Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1140: Cô Gái Thần Bí



Ục ục ục ~~~

Hai cô gái bán tín bán nghi nhấp một ngụm canh, khi nước canh trôi xuống bụng, bên trong cơ thể lập tức hiện lên cảm giác ấm áp.

Đôi mắt của Mễ Nặc hơi nheo lại, nói với giọng mềm mại:

- Món súp này rất ngon, uống xong cả người trở nên ấm áp.

- Đúng là nó có thể gia tăng một chút thực lực, nhưng rất có hạn.

Trong mắt Hồ Tiên lộ ra một chút kinh ngạc.

- Nếu uống nó thường xuyên thì sẽ rất tốt cho cơ thể của ngươi......

Mục Lương nói khẽ.

Anh vớt thịt Hung Thú Biển ra khỏi nồi, đây là thịt của Hung Thú Biển cấp 5.

Hồ Tiên đặt chén canh xuống, ưu nhã nói:

- Nói thì nói như thế, có thể uống loại súp này mỗi ngày hình như không được thực tế cho lắm, trừ phi chính chúng ta nhân giống loại Hung Thú Biển này.

- Vậy thì tự chúng ta nhân giống thôi.

Mục Lương đột nhiên nói.

- A?

Hồ Tiên sửng sốt một chút, vội vàng nói:

- Ta chỉ thuận miệng nói thôi, ngươi không cần coi là thật.

Mục Lương lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Không, ta cảm thấy ngươi nói rất có lý, thành Huyền Vũ cần phát triển nuôi trồng thủy hải sản.

- Nuôi trồng thủy hải sản?

Hồ Tiên nghiêng đầu nhìn Mục Lương, đó là cái gì?

- Mục Lương, đó là Hung Thú Biển cấp 5 nha, ta thấy nó không dễ nuôi đâu.

Mễ Nặc dịu dàng nói.

- Sẽ có biện pháp thôi.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, trong lòng đã có suy tính.

Anh cảm thấy thành Huyền Vũ đã đủ lớn, dưỡng một đám Hung Thú Biển hoàn toàn là chuyện nằm trong khả năng.

Chỉ là anh đang suy nghĩ xem nên nuôi trong lồng hay xây một hồ nước nhỏ trên người Rùa Đen để nuôi dưỡng Hung Thú Biển.

Nuôi trong lồng là hình thức nuôi dưỡng hải sản thường thấy ở Địa Cầu, chính là dùng một cái lưới khổng lồ thả trôi trên mặt biển rồi tiến hành nuôi dưỡng tôm cá ở bên trong.

Hồ Tiên nhàn nhạt nói:

- Vậy ngươi phải nghĩ biện pháp tìm được đồng loại của nó, sau đó bắt vài con mang về.

- Chuyện này chắc không quá khó khăn.

Mục Lương gõ ngón tay trên đùi.

Nếu như lại gặp phải Hung Thú Biển thì anh có thể thử tiến hành thuần hóa, sau đó lại tìm đồng loại của nó, chắc không phải vấn đề khó khăn gì.

- Có thể thử một lần.

Hồ Tiên hơi nhướng mày.

Cô nghĩ tới cái gì, cười quyến rũ nói:

- Nếu như chúng ta có thể nuôi dưỡng Hung Thú Biển thành công, như vậy sau này Mỹ Thực Lâu sẽ có thể thêm một món ăn đặc sản, tuyệt đối có thể hấp dẫn rất nhiều người tới.

- Đó là chuyện chắc chắn.

Mục Lương khẽ cười nói.

Ào ào ~~~

Mặt biển đột nhiên sôi trào, nơi xa có một con sóng dâng lên.

- Đó là cái gì?

Ba người vội vàng quay đầu nhìn lại.

Trên mặt biển xuất hiện một đoàn ánh sáng chiếu rọi vùng biển xung quanh.

Phía sau ánh sáng kia còn mơ hồ có một bóng người, nhìn từ ngoại hình thì có vẻ là con người.

Mục Lương nhướng mày, đứng lên quan sát.

- Mục Lương, ngươi thấy rõ đó là cái gì không?

Hồ Tiên kinh ngạc hỏi.

- Là người.

Mục Lương khẽ nói.

………

- Người sao?

Hồ Tiên kinh ngạc đứng lên rồi nhìn ra mặt biển phía xa.

Đôi môi hồng của Mễ Nặc khẽ nhếch, nói với giọng điệu không xác định:

- Đoàn ánh sáng kia nhìn giống như là đèn lồng.....

- Đúng là đèn lồng.

Mục Lương gật đầu.

- Nó đang tiến về phía này!!

Hồ Tiên lập tức cảnh giác lên.

Đoàn ánh sáng trôi nổi trên mặt biển đang tới gần ba người bằng tốc độ kinh người.

Ào ào ào ~

Sóng biển cao mười mét cuồn cuộn ập tới, chờ nó đến gần thì cả ba mới phát hiện trên đỉnh sóng có một người phụ nữ đang đứng.

Trên đầu người phụ nữ thần bí lơ lửng một vật thể phát sáng, ngoại hình rất giống một chiếc đèn lồng.

Nếu như nhìn kỹ thì sẽ phát hiện thứ đó căn bản không phải đèn lồng, mà là một loài động vật.

Nó có kích thước to bằng hai đầu người, toàn thân phủ một bộ lông màu vàng kim trông giống như loài cá nóc lông xù, có điều sinh vật này không có vây cá mà chỉ có một đôi cánh nhỏ màu vàng óng.

Nơi phát ra ánh sáng chính là bộ lông màu vàng óng trên người nó, mỗi một sợi đều đang tỏa sáng.

- Giác Tỉnh Giả năng lực nước?

Mục Lương ngưng thần đánh giá cô gái đang đến gần.

Đây là một cô gái có mái tóc dài màu tím, cô ấy để kiểu tóc rẽ ngôi giữa để lộ toàn bộ khuôn mặt nhu mỹ.

Cô gái bí ẩn kia mặc một chiếc váy dài làm bằng vô số vảy màu trắng xếp chồng lên nhau, chỉ lộ ra một đôi chân trần.

Cô ấy đứng trên đỉnh sóng, ánh mắt hoang mang nhìn xuống đám người Mục Lương.

Bạch Sương nhìn chằm chằm mây mù màu đen nổi lơ lửng trên mặt biển, còn có phòng ốc lưu ly trong suốt óng ánh, đây là những thứ cô chưa từng được thấy bao giờ.

Cô hoàn toàn nghĩ không ra vì sao mây đen lại có thể trôi nổi ở vị trí thấp như vậy, lại còn có người đứng ở bên trên, xem dáng vẻ chắc là sinh sống ở chỗ này.

Bạch Sương nâng cằm lên, thanh lãnh hỏi:

- Đây là nơi nào?

- Không biết.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

- Không biết?

Đôi mắt của Bạch Sương híp lại.

- Các hạ lạc đường sao?

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên đánh giá đối phương.

Tư thế cao cao tại thượng của cô gái thần bí kia khiến cô rất khó chịu.

Bạch Sương suy nghĩ một chút, buồn bực nói:

- Có thể xem là vậy.

Trong lòng cô rất bất đắc dĩ, vốn dĩ cô chỉ muốn đi đến gần kênh Sương Mù nhìn một lúc, nào ngờ lại vô tình bị gió lốc cuốn vào, lúc tỉnh lại thì đã ở trên một hòn đảo xa lạ.

Cô tìm mấy ngày trời, nhưng làm thế nào cũng tìm không thấy kênh Sương Mù, cũng không gặp được bất cứ Nhà Thám Hiểm nào.

Bạch Sương nhìn về phía Mục Lương, tiếp tục hỏi:

- Nơi này cách kênh Sương Mù còn bao xa?

- Kênh Sương Mù? Chưa từng nghe nói về nó.

Mục Lương nhàn nhạt đáp.

- Kênh Sương Mù mà ngươi cũng không biết?

Bạch Sương nhíu mày, hoài nghi người đàn ông trước mắt đang nói dối.

- Kênh Sương Mù rất nổi tiếng sao?

Hồ Tiên lạnh lùng hỏi ngược lại.

Bạch Sương ngạo nghễ nói:

- Đương nhiên rồi, bất cứ ai ra khơi cũng phải biết đến kênh Sương Mù.

- Đáng tiếc, chúng ta không biết.

Hồ Tiên cười híp mắt nhún vai.

- Ôi trời ạ, sao trên đời lại có người không biết kênh Sương Mù chứ?

Bạch Sương nhỏ giọng thầm thì.

Nhưng cô không biết rằng, lời thì thầm của mình đều lọt vào trong lỗ tai của Mục Lương.

Mễ Nặc phồng má rồi nghiêm túc nói.

- Các hạ, ngươi đứng cao như vậy nói chuyện với người khác là không lễ phép đâu.

- Các ngươi là người thú sao?

Bạch Sương nhíu mày hỏi, hiển nhiên đã lưu ý đến sự khác biệt trên người Hồ Tiên và cô gái tai thỏ.

Ở vương quốc Hải Đinh, người thú cực kỳ hiếm thấy, mà cho dù bọn họ có xuất hiện trong tầm mắt của mọi người thì cũng sẽ làm một chút yểm hộ.

Dù sao thì người thú không được mọi người chào đón, có lời đồn đãi rằng bọn họ là sản phẩm từ sự kết hợp giữa ma thú và con người.

- Chúng ta mới không phải là người thú!

Mễ Nặc tức giận phản bác, hai mắt trừng to.

- Đúng vậy, các ngươi và những người thú kia có chút khác biệt.

Ánh mắt của Bạch Sương lộ ra dị sắc.

Cô từng gặp người thú trong vương quốc, người thú bình thường sẽ có cơ thể người nhưng đầu lại là ma thú.

- Các hạ, xuống đây nói chuyện đi.

Mục Lương đưa tay ra, dùng ý niệm khống chế nước biển bình tĩnh trở lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận