Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1809: Chẳng Lẽ Đại Lục Mới Thật Sự Có Hư Quỷ?



Mục Lương nhấn nút chụp hình, lưu lại dáng vẻ của tên thương nhân kia.

- Tốt lắm.

Anh thu lại Máy Chụp Hình.

Tô Lâm Y Tư mở mắt ra, hỏi:

- Có cần ta phái người đi tìm hắn không?

- Không cần, người của ta có thể tìm hắn nhanh hơn.

Mục Lương từ chối.

- Được rồi.

Tô Lâm Y Tư chậm rãi gật đầu.

Anh bình tĩnh nói:

- Ngươi trở về trước đi, khi nào nhóm thành chủ và quý tộc tới thì ta sẽ đến vương cung giải quyết giúp ngươi.

- Vâng.

Tô Lâm Y Tư thức thời đứng lên và rời thư phòng cùng với Trương thúc.

Hai người vừa rời đi không bao lâu thì Nguyệt Thấm Lan tiến tới.

Cô đi vào thư phòng, nhìn thấy Mục Lương đang lộ ra biểu cảm nghiêm túc, nghi ngờ hỏi:

- Mục Lương, có chuyện gì vậy?

Mục Lương khẽ thở dài một hơi, kéo Nguyệt Thấm Lan ngồi vào lòng mình, thuần thục ôm eo và gác cằm lên bả vai cô.

- Ngươi làm sao vậy?

Nguyệt Thấm Lan lại hỏi một lần nữa.

- Tô Lâm Y Tư vừa mới tới, cô ấy tặng ta một con linh thú bị Hư Quỷ cắn, nói là một tên thương nhân bắt được ở gần kênh Sương Mù.

Mục Lương giải thích ngắn gọn.

- Linh thú bị Hư Quỷ cắn, bắt được ở gần Kênh Sương Mù?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan mở to.

Cô hiểu rõ ẩn ý của Mục Lương, cũng biết anh đang suy nghĩ cái gì.

- Ừ, ta chuẩn bị phái người đi kiểm tra thực địa.

Mục Lương trầm giọng nói.

Nguyệt Thấm Lan hỏi:

- Ngươi muốn ta đi à?

- Dĩ nhiên không phải rồi, ngươi đi rồi thành Huyền Vũ làm sao bây giờ?

Mục Lương cười khẽ vài tiếng.

Khóe môi của anh cong lên, ôn hòa nói:

- Thành Huyền Vũ không có ngươi là không được, nó sẽ loạn đến rối tung rối mù.

Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan ửng đỏ, cô giận dỗi liếc Mục Lương một cái, chỉ coi là anh đang nói đùa.

- Nghiêm túc đi, ngươi dự định phái ai đi?

Giọng nói của cô trở nên ngưng trọng.

- Chuyện đó để nói sau đi, đầu tiên là phải tìm được tên thương nhân kia trước đã, phải bảo hắn dẫn đường mới được.

Mục Lương nói.

- Ừ, vậy chúng ta đi tìm tên thương nhân kia trước.

Nguyệt Thấm Lan nhận đồng gật đầu, yên lặng một hồi, lo lắng hỏi:

- Mục Lương, chẳng lẽ Đại Lục Mới thật sự có Hư Quỷ sao?

Mục Lương lắc đầu nói:

- Khả năng này không lớn, ở đây cũng có Trăng Máu, nếu có Hư Quỷ, vậy thì tại sao nhiều năm như thế mà bọn họ lại không phát hiện chứ?

Trước đây Bạch Sương có nói qua, bên trong vương quốc Hải Đinh chưa bao giờ xuất hiện Hư Quỷ, những vương quốc khác cũng chưa nghe nói về loại sinh vật này.

Mà khi Huyết Nguyệt buông xuống chỉ có ma thú trở nên cuồng bạo, chí ít thì trước đây đều là như vậy.

Nguyệt Thấm Lan lớn mật suy đoán:

- Có khi nào chúng chỉ mới xuất hiện trong thời gian gần đây?

Cô nhớ tới một chuyện khác, lúc trước thời gian Trăng Máu buông xuống vẫn luôn cố định, chỉ có năm nay là diễn ra trước tiên, lẽ nào chuyện này còn ẩn giấu một ý nghĩa khác?

Mục Lương hơi cau mày, nghiêng đầu nói:

- Có thể là chúng nó vượt qua kênh Sương Mù để tới đây.

- Ừ, chúng ta có thể qua đây, vì sao Hư Quỷ không thể chứ?

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc gật đầu.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, bình tĩnh nói:

- Chúng ta cần phải chứng thực một chút.

- Ừ, ta vẫn hi vọng đại lục bên này không có Hư Quỷ.

Nguyệt Thấm Lan thở dài.

Mục Lương siết chặt vòng tay, ôn hòa nói:

- Yên tâm đi, thành Huyền Vũ đã mạnh hơn nhiều so với trước đây rồi, cho dù có trải qua thủy triều Hư Quỷ một lần nữa thì cũng có thể ứng đối được.

- Ừ.

Hàng mi nhỏ dài của Nguyệt Thấm Lan khẽ run rẩy, rồi nói sang chuyện khác:

- Trước tiên phải phái người đi tìm tên thương nhân kia mới được.

- Chuyện này giao cho Ly Nguyệt đi.

Mục Lương nghe vậy không thể làm gì khác hơn là buông tay ra.

Cộp cộp cộp ~~~

Nguyệt Thấm Lan hấp tấp đứng dậy, cô chỉnh lại quần áo rồi hờn dỗi liếc anh một cái, sau đó cất bước rời khỏi thư phòng.

…………..

Bên trong quán rượu Đa Tư tại thành Y Lê.

Chi Lê gác chéo chân, đang khoác lác với bạn thân Đa Tư những gì mình trải qua ở trên biển mấy tháng này.

Chi Lê uống một ngụm rượu, sang sảng nói:

- Ngươi không biết đâu, suýt nữa thì ta đã chết ở trên biển không về được.

- Có chuyện gì vậy, ngươi gặp phải nguy hiểm gì sao?

Đa Tư lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên hỏi.

Chi Lê nghiêm mặt, miêu tả sinh động như thật:

- Đúng vậy, chúng ta gặp một con rắn khổng lồ chín đầu, rất có thể là ma thú biển cấp 8.

Đa Tư nghe vậy lộ ra vẻ mặt hồ nghi, hỏi:

- Không thể nào, nếu đó là ma thú biển cấp 8 thì làm sao ngươi có thể trở về được?

- Đúng vậy, lúc đó ta sắp bị khí thế mà nó tản mát ra đè ép không thở nổi.

Chi Lê lộ ra vẻ mặt nghĩ lại mà sợ.

Hắn nhún vai một cái, nói:

- Nhưng rất kỳ quái, nó phát hiện thuyền của chúng ta nhưng lại không có phát động công kích.

- Có khi nào là ngươi còn chưa tỉnh ngủ không?

Đa Tư liếc người bên cạnh.

- Không thể nào, ta nhớ rất rõ ràng!

Chi Lê trừng mắt nhìn bạn thân.

- Sống sót trở về là tốt rồi.

Đa Tư cười ha ha nói.

- Đúng vậy, có thể còn sống là đã rất tốt rồi.

Chi Lê cười lắc đầu.

Hắn chợt nhớ tới cái gì đó, trên mặt lộ vẻ ghét bỏ, nói:

- Ta còn bắt được một con ma thú biển cả người đen huyền, ta chưa bao giờ nhìn thấy loại sinh vật nào giống như vậy, ngoại hình của nó quá xấu xí.

- Thật sự xấu tới như vậy sao?

Đa Tư hồ nghi hỏi.

- Đương nhiên, ta lừa ngươi làm gì chứ?

Chi Lê nói khẳng định, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch ly rượu trong tay.

- Ha ha ~~~

Đa Tư cười lạnh một tiếng, hắn bị tên này lừa gạt biết bao nhiêu lần rồi?

Hắn thuận miệng hỏi:

- Vậy ma thú biển mà ngươi bắt được đâu?

- Bán rồi, Nữ vương của các ngươi mua.

Chi Lê chậc lưỡi nói.

- Hở?

Hai mắt của Đa Tư trừng lớn, ngạc nhiên nói:

- Nữ vương mua con ma thú biển kia làm cái gì?

- Hình như nói là muốn tặng ai đó, mấy chuyện này thì ta không rõ lắm.

Chi Lê nhún vai.

Ngày đó hắn vừa mới cập bờ, vừa mới vác lồng sắt nhốt linh từ từ trên thuyền xuống, còn chưa bắt đầu rao hàng thì đã bị người của vương thất ngăn cản, đối phương mua linh thú với cái giá mà hắn không cách nào từ chối được.

- Tặng ai đó, chẳng lẽ là đưa cho Mục Lương sao?

Đôi mắt của Đa Tư lóe lên, hắn đột nhiên nhớ lại Mục Lương, người ngồi phía sau rèm tơ nhện trong đại điện vương cung.

- Mục Lương là ai?

Chi Lê tò mò hỏi.

Đa Tư giải thích:

- Thành chủ thành Huyền Vũ.

Trong mắt Chi Lê lộ ra biểu cảm kinh ngạc:

- Chẳng lẽ ngươi quen thành chủ thành Huyền Vũ à?

- Đương nhiên, chúng ta còn từng cùng nhau uống rượu đấy.

Đa Tư đắc ý hất cằm lên, nhẹ nhàng quơ quơ ly rượu trong tay.

Chi Lê không khỏi thở dài nói:

- Lợi hại, làm sao mà ngươi có thể uống rượu với nhân vật lợi hại như thế?

Bạn cần đăng nhập để bình luận