Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1001: Thành Chủ Thành Phượng Đến

- Đi thu thập đồ vật một chút đi. Đừng có lãng phí thời gian.

Thành chủ thành Thánh Dương khàn giọng xua tay nói.

- Vâng!

Lý Nhị Cốt cung kính hành lễ, sau đó xoay người rời khỏi phủ thành chủ.

Bên kia, đám người Hồ Tiên và Bối Nhĩ Liên đã ra tới ngã tư đường ở thành Thánh Dương.

- Bối Nhĩ Liên các hạ, chúng ta còn bao nhiêu thành phố lớn chưa tới?

Hồ Tiên nghiêng đầu hỏi. Bối Nhĩ Liên nhẹ giọng nói:

- Còn có ba tòa, đi xong là có thể quay về thành Huyền Vũ.

- Còn ba toà thành lớn nữa sao?

Hồ Tiên tò mò hỏi.

Bối Nhĩ Liên hơi suy nghĩ một chút, mới đáp lại:

- Thành Tấn Nguyên, thành Phong Giáp với thành Nhất Hải.

- Thời gian có kịp không?

Hồ Tiên nhăn đôi lông mày xinh đẹp nói.

- Kịp.

Bối Nhĩ Liên giải thích nói:

- Từ thành Thánh Dương đến thành Tấn Nguyên, cần hai ngày thời gian. Chúng ta dừng lại nửa ngày sau đó đi vòng vềtThành Huyền Vũ, mà thành Phong Giáp và thành Nhất Hải đều nằm trên đường chúng ta trở về, sẽ không chậm trễ thời gian.

Thành Phong Giáp là một tòa thành lớn có dân cư trên dưới bốn vạn người, thành chủ là một cường giả cấp tám trung cấp.

Thành Nhất Hải, dân cư ở khoảng trên dưới năm vạn người, do gia tộc họ Hoàng nắm trong tay.

Tộc trưởng họ Hoàng là cường giả cấp tám đỉnh phong, trong tộc còn có một cường giả cấp tám sơ cấp với cường giả cấp bảy đỉnh.

- Ừm, có thể đúng giờ trở về là tốt rồi.

Hồ Tiên dùng âm thanh mị hoặc nói.

Trong đầu cô hiện lên gương mặt Mục Lương, hơn một tháng không thấy, thật sự là nhớ nhung.

Sau đó không lâu, mọi người đã về tới Ốc Đảo, chỉ để lại hai người thuộc hạ ở lại bên ngoài thành Thánh Dương chờ Thành chủ thành Thánh Dương. Hồ Tiên trở lại tầng ba Ốc Đảo, thoải mái nắm trên ghế.

- Chị Hồ Tiên, chúng ta không làm tuyên truyền ở thành Thánh Dương sao?

Hổ Tây nghi hoặc hỏi.

- Không cần, trước kia máy bay Huyền Vũ thường xuyên đến thành Thánh Dương, mọi người nơi này đều biết thành Huyền Vũ.

Hồ Tiên khép hờ đôi mắt đẹp, dùng ngữ khí thì thầm nói:

- Giữ lại hết đơn tuyên truyền, chờ tới khi chúng ta đi thành Phong Giáp với thành Nhất Hải lại làm tuyên truyền.

Sau khi máy bay Huyền Vũ thường xuyên đi từ thành Huyền Vũ tới thành Thánh Dương, những người ở đây đã đi tới thành Huyền Vũ rồi.

- Hoá ra là như vậy...

Hạ Lạc chậm rãi gật đầu.

- Thật sự muốn nhanh trở về!

Hổ Tây cúi mặt cười, than thở nói:

- Ta muốn uống trà sữa trân châu, muốn ăn mì chua cay, muốn ăn bánh bao nhân thịt...

- Đừng nói nữa, nghe thấy những món đó ta lại thèm.

Hồ Tiên cười mắng một tiếng.

Làm sao cô lại không muốn ăn mấy thứ này chứ? Chỉ là điều kiện trên Ốc Đảo có hạn, không thể mang theo mấy cô hầu gái để nấu cơm, cho nên những món đó không cách nào thưởng thức.

- Còn có hơn hai mươi ngày nữa mới có thể quay về thành Huyền Vũ.

Hổ Tây phụng phịu nói.

- Hai mươi ngày thôi mà, rất nhanh sẽ trôi qua.

Hạ Lạc ngồi xuống, cô dùng vải bố lau lông chim trên cánh của mình. Hổ Tây chớp chớp con ngươi màu quất, nghiêng đầu hỏi:

- Chị Hồ Tiên, đại nhân Mục Lương đã trở về thành Huyền Vũ rồi sao?

- Chắc là chưa đâu.

Hồ Tiên nói xong thì ngồi dậy.

Cô đã hai ngày không nói chuyện với Mục Lương, hôm nay phải liên hệ một chút mới được.

- Đi mang Trùng Cộng Hưởng tới đây.

Hồ Tiên quyến rũ nói.

- Vâng.

Hổ Tây lên tiếng, xoay người đi qua phòng bên cạnh, đem con Trùng Cộng Hưởng đang nghỉ ngơi ôm đi ra. Hồ Tiên nâng tay, nhẹ nhàng chạm vào cánh Trùng Cộng Hưởng.

Ong ong ông…

Nó thức tỉnh, nó chấn động cánh bay lên.

Tần suất chấn động cánh của nó trở nên nhanh hơn, cho tới khi không còn nhìn thấy quỹ tích vỗ cánh nữa.

- Mục Lương, nghe thấy không?

Hồ Tiên trong trẻo mở miệng.

Khoảng mấy hô hấp sau, từ Trùng Cộng Hưởng mới truyền ra âm thanh của Mục Lương.

- Nghe thấy.

Âm thanh ôn hòa của anh vang lên theo tiếng vỗ cánh của nó.

- Ngươi đang làm cái gì vậy?

Hồ Tiên tò mò hỏi.

Mục Lương dùng âm thanh trong sáng nói:

- Mới vừa giải quyết xong một con hung thú biển cấp tám, thịt nó rất ngon, chờ ngươi trở về, ta sẽ làm cho ngươi ăn.

- Được.

Hồ Tiên cong lên khóe môi, ôn nhu lên tiếng.

- Chắc ngươi đã tới thành Thánh Dương rồi?

Mục Lương quan tâm hỏi.

Hồ Tiên bắt đầu báo cáo tình huống:

- Đã tới rồi, qua hai giờ nữa chúng ta sẽ rời đi, sau đó đi tới thành Tấn Nguyên.

- Thành Tấn Nguyên sao...?

Mục Lương im lặng một chút, anh nhớ tới thành chủ thành Tấn Nguyên là một cô gái ưa thích thư pháp với tranh thuỷ mặc.

Anh hơi hiếu kỳ, Tố Cẩm đã luyện tập thư pháp và tranh thuỷ mặc đến đâu rồi?

- Làm sao vậy?

Hồ Tiên tò mò hỏi.

- Không có việc gì, sau khi ngươi tới thành Tấn Nguyên, nhớ đi căn cứ trung chuyển nhìn một chút.

Mục Lương dặn dò nói.

- Được.

Hồ Tiên gật đầu đáp.

Căn cứ trung chuyển ở thành Tấn Nguyên, có nhiệm vụ tích cóp thật nhiều tinh hạch, những thứ đó đều là thứ mà anh cần.

Cô kinh ngạc hỏi:

- Mục Lương, ngươi vẫn chưa quay về thành Huyền Vũ sao?

- Còn ước chừng bốn ngày thời gian nữa mới tới nơi.

Mục Lương dịu dàng nói.

- Vậy cũng nhanh…

Hồ Tiên nghiêng đầu liếc mắt nhìn Hổ Tây và Hạ Lạc, hai cô gái này đang vểnh tai lên, hóng hớt.

- Nhớ chăm sóc cho mình nhé.

Mục Lương ôn nhu dặn dò.

- Vâng.

Hồ Tiên tươi cười, gương mặt cô ửng đỏ, đuôi hồ ly thì sung sướng đong đưa. Cô nâng tay lên làm một động tác xua đuổi

Hổ Tây cười khẽ sau đó lén lút thè lưỡi ra, tiếp theo cô kéo Hạ Lạc chạy ra bên ngoài.

………….

- Đây là thành Huyền Vũ.

Dưới Thiên Môn Lâu, Kim Phượng ngẩng đầu nhìn lên Tiểu Huyền Vũ thật lớn, trong lòng thật lâu không thể bình tĩnh lại được. Cô biết thành Huyền Vũ được xây dựng ở trên người Man Thú Hoang Cổ, nhưng không thể tưởng tượng nó lại to như vậy.

- Thành chủ đại nhân, hiện tại chúng ta vào thành sao?

Hộ vệ trưởng cung kính hỏi.

Lần này đến thành Huyền Vũ, Kim Phượng chỉ dẫn theo năm nữ hộ vệ, trong đó hộ vệ trưởng có thực lực ở cấp bảy sơ cấp. Khoảng cách từ thành Phượng tới thành Bắc Hải cũng không quá xa, so với thành Ngự Thổ, kỳ thật thành Phượng càng gần với thành Bắc Hải hơn.

Bởi vì gần, cho nên khi nghe người phụ trách căn cứ trung chuyển thông báo, cô lập tức đi tới thành Huyền Vũ tham gia hội nghị Thánh Địa.

- Ừm, chúng ta vào thành đi.

Kim Phượng gật đầu.

Cô mang theo hộ vệ trưởng lên cầu thang đi vào phía trước Thiên Môn Lâu, hai người có thể nhìn thấy rất nhiều người đang xếp hàng chờ được tiến vào.

- Nhiều người như vậy!

Kim Phượng nhíu mày.

- Thành chủ đại nhân, chúng ta có xếp hàng không?

Nữ hộ vệ trưởng dùng âm thanh cung kính hỏi.

- Chúng ta cứ xếp hàng đi.

Kim Phượng khoát tay, cô không muốn dẫn phát xung đột, miễn cho đắc tội với thành Huyền Vũ.

Cô mang theo nhóm hộ vệ đi vào phía sau hàng ngũ, thành thật xếp hàng chờ đến lượt.

Kim Phượng tò mò nhìn xung quanh, nghe nói muốn vào thành phải tốn một chút lệ phí. Cô cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì muốn đi vào căn cứ trung chuyển ở thành Phượng, cũng cần một chút lệ phí.

Sau đó không lâu, đến phiên cô cùng nhóm hộ vệ đi lên phía trước, bọn họ đi vào những quầy khác nhau, sau đó phối hợp cùng nhân viên công tác đăng ký tin tức.

Nhân viên công tác cất tinh hạch do Kim Phượng đưa, tiếp đó xuất ra văn điệp thông quan, cầm bút lên hỏi:

- Tính danh, tuổi, từ đâu tới, đến thành Huyền Vũ làm cái gì...?

Kim Phượng hơi nhăn mày, dùng giọng không hài lòng nói:

- Lão nương là thành chủ Thành Phượng, đến Thành Huyền Vũ vì tham gia hội nghị Thánh Địa.

- Thành chủ Thành Phượng!

Nhân viên công tác kinh ngạc cẩn thận đánh giá Kim Phượng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận