Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1213: Giày Chạy Nhanh

Hi Bối Kỳ đưa tay ra bắt đầu thực hiện, đầu ngón tay bị cắt, chảy ra máu tươi, lại nhỏ lên trên tinh thạch hung thú.

Dụ… khải linh lần thứ hai thành công.

Cô kiềm chế kích động trong lòng, cởi đôi giày trên chân mình ra, sau đó thật cẩn thận xỏ đôi giày mới lên chân.

- Thật vừa!

Cô ngẩng đầu vui vẻ nói.

- Đi lại một chút xem.

Mục Lương ôn hoà nói.

- Vâng.

Hi Bối Kỳ đi giày, dạo quanh một vòng phòng làm việc.

Cô hưng phấn nói:

- Mục Lương, đôi giày này thật nhẹ, ta có cảm giác đi đường cũng nhanh hơn!

- Ngươi phải cảm nhận nó sâu sắc hơn chút nữa.

Mục Lương rõ ràng nói.

Nhưng năng lực chính của đôi giày này còn chưa được kích phát ra.

Hi Bối Kỳ cảm thấy nghi hoặc, chẳng lẽ mình phải cảm nhận cẩn thận hơn.

Trong lòng cô hiện lên một suy nghĩ sâu xa, ý niệm vừa động, thân giày sáng lên tia sáng màu vàng, cảm giác nhẹ nhàng như muốn bay lên từ dưới chân truyền tới.

Cô gái Ma Cà Rồng thử đi từng bước về phía trước, thân thể giống như bị người ta đẩy một cái, lao nhanh về phía trước.

- A a a…

Hi Bối Kỳ hoảng sợ, cô trơ mắt nhìn mình chuẩn bị đụng vào vách tường phòng làm việc. Mục Lương nâng tay lên, phản trọng lực bao phủ trên người cô gái ma cà rồng, tránh cho cô đụng đầu vào vách tường.

Cô cảm thấy thân thể cực kỳ nhẹ nhàng, hai chân lơ lửng trên mặt đất. Cô ngẩng đầu phát hiện vách tường chỉ cách trán mình có 10 cm.

Cô thở phào nhẹ nhõm, ở dưới tác dụng của trọng lực, thân thể cô lại một lần nữa rơi xuống đất.

- Ra bên ngoài tìm một nơi rộng rãi thử lại đi.

Mục Lương ôn nhu nói.

- Được, được.

Hi Bối Kỳ liên tục gật đầu, trong lòng cô vẫn cực kỳ hưng phấn và vui vẻ. Hai người rời khỏi phòng làm việc, đi ra bên ngoài cung điện.

Tiểu Mật vội vàng đuổi theo, ba người đi tới quảng trường bên ngoài cung điện. Mục Lương đưa tay ra hiệu:

- Tiếp tục đi.

- Vâng.

Hi Bối Kỳ ngoan ngoãn gật đầu.

Cô tâm niệm vừa động, khiến cho đôi giày màu vàng dưới chân bộc phát ra hào quang.

Cô gái Ma Cà Rồng đi từng bước về phía trước, thân thể lại lần nữa lao nhanh, có điều lần này cô đã khống chế được thân thể của mình. Hi Bối Kỳ sợ hãi than:

- Mục Lương, sau khi đi đôi giày này, tốc độ trở nên nhanh hơn vài lần!

Mục Lương rõ ràng:

- Ngươi thử bay lên xem có thể gia tốc hay không?

- Vâng.

Hi Bối Kỳ lên tiếng.

Cô ngẩng đầu, con ngươi màu vàng biến thành màu máu, đôi cánh dơi thật lớn mở bung ra sau lưng.

Cô gái Ma Cà Rồng vỗ cánh, thân thể bay lên trời, đôi giày màu vàng trên chân càng đáng chú ý.

Cô ý niệm vừa động, đôi giày lóe ra tia sáng vàng, một cỗ lực lượng đẩy mạnh từ trên chân truyền, khiến cho cô gái ma cà rồng di động thật nhanh về phía trước.

- Tốc độ lao về phía trước thật nhanh!

Hi Bối Kỳ kinh hô lên tiếng.

Cô vội vàng vỗ cánh khống chế thân thể, điều chỉnh phương hướng đi tới.

Sau khi cô gái Ma Cà Rồng bay được hai vòng, cô dần dần đã nắm được cách sử dụng lực lượng đẩy mạnh, phi hành cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

- Thật nhanh…

Hi Bối Kỳ cười khanh khách, cô vui vẻ chơi đùa trên không.

Hai mắt Mục Lương lóe sáng, anh nhẹ giọng nói:

- Giống như ta đã suy nghĩ, tuy rằng không đạt tới tám lần cực tốc, nhưng cũng đạt được sáu lần.

Cô gái Ma Cà Rồng bay trên không trung khoảng mười phút, lúc này mới cảm thấy tận hứng hạ xuống dưới.

- Mục Lương, đôi giày này có thể làm cho ta bay nhanh hơn, gấp sáu lần bình thường!

Hi Bối Kỳ sợ hãi than.

- Ừm, về sau nó thuộc về ngươi.

Mục Lương gật đầu nói.

- Cám ơn ngài, thành chủ đại nhân.

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ trợn tròn, cô không nhịn được tâm tình vui sướng của mình, lập tức lao lên ôm cổ Mục Lương.

Anh nhướng mày, có chút ngoài ý muốn.

Lúc đó Hi Bối Kỳ mới phản ứng lại, cô đỏ mặt buông tay ra, vội vàng giải thích:

- Mục Lương, ta chỉ là quá vui, không phải cố ý...

- Không có việc gì.

Khóe miệng Mục Lương cong lên, anh không thèm để ý khoát tay áo.

Hi Bối Kỳ đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi:

- Mục Lương, đôi giày này có tên không?

- Gọi là Giày Chạy Nhanh đi!

Mục Lương nghĩ nghĩ, cuối cùng anh nói một cái tên khiến người ta trợn trắng mắt.

- Giày Chạy Nhanh sao?

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ loé tia sáng màu vàng.

Cô không khỏi nghĩ, nếu Nguyệt Phi Nhan biết chuyện này, nhất định sẽ rất hâm mộ mình.

Cô gái Ma Cà Rồng lại nghĩ tới Mễ Á, bây giờ cô có linh khí cao cấp, chắc chắn phải tìm cô ấy để chia sẻ niềm vui này. Tuyệt đối không phải vì khoe khoang đâu.

………

Bên trong xưởng linh khí thuộc tầng bảy khu Trung Ương.

Già Lạc đang dạy hai chị em Lê Nhã phương diện tri thức về linh khí cao cấp.

Già Lạc đưa tay vén mái tóc dài màu lam ra phía sau lưng, nhẹ giọng hỏi:

- Các ngươi còn chỗ nào không hiểu về đường mạch xây dựng linh khí cao cấp không?

- Tạm thời không có.

Lê Tuyết trong trẻo nói.

Lê Nhã nghiêng đầu, có chút đăm chiêu nói:

- Chị Già Lạc, phải bắt tay vào thao tác mới biết vấn đề ở đâu?!

- Vậy hiện tại các ngươi thử tạo ra một kiện linh khí cao cấp xem.

Già Lạc ngồi xuống, hai chân vắt chéo lại, nâng tay ra hiệu nói:

- Các ngươi có thể hợp tác, trước khi trời tối hãy tạo ra một kiện linh khí cao cấp.

- Vâng.

Lê Nhã và Lê Tuyết liếc nhau, trong đôi mắt đẹp tràn đầy chờ mong và dục vọng muốn thể hiện. Hai chị em thảo luận, xem nên làm ra loại hình linh khí cao cấp nào.

Già Lạc nhìn một hồi, cảm thấy trong phòng có chút nóng, cô đưa tay kéo kéo cổ áo.

- Thời tiết nóng hơn rồi…

Cô đứng dậy đến bên cửa sổ, đẩy hai cánh cửa ra.

Vù vù hô…

Gió nóng thổi vào nhà, làm cho cô càng cảm thấy nóng hơn.

Lê Nhã ngừng lại động tác xử lý tài liệu hung thú, quay đầu lại hỏi:

- Chị Già Lạc, hôm nay nóng hơn rất nhiều so với trước kia.

Già Lạc thuận miệng lên tiếng:

- Chắc là gặp được dòng nước ấm.

Sau khi Rùa Đen tiến sâu vào Vùng Nước Mặn, khí hậu rất hay thay đổi, khi thì nóng lúc lại lạnh.

- Thật sự có chút nóng...

Lê Tuyết nâng lau mồ hôi trên trán. Cô nhẹ thở một hơi, mái tóc bết mồ hôi dính trên trán.

Lê Nhã nuốt một ngụm nước miếng, nhỏ giọng nói:

- Thật muốn uống một chén nước đá.

Cô thật sự nhớ tới Tiệm Đồ Uống Lạnh trong Phố Buôn Bán ngoài Ngoại thành, trong lòng âm thầm tính toán sau khi được nghỉ ngơi, nhất định phải tới Tiệm Đồ Uống Lạnh. uống cho thoả thích.

Già Lạc liếc nhìn hai chị em bọn họ một cái, lạnh nhạt nói:

- Bình tĩnh lại, chuyên tâm chế tác linh khí đi.

- Vâng.

Chị em Lê Nhã nghiêm túc đáp.

Hai chị em tiếp tục xử lý tài liệu hung thú, bọn họ đang muốn làm linh khí cao cấp loại hình tấm chắn.

Già Lạc quay người lại, cầm lấy một xấp bản vẽ bên cạnh bàn lật xem.

Đây là sơ đồ quá trình nghiên cứu đầu tàu do hai chị em Lê Nhã vẽ ra, có ước chừng hơn trăm tấm, bên trên, hai chị em bọn họ đã viết rất nhiều ý tưởng về đầu tàu.

Già Lạc nghiêm túc xem, đôi mắt màu xanh da trời sáng lên. Cô phát hiện chị em nhà họ Lê có đột phá trong nghiên cứu về bộ phận châm lửa của đầu tàu.

- Thú vị, ý tưởng tốt lắm.

Cô nhẹ giọng tán thưởng.

Già Lạc nhìn về phía khuôn mặt đầy nghiêm túc của chị em Lê Nhã, chờ sau khi các cô học được phương pháp chế tác linh khí cao cấp, chắc chắn cũng có thể làm ra đầu tàu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận