Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2199: Ngươi Thật Sự Muốn Phá Hủy Vương Quốc Hải Đinh Sao?



Ngay sau đó, hai người biến mất tại chỗ, không lưu lại bất cứ vết tích nào.

Khi bầu trời hoàn toàn tối sầm thì hai người tới gần lục địa, xuất hiện ở trước bến tàu thành Tát Luận.

- Cuối cùng cũng tới nơi rồi.

Sắc mặt của Bạch Sương trắng bệch, sau khi đáp xuống lập tức cúi người há mồm thở phì phò.

- Đi thôi, chúng ta vào thành.

Mộc Phân Thân cất bước đi tới trước.

-....

Bạch Sương há miệng, cô còn chưa kịp nghỉ ngơi mà đã phải tiếp tục lên đường rồi, trong lòng đột nhiên có chút ủy khuất, bắt đầu nhớ đến Mục Lương bản thể.

- Có chuyện gì vậy?

Mộc Phân Thân quay đầu lại.

- Không có gì.

Bạch Sương hít sâu mấy hơi, thẳng lưng bước nhanh đuổi theo.

- Cộp cộp cộp ~~~

Bây giờ, ở thành Tát Luận, khu Ổ Chuột ngoài cửa thành đã được dỡ bỏ hơn phân nửa, các bình dân ở chỗ này đã dọn vào ở trong Tiểu Thành Phố Buôn Bán hoặc tìm được công việc xưởng chế biến ở ngoài thành, cuộc sống tốt hơn nên đã rời đi.

Chỉ có một bộ phận ham ăn biếng làm, muốn không làm mà hưởng vẫn còn bám trụ ở đây.

- Đã trễ thế này rồi, không có xe thú vào thành.

Bạch Sương nhẹ giọng nói.

- Vậy thì bay vào.

Mộc Phân Thân nhàn nhạt đáp.

Bạch Sương vội vàng xua tay nói:

- Không cần, không cần, chúng ta đã đến nơi rồi, không cần bay nữa.

Hắn nhìn cô một cái, gật đầu một cái:

- Được thôi.

Bạch Sương thở phào nhẹ nhõm một hơi, cất bước đi tới cửa thành.

Dọc đường đi, hai người đều rất an tĩnh, cho đến khi đi tới trước cửa thành Tát Luận thì mới bị Kỵ Sĩ canh gác phát hiện.

- Là công chúa điện hạ.

Bọn Kỵ Sĩ cung kính hô to.

- Tránh ra.

Bạch Sương lạnh nhạt lên tiếng.

- Vâng.

Bọn Kỵ Sĩ vội vã tránh sang một bên.

Bạch Sương và Mộc Phân Thân đi vào thành Tát Luận, bọn Kỵ Sĩ sau lưng đưa mắt nhìn nhau.

Tên Kỵ Sĩ lớn tuổi quay đầu hỏi người bên cạnh:

- Ngươi có cảm thấy người đi bên cạnh công chúa điện hạ có chút quen mắt không...?

Tên Kỵ Sĩ trẻ tuổi chau mày nói:

- Đúng là có chút quen mắt, chắc trước đây đã gặp qua ở nơi nào rồi...

- Để ta nhớ lại xem….

Kỵ Sĩ lớn tuổi trầm tư.

- A! Hắn là Mục Lương, quốc vương của vương quốc Huyền Vũ!

Tên Kỵ Sĩ trẻ tuổi đột nhiên trợn mắt hô to.

- Đúng rồi, chính là hắn!

Kỵ Sĩ lớn tuổi há hốc mồm, trên mặt tràn đầy sự kinh ngạc.

Kỵ Sĩ trẻ tuổi hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm:

- Tại sao hắn ta lại đột nhiên tới đây chứ?

- Chẳng lẽ là vì chuyện thu thuế sao?

Kỵ Sĩ lớn tuổi suy đoán.

Kỵ Sĩ trẻ tuổi lo sợ mà nuốt nước miếng, thấp giọng nói:

- Rất có khả năng, xem ra bệ hạ thảm rồi...

- Ngươi nói bậy cái gì đấy!

Kỵ Sĩ lớn tuổi giơ tay gõ mạnh vào đầu tên Kỵ Sĩ trẻ tuổi.

Kỵ Sĩ trẻ tuổi hít hà một hơi, lắc đầu nguầy nguậy:

- Ai mà chẳng biết bệ hạ đánh không lại Mục Lương, dù ngươi có đánh ta thì cũng không thay đổi được sự thật.

- Biết thì biết nhưng không nên nói lung tung.

Kỵ Sĩ lớn tuổi tức giận răn bảo.

Kỵ Sĩ trẻ tuổi nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Hừ, ta cảm thấy xứng đáng, rõ ràng đánh không lại mà còn dám thu thuế Phố Buôn Bán, không phải là đồ ngốc sao?

- Được rồi, ngươi câm miệng đi.

Kỵ Sĩ lớn tuổi co giật khóe miệng, không có phản bác.

Trong lòng hắn cũng rất rõ ràng, chỉ có thể yên lặng châm nến cho quốc vương Hải Đinh.

- Cộp cộp cộp ~~~

Trong thành Tát Luận, Bạch Sương và Phân Thân của Mục Lương đi dọc theo con phố tới trước, lúc này trên đường không có một bóng người.

Cô quay đầu hỏi:

- Mục Lương này… Chúng ta đi vương cung hay đi Phố Buôn Bán trước?

- Phố Buôn Bán.

Hắn nhàn nhạt mở miệng.

- Được rồi.

Bạch Sương chậm rãi gật đầu.

Cô nhìn về phía vương cung, do dự một chút, cuối cùng vẫn đi theo Mộc Phân Thân đến Phố Buôn Bán.

Hắn đột nhiên nói:

- Quá chậm.

- Cái gì cơ?

Bạch Sương nghiêng đầu hỏi.

- Đi bộ quá chậm, vẫn là bay vào thôi.

Hắn hờ hững mở miệng.

-.... Được rồi.

Bạch Sương thở dài một hơi, ngay sau đó hai người đã biến mất trong bóng đêm.

Khi cả hai xuất hiện lần nữa thì đã đứng trước cửa thành số một của Phố Buôn Bán.

Lúc này, ở bên ngoài cửa thành số một, Khải Tân Tư mang theo bọn Kỵ Sĩ ngăn chặn lối đi, chuẩn bị xây tường cao bên ngoài cửa thành, phong tỏa con đường vào Phố Buôn Bán.

Khải Tân Tư khoanh hai tay trước người, nhìn người quản lý Phố Buôn Bán đứng bên trong cửa thành, lạnh lùng nói:

- Nếu không chịu đóng thuế thì đừng mượn dùng đường của thành Tát Luận nữa.

- Đại vương tử điện hạ, tiền thuế này không hợp lý.

Người quản lý Phố Buôn Bán nghiêm mặt nói.

Khải Tân Tư hờ hững lên tiếng:

- Có hợp lý hay không thì không phải do một tên quản lý nho nhỏ như ngươi có thể quyết định.

Người quản lý Phố Buôn Bán tức giận hỏi:

- Đại vương tử điện hạ làm như vậy không sợ bệ hạ chúng ta tức giận sao?

Khải Tân Tư cười nhạt vài tiếng, nhấc mắt nói:

- Chút chuyện cỏn con như vậy, bệ hạ các ngươi sẽ không quản.

Người quản lý Phố Buôn Bán đột nhiên im lặng, sự tức giận trên mặt biến mất.

Khải Tân Tư cau mày lại, tại sao đối phương lại không nói lời nào nữa?

Hắn ta vung tay lên, cao giọng ra lệnh:

- Lấp cửa thành cho ta.

- Vâng.

Ma Pháp Sư hệ Thổ nghe lệnh tiến lên trước một bước, bắt đầu ngâm xướng chú ngữ.

- Ầm ầm ~~~

Mặt đất trước cửa thành Phố Buôn Bán dâng lên cao, hình thành một bức tường cao mười mét lấp kín cửa thành.

Khải Tân Tư cao giọng nói:

- Hừ, khi nào các ngươi nộp thuế thì bức tường này mới được dỡ bỏ.

- Thật sao?

Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng Khải Tân Tư.

Cơ thể của hắn ta không khỏi run lên, lập tức quay đầu nhìn ra sau lưng, hai bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt hắn ta.

Đồng tử của hắn ta co rút lại, kinh ngạc thốt lên:

- Mục Lương!

Mộc Phân Thân lạnh lùng nhìn Khải Tân Tư, ánh mắt giống như đang nhìn người chết.

Bạch Sương chống nạnh cao giọng hỏi:

- Đại ca, ngươi đang làm cái gì thế?

Khải Tân Tư kinh ngạc hỏi ngược lại:

- Bạch Sương, sao ngươi lại trở về đây?

Bạch Sương tức giận nói:

- Ngươi và cha làm ra chuyện như vậy, nếu ta không trở lại thì thành Tát Luận sẽ bị các ngươi hủy hoại không còn lại gì!

Ánh mắt của Mộc Phân Thân lóe lên, không có phản bác.

- Tiểu muội, ngươi đang nói mê sảng cái gì vậy?

Khải Tân Tư cau mày hỏi.

Bạch Sương bước nhanh tới trước, giận dữ nói:

- Ngươi mau cho người dỡ tường xuống đi, còn thu thuế cái gì nữa, ngươi điên rồi sao?

Cô đi tới trước mặt anh trai, đôi mắt mở to nhìn chăm chú đối phương, liều mạng dùng ánh mắt ám chỉ.

Khải Tân Tư liếc nhìn Phân Thân của Mục Lương, nhắm mắt nói:

- Không thể nào, Phố Buôn Bán ở bên trong thành Tát Luận, cần thiết phải nộp thuế.

- Nếu đã như thế, vậy thì ta chỉ cần xóa sổ thành Tát Luận là được phải không?

Mộc Phân Thân hờ hững nói.

Khải Tân Tư nghe được lời này không khỏi trở nên căng thẳng, hắn ta đang nói đùa sao?

Sắc mặt của Bạch Sương trắng nhợt, cô biết hắn không phải đang nói đùa, hắn hoàn toàn có thể làm ra chuyện như vậy, tức giận vội la lên:

- Đại ca, đừng náo loạn nữa, ngươi thật sự muốn phá hủy vương quốc Hải Đinh sao?

- Hừ, tiểu muội, ngươi nói như vậy quá nghiêm trọng rồi.

Khải Tân Tư lạnh lùng nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận