đó, hào quang trên Trà Thụ Sinh Mệnh yếu xuống, xung quanh quảng trường trở nên tối sầm.

- Ầm ầm ầm ~~~

Trong từng tiếng nổ mạnh, hàng trăm cây pháo hoa được phóng lên cao, xẹt qua như sao băng rồi nở rộ thành pháo hoa mỹ lệ trong bóng đêm.

Pháo hoa muôn màu rực rỡ, chiếu sáng tán cây và quảng trường, cảnh tượng xa hoa khiến người ta mê muội.

- Thật đẹp.

Đôi môi hồng của Lăng Hương khẽ nhếch, nhìn chăm chú vào pháo hoa trên không trung, đáy mắt chiếu rọi ánh sáng.

Linh Vận ngạc nhiên hỏi:

- Đây là ma pháp à, vì sao ta không cảm giác được ma lực dao động?

- Hình như không phải là ma pháp đâu.

Linh Tịch chậm rãi lắc đầu, đôi mắt đẹp đồng dạng tỏa sáng.

Rất nhiều vương thất quý tộc đứng dậy, đắm chìm trong pháo hoa ảo mộng, tiếng thán phục không dứt bên tai.

Đôi mắt của Duy Lệ Á lóe sáng:

- Quá đẹp, rốt cuộc đây là thứ gì vậy, làm sao làm được?

Dân chúng càng kích động không thôi, đối với bọn hắn mà nói, pháo hoa là lời chúc phúc của quốc vương bệ hạ dành cho con dân, là cảnh tượng thần thánh.

- Thật đẹp.

Bên trên đài cao, Nguyệt Thấm Lan và những người khác cũng đang thưởng thức pháo hoa.

Đây là thành quả nghiên cứu của Vưu Phi Nhi, cô ấy đã dùng dịch chiết xuất từ quả Bom kết hợp với tám loại khoáng thạch và một ít thảo dược.

- Đây đều là tiền đấy.

Nguyệt Thấm Di líu lưỡi.

Nguyên vật liệu chế tác pháo hoa rất đắt, hiệu quả tốt hơn pháo hoa bình thường, không còn là phù dung sớm nở tối tàn, mà là có thể duy trì liên tục vài chục phút, cũng có thể sử dụng như là pháo sáng.

Nguyệt Thấm Lan nhịn cười nói:

- Bình tĩnh nào, chúng ta chỉ có thể dùng nó vào ngày lễ trọng đại thôi.



- Nếu các ngươi muốn nhìn thì có thể phóng bất cứ lúc nào.

Mục Lương nói không chút để ý.

Nguyệt Thấm Lan và chị gái liếc nhau, khóe môi hơi hơi nhếch lên.

Anh quay đầu dặn dò:

- Chuẩn bị hướng dẫn dân chúng đi ra quảng trường, đồng thời an bài người đón nhóm vương thất, quý tộc đến Đại Hội Trường!

- Vâng, tất cả đều đã sắp xếp xong xuôi.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu một cái.

- Đi thôi, chúng ta đến Đại Hội Trường trước.

Mục Lương vung tay lên, xoay người đi xuống đài cao.

Yến hội đại điển lập quốc cũng rất quan trọng, người tham gia đều là vương thất quý tộc của mỗi vương quốc lớn và đại thành, thân phận cũng như địa vị khác nhau, anh cần đích thân gặp mặt một lần.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Ngươi đi đi, ta ở lại giám sát nơi đây, tối nay sẽ đi qua sau!

Mục Lương gật đầu một cái, quay đầu nói:

- Ừm, Mễ Á ở lại đây đi, xong việc bảo cô ấy mang ngươi tới yến hội.

- Vâng

Mễ Á lên tiếng.

- Như thế cũng được

Nguyệt Thấm Lan nhoẻn miệng cười.

Mục Lương và đám người Nguyệt Thấm Di, Hồ Tiên rời đi đài cao, trở lại bên trong xe thú, rời khỏi quảng trường dưới sự bảo hộ của hộ vệ Trung Ương và nhóm Ly Nguyệt.

- Quốc vương bệ hạ!

Dân chúng vui vẻ đưa tiễn Mục Lương.

Nửa giờ sau, dưới sự chỉ dẫn của nhân viên công vụ, nhóm vương thất quý tộc cũng lần lượt rời đi quảng trường, cưỡi xe thú chuẩn bị đi đến Đại Hội Trường.

Trên đường đến Đại Hội Trường, bên trong xe thú Sói Mặt Trăng.

- Cung nghênh quốc vương bệ hạ.

Hồ Tiên đứng lên, cười híp mắt rồi hơi cong gối hành lễ.

Mục Lương hơi nhướng mày, buồn cười nói:

- Thế nào, chẳng lẽ sau này mỗi lần thấy ta đều phải hành lễ à?

- Nếu như ngươi có yêu cầu thì không phải không được.

Hồ Tiên chớp chớp mắt.

- Đương nhiên không cần rồi.



Mục Lương cười một tiếng.

- Còn ta thì sao?

Nguyệt Thấm Di cười tủm tỉm nhìn người bên cạnh.

Anh cười khẽ, cố nén không vươn tay búng trán cô, lắc đầu nói:

- Ngươi cũng không cần.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói:

- Khi có người ngoài thì ta sẽ hành lễ.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Không cần, với quan hệ của chúng ta thì không cần lưu ý những thứ này đâu.

- Quan hệ thế nào?

Nguyệt Thấm Di quỷ thần xui khiến hỏi một câu.

- Đương nhiên là quan hệ cấp trên cấp dưới tốt đẹp rồi.

Hồ Tiên che miệng cười khẽ.

Mục Lương dở khóc dở cười, lắc đầu không nói lời nào.

- Vậy ta đây cũng thuộc về quan hệ trên dưới tốt đẹp sao?

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Di sáng lấp lánh nhìn về phía Mục Lương.

-... Đúng vậy.

Lần này, anh thật sự dở khóc dở cười, hai cô gái trước mắt không khác gì những cô bé tám tuổi.

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên lóe sáng, quay đầu liếc Mục Lương một cái, khóe mắt nhẹ nhàng nâng lên.

Nguyệt Thấm Di khẽ cười, tâm trạng vui vẻ.

Không lâu sau thì bầy Sói Mặt Trăng đã kéo xe thú đến Đại Hội Trường.

Cửa buồng xe được mở ra, Mục Lương và hai cô gái bước xuống xe, đi vào bên trong Đại Hội Đường.

Mọi người mới vừa tiến vào bên trong đã lập tức ngửi được một cỗ hương vị khiến người ta thèm thuồng.

- Thơm quá đi.

Yết hầu của Nguyệt Thấm Di nhấp nhô.

Đoàn người băng qua hành lang, nhìn thấy ở giữa Đại Hội Trường bày đầy ghế ngồi, xung quanh là một vòng bàn dài, bên trên bày rất nhiều món ăn ngon.

Yến hội lần này vẫn áp dụng phương thức tiệc đứng, như vậy sẽ thuận tiện cho mọi người thưởng thức, thích cái gì thì lấy cái đó.

Ở phía sau, nhóm đầu bếp vẫn luôn đợi mệnh lệnh, sẵn sàng bổ sung thức ăn bên trong sân bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.

- Thoạt nhìn cũng không tệ lắm.



Mục Lương hài lòng gật đầu.

Anh nhìn thấy phía sau một ít bàn dài có đầu bếp đang chế tác mỹ thực ở hiện trường, ví dụ như xiên nướng, khoai nướng, mì chua cay, v.v…

Nguyệt Thấm Di thuận miệng hỏi một câu:

- Vậy ngươi muốn cùng nhau dùng cơm với đám người vương thất quý tộc ở chỗ này sao?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Đương nhiên rồi, đây là một cơ hội rất tốt để bàn chuyện làm ăn và kết giao mà.

Vương quốc Huyền Vũ muốn mở rộng công việc làm ăn thì cần phải có quan hệ tốt với các vương quốc khác, bọn họ mới là nhóm người thật sự có tiền và tinh thạch ma thú.

- Ừm, ngươi nói cũng đúng.

Nguyệt Thấm Di chậm rãi gật đầu, suy nghĩ một chút, nói:

- Vậy ta cũng ở lại đây với ngươi.

Cô là đại sứ hình ảnh của vương quốc Huyền Vũ, yến hội ở đây là tốt nhất.

- Thế cũng được.

Mục Lương mỉm cười.

…….

Một lúc sau, từng chiếc xe thú lái tới và dừng trước cửa Đại Hội Trường, sau khi người trên xe bước xuống thì xa phu lại lái xe trở về quảng trường, tiếp tục đón nhóm khách quý tiếp theo.

Trong nhóm vương thất quý tộc đầu tiên đến nơi này có đoàn người của Tề Nhĩ Nạp và Ước Mỗ.

- Cha, nơi này là Đại Hội Trường Chủ Thành, chỉ khi nào có sự kiện quan trọng hay diễn ra hoạt động lớn thì chỗ này mới mở ra đón khách.

Linh Vận quay đầu giới thiệu cho cha mẹ.

Cô đi tới Chủ Thành trước hai người, đã đi dạo khắp nơi cùng với Lăng Hương, cho nên biết được rất nhiều kiến thức thông qua dân chúng nơi đây.

- Ta nhớ hình như địa điểm tổ chức hội đấu giá cũng là ở Đại Hội Trường Chủ Thành thì phải.

Linh Tịch ôn hoà nói.

- Đúng vậy.

Ước Mỗ gật đầu một cái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận