Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2667: Hi Vọng Các Ngươi Đừng Mắc Phạm Sai Lầm Với Bộ Khôi Giáp Trên Người Mình.

Mục Lương hơi nhướng mày, anh như suy nghĩ gì đó, chẳng lẽ năng lực lấy được từ Vô Hạn Long Quả có liên tới năng lực của bản thân hắn sao?

Anh khen ngợi:

- Năng lực này cũng rất tốt, chăm chỉ luyện tập khai phá năng lực, có thể lợi dụng tơ nhện để tạo ra rất nhiều chiêu thức lợi hại.

- Vâng, bệ hạ.

Ất Nhất kích động gật đầu.

- Bốn người khác thì sao, thức tỉnh năng lực gì?

Mục Lương lại hỏi.

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Ất Nhị thức tỉnh năng lực gió, Ất Tam thức tỉnh năng lực Nhảy Vọt Ám Ảnh Vọt và năng lực mắt hồng ngoại.

Ly Nguyệt nói bổ sung:

- Giáp Nhị thức tỉnh năng lực cao su, Giáp Tam thức tỉnh năng lực băng.

Đôi mắt Mục Lương hiện lên một tia hiểu rõ, xem ra năng lực thức tỉnh của Vô Hạn Long Quả là có liên quan tới chủ nhân của nó, cũng chính là hắn.

Anh hơi nâng cằm lên, hỏi:

- Các ngươi đã học được cách nắm giữ năng lực thức tỉnh của mình chưa?

- Đã nắm giữ được sơ bộ.

Hộ Vệ Thánh Quang thức tỉnh năng lực nói.

- Rất tốt.

Mục Lương hài lòng gật đầu, anh vung tay lên, mười tám bộ khôi giáp xuất hiện ở bên cạnh, chúng nó nổi bồng bềnh giữa không trung, toả ra ánh sáng lấp lánh.

Nhóm hộ vệ Thánh Quang thấy thế hô hấp đều trở nên dồn dập, ánh mắt rực lửa không gì sánh được.

- Mỗi người một bộ, nhỏ một giọt máu để khải linh đi.

Mục Lương bình tĩnh nói, vừa dứt lời, mười tám bộ Khôi Giáp Thánh Quang bay lên, rơi vào trước mặt mười tám người.

- Vâng.

Các hộ vệ Thánh Quang kích động đáp lại, dồn dập cắt đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên trên tinh thạch được khảm trong khôi giáp.

- Ông ~~~

Ánh sáng màu vàng liên tục sáng lên, từng cỗ khôi giáp chấn động nhè nhẹ.

Nhóm hộ vệ Thánh Quang kích động nhìn chằm chằm khôi giáp, hô hấp trở nên dồn dập, đây là kiện linh khí cao cấp đầu tiên của bọn hắn, đồng thời cũng là tượng trưng cho thân phận.

Ngải Lỵ Na nhỏ giọng thầm thì:

- Nhiều linh khí cao cấp như vậy, nếu để người ngoài biết thì sẽ đỏ mắt đến chết.

Mục Lương cười một tiếng, có tài liệu lại có Luyện Khí Sư và Linh Khí Sư cao cấp chính là tùy hứng.

Thời gian trôi qua, nửa giờ sau tia sáng màu vàng mới từ từ tiêu tan, toàn bộ Khôi Giáp Thánh Quang dừng chấn động.

- Thành công rồi.

Mười tám tên Hộ Vệ Thánh Quang kích động lên tiếng.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Mặc thử xem, không thích hợp thì nói ngay để kịp thời điều chỉnh lại.

- Vâng.

Hộ Vệ Thánh Quang đồng thanh đáp lại.

Bọn hắn vươn tay cầm lấy mũ giáp đội lên đầu, lại mặc khôi giáp lên người, điều chỉnh khoảng hở giữa hai mảnh giáp.

- Ông ~~~

Ánh sáng loé lên, khôi giáp đều biến thành vừa người.

- Cử động tay chân một chút, xem coi có cảm giác trở ngại hay không?

Ly Nguyệt nhắc nhở.

- Vâng.

Bọn hộ vệ Thánh Quang lập tức nhấc chân nâng tay, làm ra các loại động tác độ khó cao, kiểm tra tính vừa người của khôi giáp.

- Không thành vấn đề.

Giáp Nhất nghiêm mặt nói.

- Ta cũng không thành vấn đề.

Ất Nhất giơ tay nghiêm chào.

Những người còn lại lần lượt dừng lại, đều tỏ vẻ không có vấn đề.

- Rất tốt, hi vọng các ngươi đừng mắc phạm sai lầm với bộ khôi giáp trên người mình.

Mục Lương nghiêm túc nói.

- Sẽ không, xin bệ hạ hãy yên tâm.

Mười tám tên Hộ Vệ Thánh Quang chỉnh tề giơ tay nghiêm chào.

- Ừm, tiếp tục tập luyện đi.

Mục Lương phất tay, xoay người rời đi.

…….

Căn cứ Không Quân, vương quốc Huyền Vũ.

Nguyệt Phi Nhan gõ cửa phòng nghỉ, hỏi:

- Hi Bối Kỳ, ngươi làm cái gì thế?

- A, chờ ta một chút, ngươi đừng vào đây!

Trong phòng truyền ra giọng nói hốt hoảng của Hi Bối Kỳ.

- Ngươi đang làm gì đấy?

Nguyệt Phi Nhan hồ nghi hỏi.

Buổi huấn luyện hôm nay mới vừa bắt đầu thì Hi Bối Kỳ đã rời đi trước, mãi cho đến khi huấn luyện kết thúc thì cô gái Ma Cà Rồng cũng không xuất hiện lại.

- Ta không có làm gì nha.

Hi Bối Kỳ cố giả bộ bình tĩnh nói.

- Cộp cộp cộp ~~~

Một lát sau, cửa phòng bị mở ra, cô gái Ma Cà Rồng xuất hiện với sắc mặt hơi trắng bệch.

- Ngươi bị làm sao vậy, sắc mặt trắng như vậy?

Nguyệt Phi Nhan cau mày hỏi.

Hi Bối Kỳ có chút chột dạ nhìn khắp nơi, hỏi:

- Ta không sao, ngươi có chuyện gì không?

- Ngươi đừng đổi chủ đề.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc nói.

Mũi của cô khẽ nhúc nhích, nghi ngờ hỏi:

- Quái lại, tại sao ta lại ngửi được được mùi máu?

Sắc mặt của Hi Bối Kỳ cứng đờ, không biết tại sao mũi của Nguyệt Phi Nhan lại nhạy như vậy, cô ấy là chó thành tinh sao?

- Mau thành thật khai báo, ngươi lén lút trong phòng làm cái gì hả?

Nguyệt Phi Nhan hơi híp mắt lại, sắc mặt nghiêm túc ép hỏi.

- Ta...

Ánh mắt của Hi Bối Kỳ lóe lên, vành tai hơi ửng đỏ.

Nguyệt Phi Nhan nhìn chằm chằm người trước mặt, nói với giọng điệu bất thiện:

- Thế nào, chẳng lẽ ngươi làm chuyện gì mà không thể nói với ta sao?

Hi Bối Kỳ cắn răng, nhỏ giọng:

- Không có gì, chính là ta tới cái đó...

- Cái đó, cái đó là gì?

Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên, lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

- Chính là... Cái đó đấy!

Hi Bối Kỳ trừng cô gái tóc đỏ một cái.

Nguyệt Phi Nhan cạn lời, hỏi:

- Ngươi đừng úp úp mở mở nữa, rốt cuộc thì cái đó là cái gì?

Hi Bối Kỳ phát điên, tiến lại gần cô gái tóc đỏ rồi nhỏ giọng thì thầm bên tai cô ấy.

- Ồ ~~~

Nguyệt Phi Nhan lập tức bừng tỉnh, kéo dài giọng nói:

- Thì ra là tới tháng, ngươi nói sớm không phải được rồi, ta còn tưởng rằng ngươi lén hút máu.

Cô cho rằng cô gái Ma Cà Rồng thèm máu người nên trốn đi lén hút máu, dù sao thì cô ấy là Ma Cà Rồng, khó tránh khỏi sẽ khiến người khác hiểu sai.

Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt, ngây thơ nói:

- Làm gì có chuyện đó, ta chỉ cảm thấy hứng thú với máu của Mục Lương thôi!

Nguyệt Phi Nhan gật đầu nhận đồng:

- Cũng đúng, đã hướng qua đồ tốt, ngươi bị ấm đầu mới đi hút máu của người khác.

- Đúng thế.

Hi Bối Kỳ vươn tay xoa bụng, mặt nhăn nhó vì đau.

Nguyệt Phi Nhan nghi ngờ hỏi:

- Ta nhớ lần trước ngươi tới tháng không đau nha, tại sao hôm nay lại đau như vậy chứ?

- Ta không biết.

Hi Bối Kỳ lộ ra vẻ mặt đau khổ, xoay người ngồi xuống ghế dựa.

Nguyệt Phi Nhan vươn tay chọc chọc cái trán của cô gái Ma Cà Rồng, hỏi:

- Ngươi lại ăn nhiều đồ lạnh phải không, Mục Lương đã dặn là hạn chế ăn hay uống đồ lạnh rồi mà.

Mục Lương biên soạn khóa học về sinh lý, bên trong có đề cập đến chuyện này, hiện tại Trường Học cũng đã bắt đầu giảng dạy tri thức về sinh lý cho các học sinh.

Hi Bối Kỳ có chút chột dạ nhìn khắp nơi, nhỏ giọng nói:

- Ta không có uống nhiều nha...

Nguyệt Phi Nhan trợn trắng mắt, lập tức vạch trần bạn tốt:

- Hừ, một ngày uống ba ly nước trái cây và nước có ga màu hồng ướp lạnh, lại còn ăn vài cây kem, cái này còn không tính là nhiều à?

- Ngạch....

Khuôn mặt xinh đẹp của Hi Bối Kỳ ửng đỏ, hất cằm lên nói:

- Ngươi cũng vậy mà.

- Hì hì, nhưng ta không có đau bụng nha.

Nguyệt Phi Nhan chống nạnh nói.

- Chậc ~ Để xem tới lượt ngươi còn có thể nói như vậy không?

Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt, nhỏ giọng thầm thì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận