Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 612: Năng Lực Thích Hợp Ăn Trộm

- Nếu đã bàn chuyện hợp tác xong rồi, vậy chúng ta xin phép rời đi.

Vũ Mộng khẽ gật đầu ra hiệu, quay người rời đi.

- Các ngươi muốn đi đâu?

Du Tương ngưng mắt hỏi.

- Tự nhiên là đi mời những đạo tặc khác.

Vũ Mộng đáp, không hề quay đầu lại.

Vũ Điền không có nói nhiều, nhanh chóng đuổi theo em gái.

- Lão đại, có nên phái người đi theo bọn họ không?

Một tên thuộc hạ nhỏ giọng hỏi.

Du Tương giơ tay phất nhẹ một cái, gật đầu:

- Ừ, cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện.

- Vâng.

Thuộc hạ lên tiếng, lặng lẽ rời đi từ cửa sau.

Có điều chờ đến khi hắn ra ngoài thì Vũ Mộng và Vũ Điền đã biến mất không thấy tăm hơi.

- Kỳ quái, tại sao ta lại không ngửi được mùi của bọn họ?

Tên thuộc hạ kia ngạc nhiên, mũi nhúc nhích đánh hơi, nhưng vẫn không ngửi được mùi của hai anh em Vũ Mộng.

Hắn đi một vòng xung quanh quảng trường, vẫn không tìm được hai người.

...........

- Kỳ quái, rốt cuộc bọn họ đi đâu rồi?

Thuộc hạ trợn tròn mắt.

Hắn là Giác Tỉnh Giả, năng lực là đánh hơi được mùi mà người thường không ngửi được, giống như mũi chó.

Hắn lại tìm vài vòng, cuối cùng bất đắc dĩ trở về.

- Lão đại, ta không đánh hơi được mùi của bọn họ.

Thuộc hạ nơm nớp lo sợ hồi báo tình huống.

- Hừ, phế vật.

Du Tương hừ lạnh một tiếng.

Tuy bất mãn, nhưng hắn lại không quá khiển trách thuộc hạ, năng lực của đối phương có tác dụng lớn đối với việc trộm cắp và truy tung.

Một bên khác, Vũ Mộng và Vũ Điền đã trở lại góc sân đổ nát.

- Vũ Mộng, may mắn là có năng lực của ngươi mà chúng ta mới có thể thoát khỏi kẻ theo dõi.

Vũ Điền giải trừ năng lực ẩn thân.

- Nó cũng chỉ có chút tác dụng ở thời điểm này mà thôi.

Vũ Mộng giơ tay vuốt tóc nơi thái dương.

Cô ta nắm giữ năng lực khử mùi, phối hợp năng lực ẩn thân của Vũ Điền, có thể tránh né phần lớn kẻ theo dõi.

- Như vậy đã không tồi rồi.

Vũ Điền vỗ đầu em gái coi như an ủi.

- Sao, ngươi cảm thấy biểu hiện vừa rồi của ta như thế nào?

Vũ Mộng hơi nâng cằm, trên mặt như viết bốn chữ lớn ‘Anh mau khen em’.

- Khiến ta phải quỳ bái phục.

Vũ Điền nói nửa đùa nửa thật.

- Hứ, thu dọn đi, chúng ta mua vé máy bay đi thành Thánh Dương.

Vũ Mộng bĩu môi, trợn trắng mắt.

Vũ Điền lập tức hiểu ý của em gái, kinh ngạc nói:

- Đi thuyết phục Cuồng Phong Tử và Hoa La?

- Đương nhiên rồi, càng nhiều người càng tốt, không phải sao?

Vũ Mộng cười nói, bình tĩnh cất bước đi ra ngoài.

- Quả nhiên, về phương diện tính kế thì ta kém xa ngươi.

Vũ Điền cười lớn, nhanh chóng đuổi theo em gái rời khỏi góc sân cũ nát.

………….

Thành Huyền Vũ, Ngoại thành.

Trên bảng thông báo đặt ở quảng trường, hai thông báo vừa được dán lên đã khiến quần chúng tò mò xúm lại.

Y Lệ Y ngước mắt nhìn bố cáo, nhẹ giọng đọc nội dung:

- Vào bảy giờ sáng mai, Thành Huyền Vũ sẽ rời thành Tương Lai đi tới thành Sơn.

- Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã đến thành Tương Lai được mười ngày rồi.

Quần chúng nhao nhao cảm thán, đối với bọn hắn tới nói, thành Huyền Vũ đến nơi nào cũng không quan trọng.

Cuộc sống trước mắt khiến bọn hắn rất hài lòng.

- Tờ thông báo thứ hai viết cái gì vậy?

Quần chúng đứng ở xa tò mò hỏi.

- Không Quân chiêu binh, nếu thành công trở thành thành viên của Không quân thì tiền lương mỗi tháng là một trăm năm mươi đồng Huyền Vũ, đãi ngộ......

- Cảm thấy hứng thú có thể tới báo danh ở tòa nhà số một đường Kỷ số một.

Y Lệ Y cao giọng đọc nội dung bố cáo, để cho quần chúng đứng xa cũng có thể nghe thấy.

- Mỗi tháng một trăm năm mươi đồng Huyền Vũ à, cao thật đấy.

- Ta muốn đi báo danh thử, ngươi đi không?

- Thôi thôi, Thành Phòng Quân ta còn không vào được, nói gì đến Không quân?

Quần chúng bàn tán ầm ĩ, không ít người chạy tới đường Kỷ số một.

- Thành Huyền Vũ càng ngày càng lớn mạnh.

Y Lệ Y cảm thán, trong lòng cảm thấy may mắn lựa chọn ở lại thành Huyền Vũ khi xưa của mình.

Hiện giờ, cô nhìn thấy những người từng là gia thần và thuộc hạ của mình có cuộc sống vui vẻ, cảm thấy rất hài lòng.

- Đinh đong~~

Tiếng chuông vang lên, hai giờ chiều.

- Tới giờ đi học rồi.

Y Lệ Y hô nhỏ một tiếng, leo lên xe đạp chạy về phía trường học.

Một bên khác, trong tòa nhà số một đường Kỷ số một, Thái Khả Khả ngồi ở sau quầy, sửa sang một xấp phiếu báo danh dày cộm.

Tạp Nhi Y và Hạ Hạ đứng canh giữ hai bên cửa ra vào, giống như môn thần.

- Phó đội trưởng, lần này cần chiêu mộ bao nhiêu người vậy?

Tạp Lý nhỏ giọng hỏi.

- Chắc khoảng ba trăm người.

Thái Khả Khả điếm phiếu báo danh, ở đây có ít nhất ba trăm tờ, hôm nay cô phải phát hết toàn bộ.

Đương nhiên, sau khi tập huấn còn lại bao nhiêu người thì phải xem năng lực của bọn họ.

Tạp Nhi Y cố gắng nghiêm mặt, nhìn con đường không một bóng người, lẩm bẩm một câu:

- Tại sao đến giờ vẫn chưa thấy ai tới?

Đạp đạp đạp......

Cô gái mắt hai màu vừa dứt lời, cuối con đường đã xuất hiện bóng người đi về phía cô ấy.

Một người đàn ông lên tiếng hỏi thăm:

- Xin hỏi, báo danh tham gia Không quân ở đây phải không?

- Đúng vậy, là chỗ này, ngươi vào đi.

Tạp Nhi Y mỉm cười ra hiệu.

- À này... Đãi ngộ viết trên thông báo là thật sao?

Người đàn ông lo lắng hỏi, muốn được một câu chứng thực.

- Đương nhiên là thật rồi, chỉ cần ngươi thành công tiến vào Không quân, đãi ngộ sẽ còn tốt hơn nữa.

Hạ Hạ tùy tiện đáp.

- Vậy là tốt rồi, ta muốn ghi danh.

Người đàn ông thật thà lên tiếng.

- Báo danh thì tới đây, điền vào mẫu đăng kí rồi đến Thiên Cức Quan trước khi trời tối.

Thái Khả Khả hồn nhiên nói.

Người đàn ông tò mò bước tới trước, cầm một tờ phiếu báo danh.

- Điền vào đây, sau đó giao cho ta.

Tạp Lý đưa tay ra hiệu.

Cạnh quầy có vị trí dành riêng cho người ngồi điền phiếu báo danh, bên cạnh chuẩn bị sẵn một cây bút than cột dây thừng, đây là tránh việc bị người khác tiện tay bỏ vào túi.

Người đàn ông ngồi xuống bắt đầu điền phiếu báo danh.

- Ta muốn ghi danh.

Bên ngoài lại có thêm nhiều người đi tới, mọi người tự giác xếp hàng trước quầy, tiếp nhận cầm phiếu báo danh.

- Dựa theo tình huống này, trước khi trời tối thì chúng ta có thể tuyển được đủ người rồi.

Đôi mắt đẹp của Tạp Nhi Y tỏa sáng.

- Có thể kiên trì tập huấn xong ba tháng thì mới tính.

Hạ Hạ chớp mắt nói.

Coi như có thể chiêu mộ đủ ba trăm người, trải qua ba tháng tập huấn cường độ cao cũng có thể quét hơn một nửa, thậm chí còn hơn thế.

Tạp Nhi Y thanh thúy nói:

- Vậy hi vọng bọn họ có thể kiên trì một tháng, như thế còn có thể đi Thành Phòng Quân.

Ba tháng tập huấn với cường độ cao, chỉ cần có thể kiên trì một tháng, cho dù sau đó bị đào thải thì cũng có thể đi Thành Phòng Quân.

- Uống bí dược cường hóa cơ thể hẳn là có thể kiên trì một tháng.

Hạ Hạ chậm rãi gật đầu.

Lúc này, cô nhìn thấy một ông lão hơn năm mươi chống gậy run rẩy đi vào.

- Ta...... Ta muốn ghi danh.

Ông lão giơ tay, giọng nói khàn khàn.

-.....

Khóe mắt của Hạ Hạ nhảy lên.

- Lão nhân, ngươi không phù hợp yêu cầu nhận người của Không quân.

Thái Khả Khả ngước mắt nhìn thoáng qua, dứt khoát phủ định.

- A, vì sao?

Đôi mắt đục ngầu của ông lão trừng lớn, giẫm mạnh cây gậy trong tay xuống đất.

- Bởi vì ngươi quá lớn tuổi.

Thái Khả Khả nghĩ sao nói vậy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận