Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1728: Đa Tư, Còn Nữa Không, Mau Cho Ta Thêm Một Ly Nữa!



Lại có một tên quý tộc khác phụ họa:

- Đúng vậy, nếu ngươi không mang rượu ngon ra đây thì sau này chúng ta sẽ không tới đây nữa, dù sao thì ở thành Y Lê còn có rất nhiều quán rượu.

Đa Tư co giật khóe miệng, lông mày nhảy lên.

Hắn ngẩng đầu vẫy tay, lạnh lùng nói:

- Ta biết rồi, chờ một chút.

Đa Tư bỏ lại một câu nói rồi xoay người đi về phía kho chứa hàng.

Một lát sau, hắn ôm ba bình rượu trở về.

Đám người nhìn thấy chai rượu được làm bằng lưu ly, lập tức lên tinh thần, càng thêm mong đợi hơn.

Đa Tư phân phó nhân viên bán hàng mang thêm vài ly rượu rồi lần lượt đặt lên quầy, sau đó mở nút bình rượu ra.

Ba~~~

Khi nút bình được mở ra, mùi rượu đậm đà lập tức lan tỏa, khiến tất cả các quý tộc đều lộ ra vẻ mặt mê say.

- Thơm quá đi, quả nhiên là rượu ngon.

Các quý tộc liên tục hít hà.

- Mau lên, rót một ly cho ta.

Có người sốt ruột móc một kim tệ đặt lên trên quầy.

- Ta cũng muốn.

Bùm bùm ~~~

Chỉ chốc lát sau, trên quầy đã có một đống kim tệ, một ít còn rơi xuống mặt đất khiến nhân viên quán rượu thấy mà co giật khóe miệng.

Đa Tư cũng phiền muộn vô cùng, đành phải nghiêng bình rót rượu vào ly.

Các quý tộc đưa kim tệ nhanh chóng vươn tay chộp lấy một ly rượu trên quầy, chẳng mấy chốc trên quầy đã không còn một ly rượu nào.

Bọn hắn nếm rượu, sau đó cả đám đều lộ ra vẻ mặt say mê, híp mắt tinh tế nhấm nháp.

- Rượu ngon, ta chưa bao giờ uống loại rượu ngon như vậy, quá thơm.

- Đa Tư, còn nữa không, mau cho ta thêm một ly nữa!

Các quý tộc la hét, đều giơ ly và đưa về phía trước.

- Đã hết rồi, mọi người đừng xô đẩy nữa.

Đa Tư đen mặt nhìn ba bình rượu trống rỗng, trong lòng tràn đầy phiền muộn.

Quý tộc tài đại khí thô móc ra một kim tệ từ trong túi, nói:

- Ta không tin, chắc chắn là ngươi còn giấu hàng, mau lấy ra đây, chúng ta có kim tệ.

- Ta thật sự không có nữa, muốn uống thì tự đi thành Huyền Vũ mà mua.

Đa Tư tức giận nói.

Hắn nhớ lại những gì Mục Lương đã nói trước khi đi, những loại rượu này đều được sản xuất ở thành Huyền Vũ.

- A, rượu này ngươi mua từ thành Huyền Vũ sao?

Trong đám đông truyền ra âm thanh kinh ngạc.

- Hóa ra những người kia nói đều là sự thật, chỉ cần đến thành Huyền Vũ là có thể mua được rượu ngon, ta còn tưởng rằng bọn hắn là kẻ lừa đảo đấy.

Từ hôm qua đến nay đã có rất nhiều tin đồn về thành Huyền Vũ được lưu truyền trong thành Y Lê, còn có cả báo chí tuyên truyền, rất nhiều người đã đọc chúng.

- Ta cũng nghe nói ở thành Huyền Vũ có rất nhiều thứ tốt, thậm chí còn có thể mua được ma cụ.

- Đi thôi, chúng ta ra bên ngoài thành, ta muốn đến thành Huyền Vũ uống rượu cho đã thèm.

Các quý tộc chỉ nói dăm ba câu đã thống nhất ý kiến, đoàn người vội vã rời đi quán rượu Đa Tư.

- Chuyện gì vừa mới xảy ra vậy?

Đa Tư ngẩn ngơ nhìn đám đông rời đi.

Hắn vội vàng níu lại một tên quý tộc gần đó và hỏi:

- Các ngươi biết thành Huyền Vũ ở nơi nào sao?

Tên quý tộc bị níu tức giận trừng mắt, nói:

- Thành Huyền Vũ ở ngay bên ngoài thành, không phải ngươi mua rượu ở nơi đó sao, còn hỏi ta thành Huyền Vũ ở đâu làm chi?

Hắn hất tay của Đa Tư ra rồi vội vã đi theo các quý tộc khác.

- Thành Huyền Vũ ở ngay bên ngoài thành?

Đa Tư sửng sốt một chút, lại nghĩ tới lời nói của Mục Lương: Ngươi sẽ biết nhanh thôi.

Sắc mặt hắn hiện lên vẻ khiếp sợ, vội vàng đuổi theo đám quý tộc kia, chuẩn bị cùng nhau đi ra ngoài thành.

Các quý tộc chia tốp năm tốp ba ngồi trên xe thú và đi thẳng ra ngoài thành.

Nửa giờ sau, xe thú lái ra thành Y Lê, tiến vào Xóm Nghèo phức tạp.

Điều kiện đường xá ở Xóm Nghèo rất phức tạp, mặt đất gồ ghề và khó đi, người ở khắp mọi nơi, nếu không cẩn thận sẽ va phải những ngôi nhà gần đó.

- Đó chính là thành Huyền Vũ sao, thật là to lớn!

Có người kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Đa Tư vội vàng đẩy cửa xe ra, cong eo thò đầu ra ngoài nhìn về phía trước, mơ hồ nhìn thấy trên mặt biển có một ngọn núi lớn, một ngọn núi lớn đến mức nhìn không thấy biên giới của nó.

Đầu hắn đầy dấu hỏi, tại sao hắn không nhớ rõ có một ngọn núi ở vị trí kia?

- Thật đúng là một tòa thành biết di động.

Người đánh xe líu lưỡi nói.

- Ngươi biết chuyện về thành Huyền Vũ à?

Đa Tư chấn động tinh thần, vội vàng truy hỏi.

Người đánh xe gật đầu nói:

- Biết chứ, rất nhiều người đều đang bàn tán về nó.

- Mau nói cho ta những gì ngươi biết.

Đa Tư lấy ra một ngân tệ rồi đưa cho xa phu.

- Không thành vấn đề.

Hắn ta tươi cười thu hồi ngân tệ, bắt đầu kể những tin tức mà hắn ta nghe được ngày hôm qua.

Sau khi người đánh xe nói xong thì xe thú đã ngừng lại, phía trước là bãi đá ngầm và nước biển cuồn cuộn, cách đó không xa là bến đậu thuyền nhỏ.

Vùng biển gần đất liền rất nông, dưới đáy biển có rất nhiều đá ngầm, thuyền lớn không vào được nên cần đi thuyền nhỏ để ra vào biển, đến hòn đảo gần đó rồi đổi sang thuyền lớn.

Đa Tư chợt hiểu ra, nói:

- Thành Huyền Vũ được xây ở trên lưng ma thú biển, khó trách Mục Lương nói thành Huyền Vũ ở ngay bên ngoài thành, hóa ra ý của hắn là như vậy!

Hắn bước xuống xe và đi về phía bến thuyền nhỏ, các quý tộc khác đã lên thuyền.

Đa Tư chạy vội vài bước và cũng lên thuyền.

Ào ào ~~~

Chiếc thuyền nhỏ rời bến tàu, tiến về phía Rùa Đen ở xa xa.

Đa Tư đứng ở mũi thuyền, há hốc miệng nhìn Rùa Đen càng ngày càng gần, mặt mũi hắn tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Hắn bị dọa sợ bởi kích thước của Tiểu Huyền Vũ, ở trên bờ không cảm thấy gì, bây giờ nhìn gần hắn mới biết được Rùa Đen lớn đến mức nào.

- Nơi đó có thể đi lên, mau bơi lại gần đó!

Có người lanh mắt nhìn thấy bến cảng phía trên Thiên Môn Lâu, vội vàng thúc giục người lái thuyền tiến lại đó.

Đa Tư lên tinh thần, nhìn chăm chú thuyền nhỏ chậm rãi tới gần bến cảng.

Ngay sau khi thuyền vừa cập bến thì một số quý tộc không thể chờ đợi được nữa, bọn hắn vội vàng xuống thuyền và leo cầu thang chạy về phía Huyền Không Các.

…………..

Đa Tư từ trên thuyền nhỏ xuống tới, đạp cầu thang đi lên Huyền Không Các, đôi mắt của hắn ngắm nhìn bốn phía, quan sát hoàn cảnh chung quanh.

Lúc này, đã có quý tộc đi tới trước quầy, lại bị báo cho biết vào thành cần văn điệp thông quan, còn cần giao nộp phí vào thành, một viên tinh thạch Ma Thú cấp 2

Các quý tộc tuy rất kinh ngạc, nhưng bọn họ là kẻ lắm tiền nhiều của, vẫn không có hỏi nhiều nộp phí vào thành, cầm văn điệp thông quan rời khỏi Huyền Không Các.

Đa Tư cũng không ngoại lệ, sau khi hắn cầm được văn điệp thông quan, lật nhìn hai lần, mới xuyên qua Huyền Không Các đi lên hướng Sơn Hải Quan.

Sơn Hải Quan so với Huyền Không Các càng lớn càng thêm hùng vĩ đồ sộ, người đứng ở trước mặt nó, tựa như con kiến đối mặt núi lớn, nhìn lâu sẽ mang đến cho người ta cảm giác không thở nổi.

Đa Tư phục hồi tinh thần lại, nhẹ nhàng hít mạnh một hơi, bước nhanh đuổi kịp bước chân của các quý tộc khác.

Bạn cần đăng nhập để bình luận