Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1081: Một Trăm Ngàn Đồng

Lệ Ngõa Cương lắc đầu, cười lạnh nói:

- Không cần, chúng ta phải giữ lại đồng Huyền Vũ, thứ tốt nên ở phía sau.

- Ai…đáng tiếc…

Bạch Ngọc suy sụp nói.

Tố Cẩm nghiêng đầu hỏi:

- Không muốn mua sao?

- Không phải không muốn, mà là giá khởi điểm quá cao, ta...

Bạch Ngọc bĩu môi.

Cô khẽ cắn môi. Trên thực tế cô cũng có năm nghìn đồng Huyền Vũ, nhưng nếu bỏ tất cả ra mua, kết quả chính là trực tiếp trở nên nghèo rớt mồng tơi.

- Năm nghìn đồng mua mười bình bí dược cường hoá thân thể cấp năm, thực ra giá cũng không cao.

Tố Cẩm ôn nhu nói.

Bạch Ngọc sửng sốt, sau khi cô nghĩ lại, vẫn bất đắc dĩ nói:

- Nói là nói như vậy, nhưng mười bình quá nhiều, ta không cần nhiều như vậy.

Tố Cẩm nhẹ giọng nói:

- Ngươi có thể mua trước, sau đó giữ lại cho mình hai bình, chỗ thừa lại giao dịch ra ngoài. Có thể tiết kiệm được chút tiền.

- Đúng nha!

Đôi mắt đẹp của Bạch Ngọc lần thứ hai sáng lên.

Trên sân khấu, Hồ Tiên nhăn mày, năm nghìn đồng mười bình thân thể bí dược cường hoá vậy mà không ai muốn sao?

- Toàn những người không có mắt...

Cô thấp giọng chửi bậy.

- Năm nghìn một trăm đồng.

Bạch Ngọc giơ lên thẻ số trong tay.

- Tốt lắm.

Chân mày đang nhăn lại của Hồ Tiên nhẹ nhàng giãn ra, cô cong khóe môi nói:

- Năm nghìn một trăm đồng, còn ai trả giá cao hơn không?

- Không có, nhất định không có...

Bạch Ngọc cắn môi dưới, cô thì thầm cầu nguyện.

Cô gái tai hồ ly nhìn quanh một vòng, bên trong đại hội đường lại lần thứ hai an tĩnh.

- Bán với giá này hơi thấp.

Hồ Tiên khẽ thở dài.

Cô vung tay lên, cao giọng nói:

- Năm nghìn một trăm đồng, thành giao!

Hô hô hô…

Bạch Ngọc nghe vậy, lập tức thở dài một hơi, sau đó thả lỏng tựa vào lưng ghế dựa.

Trên tầng đỉnh của phòng bao, đám người Nguyệt Thấm Lan cũng cảm thấy ngoài ý muốn với giá giao dịch bí dược cường hoá thân thể.

Ly Nguyệt nhíu mày khó hiểu nói:

- Thuỷ triều Hư Quỷ sắp bùng nổ, những người này cũng không muốn tăng lên thực lực sao?

Nguyệt Thấm Lan suy đoán:

- Có thể là bọn họ muốn giữ lại đồng Huyền Vũ đến cuối cùng.

Mễ Á dùng thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Đối với những thành chủ, tác dụng của bí dược cường hoá thân thể cấp năm không lớn, hơn nữa, bọn họ không nguyện tiêu phí đồng Huyền Vũ vì thuộc hạ của mình.

- Đại khái là như vậy.

Mục Lương lạnh nhạt cười khẽ một tiếng.

Nếu có bí dược cường hoá thân thể cấp bảy hoặc cấp tám, nhất định sẽ có người tranh mua.

- Chuyện này rất bình thường.

Mễ Á gật đầu.

Hội đấu giá vẫn còn tiếp tục, vật phẩm thứ ba, rồi thứ tư…tới vật phẩm thứ hai mươi…lần lượt được bán ra ngoài.

Hồ Tiên cong lên khóe môi, cô hếch cằm ngạo nghễ nói:

- Vật phẩm thứ hai mươi mốt, chính là con Thuỷ Tinh Ngư đầu tiên.

Lời này vừa nói, toàn trường lập tức ồ lên.

- Cuối cùng cũng đợi được.

Đôi mắt đẹp của Kim Phượng sáng lên, cô vội vàng ngồi thẳng dậy, tay đã nắm chặt thẻ số của mình, sẵn sàng giơ lên để hét giá.

- Thuỷ Tinh Ngư là của ta.

Băng Lai Khắc lên tinh thần.

Mục đích chủ yếu khi hắn tới thành Huyền Vũ, chính là Thuỷ Tinh Ngư với linh khí cao cấp, tham gia hội nghị thánh địa ngược lại là thứ yếu.

- Bán đấu giá con Thuỷ Tinh Ngư thứ nhất… Có nghĩa là phía sau còn có?

Phong Vũ thấp giọng suy đoán.

Thành Tương Lai không có nguồn nước, cho nên lão cảm thấy rất hứng thú với Thuỷ Tinh Ngư, hơn nữa còn là tình thế bắt buộc. Ở bên kia, Tân Phong đã nắm lên thẻ số, nôn nóng nói:

- Mau bắt đầu đi.

Đạp đạp đạp......

Bốn nhân viên công tác lên một thùng ngọc lưu ly có bề rộng chừng một mét đi lên đài cao. Sau đó, bọn họ thật cẩn thận đặt nó xuống trước mặt Hồ Tiên. Thùng ngọc lưu ly được đựng đầy nước trong, khiến cho người ta có thể nhìn thấy Thuỷ Tinh Ngư đang bơi bên trong một cách rõ ràng.

- Đây là một con Thuỷ Tinh Ngư cấp ba.

Hồ Tiên nhìn một vòng tất cả mọi người, ngạo nghễ nói:

- Thuỷ Tinh Ngư là loài gì, tin tưởng không cần ta giới thiệu, các ngươi cũng biết được.

Lệ Ngõa Cương cao giọng hô:

- Nói thẳng đi, giá khởi điểm là bao nhiêu?

Hồ Tiên giơ lên microphone, gằn từng chữ:

- Giá khởi điểm là mười ngàn đồng Huyền Vũ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một ngàn đồng.

- Mười ngàn một ngàn đồng.

Lệ Ngõa Cương không chút do dự giơ lên thẻ số trong tay. Kim Phượng cũng giơ lên thẻ số:

- Mười ba ngàn đồng.

- Ba mươi ngàn đồng!

Long Chủ hô to một tiếng.

- Tên điên.

Lệ Ngõa Khương thầm mắng một tiếng. Sau đó, hắn hung tợn cắn răng hô:

- Bốn mươi ngàn đồng.

Tâm tình Hồ Tiên đầy sung sướng nói:

- Bốn mươi ngàn một ngàn đồng Huyền Vũ, còn có ai trả giá cao hơn không?

- Sáu mươi ngàn đồng Huyền Vũ.

Phong Vũ giơ lên thẻ số, trực tiếp bỏ thêm gần hai mươi ngàn đồng Huyền Vũ. Thao tác này của đại trưởng lão thành Tương Lai, làm cho không ít thành chủ đều trợn mắt nhìn.

- Kẻ điên.

Ái Nhĩ ngiến răng thầm mắng một tiếng. Cô do dự một chút, nhưng vẫn mở miệng tiếp tục cạnh tranh:

- Hừ!

Sắc mặt Phong Vũ không gợn sóng, hắn mở miệng nói:

- Chín mươi ngàn đồng!

- Chín mươi ngàn đồng, còn ai trả giá cao hơn không?

Khóe môi Hồ Tiên nhịn không được cong lên. Mức giá hiện tại bước đầu đã đạt được kỳ vọng của cô.

So với tinh hạch hung thú, sức mua của đồng Huyền Vũ lớn hơn nhiều, dù sao một đồng Huyền Vũ có thể ăn no bụng, chỉ cần không mua loại đồ ăn quá mức sang quý.

Đối với người của thành Huyền Vũ, đồng Huyền Vũ cũng có giá trị hơn tinh hạch hung thú, do tín dụng và hàng hóa của thành Huyền Vũ đã bảo đảm được tác dụng của giá trị tiền gửi.

Hiện tại ở thành Huyền Vũ, ngoại trừ khu Trung Ương, vẫn chưa một hộ nào có mười ngàn đồng Huyền Vũ trong tay.

- Chín mươi ngàn đồng, giá cả này không thấp...

Hắc Thủy do dự.

Cát Tư nhìn mắt sắc mặt lạnh nhạt của Phong Vũ, lão biết đối phương là đại trưởng lão Thành Tương Lai, căn bản không thiếu tinh hạch.

- Cho dù là như vậy, ngươi cũng không thể dễ dàng có được đâu.

Lão cười lạnh vài tiếng, sau đó giơ lên thẻ số trong tay và hô:

- Chín mươi mốt ngàn đồng.

Phong Vũ nhăn mày, lão nghiêng đầu hướng con mắt tức giận nhìn về phía vẻ mặt bình tĩnh của Cát Tư.

- Lại thêm một kẻ điên hơn.

Ái Nhĩ buồn bực nói.

- Đều là những thằng ngốc.

Áo Cách Tư Cách âm thầm cười lạnh.

Lão không tham dự cạnh tranh, có vết xe đổ của Kỳ Lân, lão không còn tin tưởng thành Huyền Vũ nữa.

- Chín mươi mốt ngàn đồng, còn ai trả giá cao hơn không?

Hồ Tiên đưa tay vén sợi tóc dài phủ xuống trán, nhìn quanh một vòng tất cả mọi người.

- Một trăm ngàn đồng.

Phong Vũ đứng lên giơ cao thẻ số, bày ra tư thế ai dám tranh với ta.

-...

Cát Tư cười lạnh liên tục, lần này, lão lại không nâng giá nữa.

………..

Bên trong phòng bao của Đại Hội Trường

Mục Lương bắt chéo chân, anh há mồm tiếp được một miếng cam hình cánh hoa do Mễ Nặc đưa đến. Anh cất giọng hài lòng nói:

- Một trăm ngàn đồng, giá giao dịch này coi như không tồi.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nắm chân anh, khóe môi của cô cong lên mê người:

- Dù sao cũng là Thuỷ Tinh Ngư có thể cứu sống cả một tòa thành, bán mười vạn đồng cũng không tính là cao.

Có Thuỷ Tinh Ngư, tương đương với có được một nguồn nước sống, đây cũng là nguyên nhân khiến cho các thành chủ bị xua như xua vịt tới đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận