Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1201: Hambuger Phiên Bản Dị Giới



- Đại nhân, không phải đã nói phải đổi mới trang bị cho Bộ Đội U Linh sao?

Ngải Lỵ Na tò mò hỏi.

Trong đại hội báo cáo công tác, Mục Lương đã nhắc tới công việc đổi mới trang bị cho bộ đội u linh.

- Không vội, qua hai ngày nữa sẽ có trang bị mới.

Mục Lương trong sáng nói.

- Vâng.

Ngải Lỵ Na gật đầu, đuôi ngựa hồng nhạt vung vẩy. Đạp đạp đạp…

- Mục Lương, ta đã trở về.

Mễ Nặc kích động gõ vang cửa thư phòng. Sau khi cô gái tai thỏ dạy xong tiết học, cô lập tức trở lại cung điện và đi thẳng tới thư phòng.

- Vào đi!

Mục Lương dịu dàng đáp.

Ken két… Mễ Nặc đẩy cửa thư phòng, nhìn thấy mấy người Ly Nguyệt đang ở đây, cô vội vàng ngừng chân lại một chút.

Đôi tay nhỏ bé của cô nắm chặt lại, ngượng ngùng nói:

- Mục Lương, các ngươi cứ giải quyết công việc đi, chút nữa ta lại đến!

- Đã giải quyết xong rồi, có chuyện gì thì nói đi.

Mục Lương ôn nhu cười nói.

- Ta muốn hỏi ngươi, có muốn ăn Hambuger không?

Mễ Nặc nhỏ giọng nói. Trên đường trở về, cô đã nghĩ tới chuyện cơm trưa hôm nay nên làm món gì.

Nghĩ nghĩ một chút lại nảy ra ý tưởng, cô nhớ tới thực đơn do Mục Lương viết, dường nhưu có một món Hambugerrất đơn giản nhưng chưa làm bao giờ.

- Hambuger ư, có thể.

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên, ăn hambuger ở thế giới khác, quả thật có chút khiến cho người ta chờ mong.

Không ai có thể từ chối hambuger, đặc biệt là món ăn ở dị giới như thế này.

- Ừ, vậy ta đi làm.

Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc sáng lên, cô kích động rời khỏi thư phòng, chạy tới phòng bếp. Mục Lương thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía cửa thư phòng, quay sang đám người Ly Nguyệt nói:

- Được rồi, còn chuyện gì không?

- Còn một chuyện, là về vấn đề tăng lên thực lực cho Bộ Đội U Linh.

Ngôn Băng nghiêm mặt nói.

- Nói đi.

Mục Lương gật đầu.

Ngôn Băng đưa tay mang ra một phần văn kiện, tiếp tục nói:

- Ta muốn thay các cô ấy xin bí dược cường hoá thân thể cao cấp, dùng để tăng lên thực lực.

Mục Lương lật xem văn kiện, trong đó đã liệt kê tất cả tình huống của thành viên Bộ Đội U Linh, phần lớn nội dung đều là thực lực hiện tại của các thành viên.

Ny Cát Sa tiếp lời:

- Thành chủ đại nhân, rất nhiều người đã tới thời điểm đột phá, cần bí dược cường hoá thân thể mạnh hơn để kích thích.

Ngải Lỵ Na cũng gật đầu, sau đó hướng ánh mắt chờ mong nhìn Mục Lương.

- Ừm, ta đồng ý.

Mục Lương cầm lấy bút, ký tên lên tờ cuối cùng trong văn kiện, cũng nên tăng lên một chút chỉnh thể thực lực của bộ đội u linh.

- Thật tốt quá.

Sắc mặt Ngôn Băng và Ny Cát Sa đều vui mừng.

Anh buông bút, bình thản nói:

- Việc này lẽ ra nên để ta xử lý, nhưng gần đây ta quá nhiều chuyện nên đành tạm gác lại.

- Đại nhân vất vả rồi, ngài phải chú ý nghỉ ngơi, có cần ta giúp ngài xoa bóp bả vai không?

Ngải Lỵ Na nghiêm mặt nâng tay cúi chào.

- Ngươi sao?

Mục Lương cười lên tiếng, trước mặt anh cô gái tóc hồng kia thật sự quá cở mở rồi. Ly Nguyệt và Ny Cát Sa đều nhịn không được cười khẽ vài tiếng.

- Khụ khụ, trước tiên nói về công việc đi.

Đôi mắt Mục Lương chứa ý cười, anh ho nhẹ hai tiếng, sau đó ôn hòa hỏi:

- Còn chuyện gì khác không?

- Tạm thời không có.

Ly Nguyệt lắc đầu nói.

- Ừm, vậy mấy người đi nghỉ ngơi một chút, chờ Tiểu Nặc làm xong Hán Bảo, ăn xong lại làm việc.

Mục Lương ôn hoà nói.

- Vâng, tuân mệnh.

Con ngươi hồng nhạt của Ngải Lỵ Na sáng ngời, cô nâng tay lên chào theo nghi thức quân đội

- Chúng ta đi ra ngoài trước.

Ngôn Băng cũng chào theo nghi thức quân đội, rồi cất bước rời khỏi thư phòng. Bốn cô gái lần lượt rời khỏi, khiến cho thư phòng trở nên an tĩnh lại.

Tê tê tê…

Tam Hoa Đồng Linh Xà từ trong tay áo Mục Lương đi ra, hé ra lưỡi rắn màu đỏ, nhẹ nhàng đong đưa đầu với anh.

- Đói bụng rồi sao?

Mục Lương đưa tay sờ sờ đầu Mỹ Đỗ Toa.

Tê tê tê…

Nó lại thè cái lưỡi đỏ của mình, rất nhân tính hóa gật đầu.

Mục Lương nâng tay lên, một đoàn nguyên tố sinh mệnh xuất hiện ở trước mặt Tam Hoa Đồng Linh Xà.

Hai tròng mắt kỳ lạ của nó sáng lên, nó cuộn thành một vòng bao vậy nguyên tố sinh mệnh ở bên trong.

- Ngươi cứ từ từ ăn đi.

Mục Lương vỗ nhẹ lên đầu Tam Hoa Đồng Linh Xà, sau đó anh đứng dậy rời khỏi thư phòng. Anh muốn đi tới phòng bếp, xem Mễ Nặc và những cô hầu gái nhỏ nghiên cứu làm Hambugernhư thế nào.

- Làm một cái Hambugerphải dùng tới hai miếng bánh mì, một miếng cà chua, một miếng thịt chiên giòn, còn rau xanh tươi, tương nữa…

Mễ Nặc nhỏ giọng đọc ra phương pháp làm Hambugertrong thực đơn.

- Rau xanh tươi? Không cần nấu sao?

Vân Hân kinh ngạc nói.

- Thực đơn không viết, chắc là không cần.

Mễ Nặc lắc đầu

- Ta đi chuẩn bị bánh mì.

Diêu Nhi ngoan ngoãn nói.

- Ta đi chiên thịt.

Vân Hân cầm lấy tạp dề mặc vào, rồi thuần thục rửa cà chua và rau xanh.

- Cần hỗ trợ không?

Ở cửa phòng bếp, Mục Lương ôm hai tay trước người, dựa lên cánh cửa.

- Không cần, ta có thể.

Mễ Nặc nghiêm mặt nói.

- Vậy ta sẽ chờ để ăn.

Mục Lương cười cười.

Anh không rời đi, mà đứng một bên nhìn cô gái tai thỏ chế biến, nếu có vấn đề sẽ mở miệng sửa lại ngay cho đúng. Nếu không cho dù nấu không ngon nhưng vì sợ lãng phí thực vật, cô gái tai thỏ cũng sẽ cố nuốt.

- Làm món ăn gì mới à, tại sao ngươi lại tập trung ở phòng bếp?

Âm thanh tao nhã truyền đến, Nguyệt Thấm Lan với dáng đi thướt tha xuất hiện. Cô mới từ cục quản lý trở về, đã nhìn thấy Mục Lương đứng ở cửa phòng bếp.

- Tiểu Nặc đang nghiên cứu làm Hambuger như thế nào.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

- Hambuger, một cái tên kỳ quái.

Nguyệt Thấm Lan đi tới bên cạnh Mục Lương.

- Các ngươi ngồi đi, rất nhanh sẽ có đồ ăn.

Mễ Nặc cũng không quay đầu lại nói.

- Chúng ta cứ chờ xem.

Anh mỉm cười.

Nguyệt Thấm Lan che miệng cười khẽ, đại khái cô đã biết anh đang suy nghĩ cái gì.

……….

Bên trong phòng ăn, nhóm Mục Lương đã ngồi xuống, đang chờ Mễ Nặc và nhóm tiểu hầu gái bưng cơm trưa tới.

- Đến đây, mẻ Hambuger tươi ngon mới ro lò đây.

Mễ Nặc bưng một cái khay ngọc lưu ly, kích động bước vào phòng ăn. Trên khay đựng mười mấy cái hambuger, vẫn còn toả hơi nóng.

- Thoạt nhìn rất kỳ quái.

Ngải Lỵ Na chớp chớp con ngươi hồng nhạt, nhìn thấy tạo hình kỳ quái của hambuger, cô bĩu môi toả vẻ không hứng thú mấy.

Miệng của cô đã quen ăn đồ ngon rồi nha.

Mục Lương nhìn thấy hambuger trên khay, là hambuger lớn gấp ba lần kiếp trước, ở bên trong có miếng thịt chiên dày ba phân.

- Ngon nha.

Trên mặt Ny Cát Sa hiện lên vẻ thích thú.

Mễ Nặc đặt khay xuống, cho mỗi người một cái hambuger thật to. Cô vỗ tay, đầy chờ mong nói:

- Tất cả mọi người nếm thử chút đi.

- Dường như không tồi.

Khóe mắt Nguyệt Thấm Lan giật giật, hai tay cầm lấy một cái, nước tương từ trong thịt chiên chảy xuống.

Tí tách…

Nước tương rơi xuống đĩa, toả ra hương vị rất thơm.

- Ta nếm thử chút.

Mục Lương cầm lấy một cái, ngón cái ngón trỏ kẹp lại, ép hambugern hiều tầng xuống. Sau đó anh mở lớn miệng, tiếp theo cắn một miếng lớn, nước tương từ khoé miệng chảy xuống.

Mục Lương nhấm nuốt, bánh mì, thịt chiên, rau xanh, tương nhiều loại hương vị nồng nàn bùng nổ trong khoang miệng, hương vị rất thần kỳ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận