Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2746: Sửa Trị Đến Dễ Bảo.

- Ha ha ha ~~~

Hồ Tiên che miệng cười, đôi mắt đỏ rực liếc cô gái tóc đỏ, nói:

- Nói được thì phải làm được đấy.

Nguyệt Phi Nhan khẽ hất hàm, ngạo nghễ nói:

- Đương nhiên, nếu bây giờ bị hỏi điều lệ thì ta tuyệt đối sẽ trả lời ngay tắp lự, chắc chắn sẽ không phạm sai lầm.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Tốt, vậy ngày mai ta bảo binh sĩ duy trì trật tự đi tìm ngươi.

- A, đừng mà!

Đôi mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn.

Cô không muốn đối mặt với binh sĩ duy trì trật tự, dù cho đã thuộc lòng quân kỷ quân quy cùng với Quang Vinh và Hổ Thẹn thì cũng không muốn đối mặt với bọn hắn chút nào, lỡ như bị bắt phạt vì vấn đề khác thì quả thật là mất mặt không biết giấu đi đâu.

Mặc dù chức vị và địa vị của binh sĩ duy trì trật tự thấp hơn cô, nhưng lại có thể quản cô ở bất kỳ phương diện nào, đây là đặc quyền của binh sĩ duy trì trật tự.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, An Kỳ bưng trà nóng đi vào thư phòng, cô buông ly và ấm trà xuống, sau đó rót đầy nước trà vào ly.

Đáy mắt của Ly Nguyệt hiện lên ý cười, nhàn nhạt nói:

- Ta giỡn thôi, đừng khẩn trương.

Nguyệt Phi Nhan nghe vậy mới thở phào một hơi, giận trách:

- Chị Ly Nguyệt, ngươi cũng học hư rồi, đùa giỡn như vậy sẽ dọa người ta chết khiếp đó!

Hồ Tiên buồn cười nói:

- Thế nào, mới đó mà đã bị hù chết rồi sao?

- Vậy nếu bảo binh sĩ duy trì trật tự đi theo ngươi mỗi ngày, chẳng phải ngươi sẽ qua đời nhiều lần à?

Cô trêu chọc.

- Đúng vậy.

Nguyệt Phi Nhan lộ ra vẻ mặt ngươi nói không sai.

- Ha ha ha, ngươi muốn ta cười chết đúng không.

Hồ Tiên cười khúc khích liên tục.

Mục Lương dở khóc dở cười, nhẹ nhàng nhéo đuôi của Hồ Tiên, lập tức khiến khuôn mặt xinh đẹp của cô đỏ bừng, tiếng cười im bặt.

Nguyệt Phi Nhan nói với giọng điệu u oán:

- Sao ngươi không cười nữa đi?

- Không có gì để cười cả.

Hồ Tiên dí dỏm chớp mắt, lông mi nhỏ dài run lên.

- Hừ.

Nguyệt Phi Nhan yêu kiều hừ một tiếng.

Cô nâng ly trà lên, thổi nguội rồi uống một hơi cạn sạch, sau đó lại rót đầy trà lần nữa, tiếp tục uống hết.

- Ta đi đây, các ngươi bàn công việc tiếp đi.

Cô ngây thơ nói.

Mục Lương gật đầu một cái, nhắc nhở:

- Ừm, nhớ kỹ lúc sao chép viết đẹp một chút, bằng không phải chép lại lần nữa đấy.

- ... Ngươi thật là ác độc.

Nguyệt Phi Nhan suýt nữa òa khóc, cái này rõ ràng là muốn cô chậm rãi nắn nót từng dòng từng chữ mà.

- Chữ viết đẹp cũng rất quan trọng.

Mục Lương mỉm cười nói.

- Đã biết, hừ!

Nguyệt Phi Nhan phách lối lại ủy khuất hừ một tiếng, bước nhanh rời khỏi thư phòng.

Hồ Tiên nhìn cửa thư phòng bị đóng lại, khẽ cười nói:

- Cô ấy bị ngươi sửa trị đến dễ bảo rồi.

- Hy vọng cô ấy đừng trách ta.

Mục Lương cười khổ một tiếng.

Hồ Tiên gắt giọng:

- Làm sao có chuyện đó được, Phi Nhan lại không phải là đứa trẻ ba tuổi, cô ấy có thể phân rõ tốt xấu.

- Cũng đúng.

Mục Lương mỉm cười, không thể để cho Nguyệt Phi Nhan trở thành đóa hoa trong nhà ấm được.

Hắn là quốc vương, hẳn là rõ ràng việc công và việc tư, thưởng phạt phân minh, nếu người của hắn phạm sai lầm thì cũng phải tiếp thu xử phạt.

- Ngươi chậm rãi xem những đơn đặt hàng này đi, ta đi tắm đây.

Hồ Tiên đứng lên, đuôi Hồ Ly lông nhung lắc lư theo mỗi bước đi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng:

- Đi thôi.

Ly Nguyệt cũng đứng lên, nhẹ giọng nói:

- Ta cũng đi tắm.

- Tốt.

Mục Lương phất phất tay.

Cô gái tóc trắng mới vừa rời khỏi không bao lâu thì Mễ Nặc ló đầu ngó dáo dác vào thư phòng, tay cầm dao cạo râu và xà phòng.

Mục Lương liếc nhìn vật trong tay cô gái tai thỏ, biết cô ấy đến đây làm gì.

- Mục Lương, ta giúp ngươi cạo râu nha ~

Mễ Nặc mềm mại nói.

- Tốt.

Mục Lương cười một tiếng.

Hắn dựa vào lưng ghế, lộ ra vị trí trước người.

Mễ Nặc đi lên trước, leo lên bắp đùi của Mục Lương, mặt đối mặt ngồi xuống.

Cô vươn tay nhỏ, thanh thúy nói:

- Cho ta một chút nước đi.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, khống chế nguyên tố Nước ngưng tụ thành một quả cầu nước to chừng quả đấm xuất hiện ở trước mặt cô gái tai thỏ.

Mễ Nặc dùng nước làm ướt xà phòng rồi lại cọ bọt vào trên râu mép của Mục Lương, bôi lên đều đều sau đó mới bắt đầu cạo râu.

Mục Lương hơi ngẩng cằm lên, làm cho cô gái tai thỏ có thể cạo râu thuận tiện hơn.

- Tạch tạch tạch ~~~

Âm thanh râu bị cạo rất thanh thúy, đồng thời cũng rất giải áp.

Động tác của Mễ Nặc vô cùng cẩn thận, trên mặt cô tràn đầy thần sắc chăm chú, bàn tay nhỏ cầm dao cạo râu rượt dọc theo cằm của Mục Lương.

- Răng rắc răng rắc ~~~

Cô xoay người rút một tờ khăn giấy ở trên mặt bàn, chà lau bọt biển và râu bị cạo xuống, sau đó tiếp tục cạo phần râu mép còn lại.

Mục Lương rũ mắt nhìn nữ nhân trong lòng rồi từ từ nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác cô gái tai thỏ hầu hạ.

- Có đau không?

Mễ Nặc ngây thơ hỏi.

- Không đâu.

Mục Lương khẽ cười một tiếng.

Làn da của hắn còn có lực phòng ngự cao hơn cả Thép Tím, đừng nói là dao cạo râu, dù có dùng linh khí đâm vào cũng chưa chắc có thể khiến hắn bị trầy xước mảy may.

- Vậy là tốt rồi.

Mễ Nặc nhoẻn miệng cười, tiếp tục chăm chú cạo râu.

Mục Lương hơi vươn tay ôm lấy eo của cô gái tai thỏ, miễn cho cô ấy không ngồi vững bị ngã xuống.

- Xong rồi!

Tai thỏ trên đầu của Mễ Nặc lắc lư qua lại, cô dùng khăn mặt sạch sẽ lau cằm của Mục Lương, sau khi xác định không còn râu mép sót lại thì mới buông tay xuống.

Mục Lương chậm rãi mở mắt ra, vươn tay nhéo mũi cô gái tai thỏ, dịu dàng nói:

- Cảm ơn.

- Ngươi và ta không cần phải nói cảm ơn đâu.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

- Ha ha ha, tốt thôi.

Mục Lương buồn cười đáp.

Mễ Nặc đứng dậy rời khỏi lồng ngực của hắn, thu dọn xà phòng và khăn giấy đã dùng qua, phủi tay nói:

- Vậy ngươi tiếp tục làm việc đi, ta trở về phòng đây.

- Tốt.

Mục Lương lên tiếng.

Mễ Nặc tung tăng rời khỏi thư phòng, cô chuẩn bị đi rửa mặt rồi vẽ đồ án cho bài Loka mới.

Mục Lương vươn tay sờ lên cằm, còn trơn mềm hơn cả làn da của nữ nhân.

Hắn mỉm cười, cầm lấy văn kiện tiếp tục lật xem.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, khi hắn làm xong thì bầu trời trên vương quốc Huyền Vũ cũng đã tỏa sáng.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa thư phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra, Tiểu Tử ló đầu vào xem thử, bốn mắt nhìn nhau với Mục Lương.

- Bệ hạ, ngươi lại không ngủ nữa rồi.

Tiểu Tử cắn môi dưới.

- Ta tập trung quá, đến lúc nhận ra thì trời đã sáng rồi.

Mục Lương cười liếc nhìn đồng hồ quả lắc trên tường.

Tiểu Tử ngọt ngào hỏi:

- Vậy bệ hạ có muốn rửa mặt không?

- Ừm.

Mục Lương đứng lên, vươn vai duỗi người.

Tiểu Tử đi vào phòng nghỉ, hỗ trợ chuẩn bị nước và dụng cụ rửa mặt.

Khi Mục Lương rửa mặt xong xuôi đi tới chính sảnh thì nhóm tiểu hầu gái đã quét tước vệ sinh sạch sẽ cung điện, các loại mùi thơm bay ra khỏi phòng bếp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận