Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 325: Mọi Người Đều Đã Tuyệt Vọng

Ba Nô suy nghĩ thật nhanh, làm thế nào mới có thể làm cho con gái được sống sót.
- Cha ơi, chú Hách Căn đâu rồi ạ?
Ba Phù mở to đôi mắt màu tím, nhìn về phía sau lưng của cha mình.
- Hắn vẫn còn đang ở trên tường thành.
Trong lòng Ba Nô thấp thỏm, Hách Căn chính là bạn thân của hắn.
Hắn quay đầu nhìn về phía tường thành, đã có thể nhìn thấy mấy con hung thú.
Trong đám nô lệ, cũng có mấy người là cường giả cấp 1, đang nổi lên để phản kháng.
Không phản kháng thì không được, vợ của bọn họ đều đang ở trong thành.
- Cha ơi, đi cứu chú Hách Căn thôi.
Ba Phù đã rơi nước mắt.
Ở thành Bách Lý lạnh lẽo vô tình này, người đối tốt với cô chỉ có cha và chú Hách Căn.
Ba Nô cắn răng, hắn nhìn vào đôi mắt tinh khiết của con gái, cảm giác bất lực ập đến.
Mấy phút sau.
- Nhanh chạy đi, hung thú đang tấn công cổng thành rồi.
Âm thanh của Hách Căn truyền đến.
Nhiều nô lệ từ trên tường thành chạy xuống, hoàn toàn không để chống chọi được sự tấn công của hung thú.
- Chú Hách Căn.
Đôi mắt màu tím của Ba Phù sáng lên.
- Chạy nhanh lên, đến phủ thành chủ, như vậy may ra còn có thể sống sót.
Bước chân lảo đảo chạy đến của Hách Căn.
- Đi thôi.
Ba Nô một tay ôm lấy con gái, chạy như điên về phướng Phủ Thành Cnhủ.
Hung thú tấn công thành, cửa thành gần như đã bị công phá, đã thương vong hơn một phần ba số nô lệ.
- Thành chủ đại nhân, hãy nhanh mở cửa ra, cho chúng tôi vào trong.
Ba Nô, Hách Căn và rất nhiều nô lệ khác dừng bước lại.
Bọn họ đã tuyệt vọng rồi, cổng vào nội thành đã bị khóa.
- Lúc nãy ta nhìn thấy thành chủ, hữu tướng, tả tướng dẫn theo đội tuần vệ tiến vào trong.
- Thành chủ đại nhân, ngài không thể tuyệt tình như thế được.
Các nô lệ khóc lóc cầu cứu, trong lòng tràn ngập sự oán hận và không can tâm, vì sao lúc đầu lại đến thành Bách Lý chứ?
- Không còn hy vọng nữa.
Ba Nô ôm chặt con gái.
Trong mắt của hắn toàn là nước mắt, còn chưa kịp rơi xuống đã bị bụi bậm dính lên trên mặt.
Vù vù!
Trên không một ngàn mét, trong bão cát, xuất hiện một thân ảnh đỏ hồng.
Nguyệt Phi Nhan mặc Khôi Giáp Chu Tước bay lượn ở trên bầu trời.
Mũ của Khôi Giáp Chu Tước là được đặc chế, vị trí hai mắt là dùng Lưu Ly để chế tạo, sẽ không cản tầm nhìn của người mặc nó.
- Đều là bão cát, cũng không có hung thú, có chút buồn chán.
Nguyệt Phi Nhan nhìn bao quát hết phía dưới, ngoại trừ những trụ đá cao lớn, chính là bão cát ngày đêm không thay đổi.
Vì buồn chán nên cô mới đi ra để dò đường, thuận tiện xem có cơ hội để săn bắt thú hay không.
So với không gian bay lượn có hạn ở thành Huyền Vũ, cô càng thích bầu trời mênh mông bên ngoài hơn.
- Không biết là hôm nay Mễ Nặc có làm trà sữa hay không…?
Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm một mình, đôi mắt màu đỏ nhìn xuống phía dưới.
- Ừm?
Cô bay về phía trước một chút, vỗ cánh, cơ thể treo lơ lửng trên không.
- Đó là một tòa thành sao?
Nguyệt Phi Nhan mở to hai mắt, muốn nhìn rõ hơn.
- Bay xuống thấp một tí là được.
Cô lập tức hành động, vỗ cánh để giảm độ cao xuống.
Tình huống ở bên dưới, nhất thời làm cho Nguyệt Phi Nhan đỏ cả mắt, đó là một tòa thành nhỏ, tường thành không cao đã bị đổ nát, đàn hung thú đang tấn công tòa thành nhỏ này.
- Thú triều!
Đôi mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan sáng lên.
Ngay sau đó cô gái tóc đỏ liền nhíu mày lại, nhìn thấy bên trong thành còn có những người sống đang chạy trốn, cũng nhìn thấy có người đang bị hung thú cắn ở cổ.
- Quay về nói cho Mục Lương.
Nguyệt Phi Nhan hạ quyết tâm, vỗ cánh bay về phía thành Huyền Vũ với tốc độ nhanh nhất.
Năm phút sau, bức tường Lưu Ly to lớn xuất hiện trước mắt.
Cô gái tóc đỏ giảm độ cao xuống, tiến vào thành Huyền Vũ từ một lỗ tròn nhỏ trên bức tường làm bằng pha lê, trực tiếp tiến về phía Phủ Thành Chủ ở Khu vực Trung ương.
- Mục Lương, Mục Lương!
Nguyệt Phi Nhan vừa hạ xuống đất, thu cánh lại, sốt ruột hét lên.
Vệ Ấu Lan nhỏ giọng nhắc nhở:
- Tiểu thư Phi Nhan, Mục Lương đại nhân đang ở thư phòng.
- Được.
Nguyệt Phi Nhan thuận miệng đáp một tiếng, bỏ mặt ra bảo vệ ra, nhanh chóng chạy về phía thư phòng.
Đạp đạp!
Những mảnh nhỏ của Khôi Giáp Chu Tước va vào nhau, tạo ra âm thanh dễ nghe và rõ ràng.
Cô gái tóc đỏ không quan tâm đến việc phải gõ cửa thư phòng, trực tiếp đẩy cửa xông vào.
- Mục Lương, ta phát hiện ở phía trước có một tòa thành nhỏ.
Nguyệt Phi Nhan vội vã nói.
Mục Lương chớp chớp đôi mắt màu đen, phía trước có một tòa thành nhỏ, chuyện đó anh đã biết được từ chỗ của Nguyệt Thấm Lan.
- Hấp ta hấp tấp, chuyện này chúng ta đã biết rồi.
Nguyệt Thấm Lan ngước mắt lên nhìn con gái.
- Hả... các ngươi đều đã biết rồi sao?
Nguyệt Phi Nhan ngẩn người.
- Ừm.
Khóe miệng của Mục Lương có ý cười.
Nguyệt Phi Nhan chớp chớp đôi mắt màu đỏ, nhẹ giọng hỏi:
- Chuyện thú triều đang tấn công tòa thành nhỏ kia, các ngươi cũng biết rồi sao?
- Cái gì?
Nguyệt Thấm Lan ngạc nhiên.
- Ngươi không nhìn nhầm chứ?
Mục Lương đứng dậy.
- Ta đã bay xuống xem thử, sẽ không nhìn nhầm đâu.
Nguyệt Phi Nhan gật đầu, trầm giọng nói:
- Cả tòa thành kia đều bị hung thú công phá, hung thú đã tiến vào trong thành.
- Thú triều đã vào trong thành!
Mục Lương cau mày, đang suy nghĩ gì đó.
- Mục Lương, đi xem thử không?
Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng hỏi.
- Đi thôi, dù sao cũng phải đi qua, có lẽ sẽ có thu hoạch khác.
Mục Lương trầm giọng nói.
Anh muốn xem thử bên trong thú triều, có thích hợp là hung thú thuần hóa hay không.
Hơn nữa, thành Huyền Vũ cũng cần phải bổ sung thêm dân số.
Mục Lương chuyển đi ý niệm, tốc độ của Huyền Vũ lại tăng lên, anh ngước mắt nhìn về phía cô gái tóc đỏ, dặn dò:
- Ngươi hãy đến ba pháo đài, nói Thành Phòng Quân chuẩn bị sẵn sàng.
- Vâng.
Nguyệt Phi Nhan dùng sức gật đầu, xoay người rời hỏi.
....
Bên trong thành Bách Lý.
Hung thú đang ở trên đường phố tàn sát bừa bãi, đa số các nô lệ đã trốn vào trong phòng, kéo dài thời gian bi nuốt chửng.
Ở trên tường thành, một số ít nô lệ vẫn đang còn chống cự, mọi người đều đã tuyệt vọng.
- Lại phải chết nữa sao?
Tên nô lệ đang bị thương nặng không cam tâm nói.
- Ta muốn sống tiếp, không muốn chết.
Một tên cường giả cấp 1 phun ra máu.
Ai mà không muốn sống tiếp?
Đây chính là tiếng lòng của nô lệ.
Ầm ầm!
Đột nhiên, mặt đất rung lên, cường độ lớn từ trước đến giờ chưa từng có.
Bức tường thành đổ nát cao 6 mét đột nhiên rung chuyển dữ dội, có thể đổ xuống bất cứ lúc nào.
Xa xa, trong bão cát xuất hiện một bóng đen khổng lồ, chiếm cả nửa bầu trời.
- Đó, đó là gì thế?
Nô lệ cảm thấy những con hung thú đã ngừng tấn công.
Cường giả nô lệ nhân cơ hội dùng búa đá xây đựng tường thành, đập về phía đầu của hung thú.
Lần này, hắn đã thành công đập trúng, hung thú kêu thảm thương rơi xuống tường thành.
- Đây là chuyện gì thế?
Các nô lệ dừng động tác lại, hung thú bắt đầu hoảng sợ bỏ chạy, còn cụp đuôi lại.
- Đây là thế nào?
Ba Nô bảo vệ con gái.
Trên trán và khóe miệng của hắn có thêm nhiều vết thương, máu me đầm đìa, miệng vết thương bị bụi dày bao phủ.
- Cha ơi, cha không sao chứ?
Hai mắt của Ba Phù đỏ bừng, đã khóc không ra nước mắt.
Ba Nô cố gắng nặn ra nụ cười:
- Không, không sao.
Hách Căn cũng bị thương không nhẹ, dựa vào trên cửa cổng nội thành, thở hổn hển.
- Mau nhìn, hung thú đã chạy rồi.
- Đã xảy ra chuyện gì? Sao hung thú lại chạy đi hết chứ?
Ba Nô nghe thấy tiếng hét của mọi người, cố gắng mở mắt ra.
Vết thương ở bên mắt trái của hắn rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến thị giác.
- Đó là cái gì?
Sắc mặt của Hách Căn hoảng sợ, giơ tay lên chỉ về hướng bầu trời phía trên cổng thành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận