Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1866: Giành Người Với Hiệp Hội Ma Pháp Sư



Hiện tại, thành Huyền Vũ đang thiếu người, điều kiện tuyển người chắc chắc không thể thả lỏng, học thuộc pháp luật và pháp quy của thành Huyền Vũ chính là yêu cầu cứng.

Đại An Ti tò mò hỏi:

- Năm ngàn người mà còn thiếu, vậy thì phải chiêu mộ bao nhiêu người mới tính là đủ?

- Hai chục ngàn người.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

Chẳng mấy chốc thành Huyền Vũ sẽ xây nhà xưởng mới, sẽ cần rất nhiều người làm.

Trừ chuyện đó ra, dân cư trú của thành Huyền Vũ quá ít, chuyện này bất lợi đối với việc phát triển lâu dài.

- Hai chục ngàn người, nhà ở Ngoại thành đủ cho bọn họ ở sao?

Đôi mắt xinh đẹp của Đại An Ti trợn tròn.

Nguyệt Phi Nhan ưu nhã nói:

- Đủ rồi, Vệ Thành Số Bốn còn rất nhiều nhà còn trống, cộng thêm những nhà trong thôn trấn kia, bốn chục ngàn người còn có thể ở được.

- Ừm, ta hiểu rồi.

Đại An Ti chậm rãi gật đầu.

- Gọi Lạp Nhã và Tạp Giai đến đây.

Mục Lương đột nhiên nói.

- Vâng.

Đại An Ti giơ tay lên cúi chào, xoay người đi xuống Sơn Hải Quan.

Nguyệt Thấm Lan nhìn vào đám người đang nhốn nháo ở quảng trường, nhỏ tiếng nói:

- Mục Lương, có phải là Phố Buôn Bán vẫn còn quá nhỏ hay không?

Anh điềm đạm đáp:

- Hiện tại vẫn đủ dùng, đợi đến lúc Tiểu Huyền Vũ tiến hóa, lại tiến hành thay đổi.

Đợi Huyền Vũ tiến hóa đến cấp mười hai, là có thể tiến hành xây dựng lớn, vị trí của Phố Buôn Bán có thể sẽ thay đổi.

- Ngươi có dự định là được rồi.

Nguyệt Thấm Lan bảo.

Không lâu sau, Đại An Ti dẫn theo Lạp Nhã và Tạp Giai đi lên tường thành.

- Thành chủ đại nhân.

Lạp Nhã và Tạp Giai cung kính giơ tay lên hành lễ.

- Ừm, khoảng thời gian này có phát hiện ra hành tung của Hắc Ma pháp sư hay không?

Mục Lương ngước mắt lên hỏi.

- Không có.

Tạp Giai lắc đầu cung kính nói.

Lạp Nhã giải thích:

- Thành chủ đại nhân, Hắc Ma Pháp Sư có thể ẩn nấp khí tức của bản thân, thoạt nhìn thì vô cùng bình thường.

- Giống như người.

Chân mày của Mục Lương cau lại, đạm nhiên hỏi:

- Nói cách khác, có lẽ người của Hắc Phượng Hoàng đã vào trong thành.

-.... Có lẽ là vậy.

Tạp Giai cúi thấp đầu xuống.

- Thôi đi, đã đến nơi này thì an tâm đi thôi.

Mục Lương không thèm để ý khoát tay áo.

Chỉ là trong lòng anh có chút nghi ngờ, Mặc Liên bị bắt lâu như thế rồi, tại sao người của Hắc Phượng Hoàng còn chưa lộ diện?

Lạp Nhã âm thầm thở phào.

Mục Lương lại hỏi:

- Tìm được bao nhiêu trẻ em có linh tính rồi?

Anh đang giúp Tô Lâm Y Tư giải quyết chuyện phía sau của thành Y Lê, để cho Tạp Giai và Lạp Nhã phụ trách tìm kiếm trẻ em có linh tính, tăng máu mới cho trường học Ma pháp sư.

- Hiện tại, chúng ta đã tìm được ba mươi hai đứa trẻ có linh tính, trong đó có hai mươi ba đứa bé bằng lòng đến sống ở thành Huyền Vũ.

Lạp Nhã giải thích:

- Những đứa trẻ khác... Thì người nhà của bọn họ vẫn còn đang suy nghĩ.

Mục Lương nhíu mày:

- Thành Y Lê lớn như vậy, mà đứa trẻ có linh tính ít như thế sao?

Tạp Giai giải thích:

- Thành chủ đại nhân, Hiệp hội Ma pháp sư cũng đang tìm kiếm đứa trẻ có linh tính, vì vậy còn cố ý điều động Thạch ma pháp để kiểm tra đo lường miễn phí.

- Tại sao lại làm như thế?

Mục Lương ngước mắt lên hỏi.

Lạp Nhã suy đoán nói:

- Thành chủ đại nhân, Hiệp hội Ma pháp sư cũng đang bồi dưỡng Ma pháp sư cho riêng mình, lần này có lẽ là do chịu sự kích thích của chúng ta, mới điều động kiểm tra đo lường miễn phí, muốn tranh đoạt nhân tài với chúng ta.

- Thú vị, vậy hãy nâng cao đãi ngộ của chúng ta.

Ánh mắt của Mục Lương sáng lên nói.

- Vâng.

Lạp Nhã liếc nhìn Nguyệt Thấm Lan.

- Tới thành Huyền Vũ được đến trường, tặng nhà miễn phí.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nói.

Có nhà, không tin là những cha mẹ kia không động lòng mà đưa con trẻ đến thành Huyền Vũ. Cứ như thế này, người cũng sẽ bị phòng ở bắt cóc ở, thuần phục thành Huyền Vũ.

- Ta hiểu rồi.

Tạp Giai gật đầu ghi nhớ lại.

- Đi làm việc đi.

Mục Lương khoát tay áo.

- Vâng.

Lạp Nhã và Tạp Giai lại hành lễ, xoay người xuống Sơn Hải Quan.

- Sắp trở về rồi.

Mục Lương đột nhiên quay đầu nhìn về phía biển khơi.

Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, hỏi:

- Cảm nhận được rồi?

- Ừm, sắp đến rồi.

Mục Lương cười cười lên tiếng.

Hôm nay, anh đến Sơn Hải Quan, một là để xem tình hình tuyển người , hai là nghênh tiếp đám người Nguyệt Phi Nhan quay về.

Đúng vậy, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ đã đang trên đường quay về, hôm nay là có thể về đến. Mục Lương nghiêng đầu nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, hỏi:

- Cùng ta nghênh tiếp các cô ấy chứ?

- Được.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, cũng có chút nhớ con gái rồi.

- Vậy đi thôi, đến sân bay.

Mục Lương giơ tay lên nắm lấy eo của cô gái, cơ thể lóe lên rồi biến mất tại chỗ.

Đại An Ti líu lưỡi, có chút ước ao.

Bóng người lóe lên, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan xuất hiện ở trên bầu trời của sân bay, nhìn về phía bầu trời ở hướng xa xăm.

Cũng không lâu lắm, ba điểm đen xuất hiện ở chân trời, lấy tốc độ của mắt thường cũng thấy được nó đã trở nên lớn hơn, càng ngày càng gần.

Ông~~~

Mười phút sau, hai chiếc Phi thuyền vận chuyển loại lớn và một chiếc Phi thuyền Vận chuyển loại trung đi đến sân bay, bắt đầu giảm độ cao xuống.

- Mục Lương, mẹ đại nhân, bọn ta đã trở về rồi.

Trên Phi thuyền, Nguyệt Phi Nhan phát hiện Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan.

Mục Lương cười cười gật đầu, phảng phất nhìn thấy điểm tiến hóa đang bay về phía mình. Không lâu sau đó, ba chiếc Phi thuyền lần lượt hạ xuống sân bay.

Cửa thuyền buồng mở ra, Nguyệt Phi Nhan hào hứng chạy ra ngoài, thẳng đến khi hạ xuống dưới chỗ Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan.

- Mục Lương, ta rất nhớ ngươi.

Khuôn mặt của Nguyệt Phi Nhan cười đỏ ửng nói.

- Sao thế, không nhớ ta sao?

Nguyệt Thấm Lan giơ tay lên, chính xác nhéo lấy lỗ tai của cô gái, không để cho cô bé ôm lấy Mục Lương.

- A, mẫu thân, lỗ tai của ta sắp rớt rồi.

Nguyệt Phi Nhan ủy khuất mà lớn tiếng ồn ào, bĩu môi qua loa lấy lệ nói:

- Ta nhớ ngươi mà, ngày nào cũng nhớ hết.

Hai người nói qua nói lại, Hi Bối Kỳ, Hạ Lạc và cô gái Tinh Linh cũng từ trên Phi thuyền đi xuống.

- Các đại nhân, bọn ta đã trở về.

Các cô gái lần lượt hành lễ.

- Ừm, cực khổ cho các ngươi rồi, có thể nghỉ ngơi ba ngày, hãy nghỉ ngơi thật tốt.

Mục Lương điềm đạm nói.

- Hì hì, cảm ơn ngài.

Hi Bối Kỳ cười tươi như hoa nói.

…………..

Trong Cung điện, khu Trung Ương.

- A, vẫn là Cung điện thoải mái.

Nguyệt Phi Nhan chạy vòng vòng xung quanh ở trong đại sảnh của Cung điện.

- Vậy thì sau này hãy ở lại Vương cung đi, không cần làm nhiệm vụ nữa.

Mục Lương nửa đùa nửa thật nói.

Đoàn người mới từ sân bay trở về.

Nguyệt Phi Nhan dừng bước chân lại, hất cằm lên kiêu ngạo nói:

- Như vậy sao mà được chứ, ta không làm nhiệm vụ, thì ai chịu trách nhiệm về vấn đề an toàn của Phi thuyền Vận chuyển?

- Ha ha ha, không cảm thấy cực khổ sao?

Mục Lương cười cười hỏi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận