Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2038: Khu Vui Chơi (1)



- Cảm giác thế nào?

Mục Lương nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan nói với giọng điệu bình tĩnh:

- Không tồi, tốc độ đúng là không đủ nhanh.

Nhị trưởng lão Ốc Đảo nói:

- Vậy thì cả hai có thể thử tòa tàu lượn siêu tốc khác, tốc độ nhanh gấp hai nơi này.

- Ngươi muốn chơi thử không?

Mục Lương hỏi người bên cạnh, trong mắt lộ ra ý cười.

-... Tốt thôi.

Yết hầu của Nguyệt Thấm Lan nhấp nhô, nhưng vẫn gật đầu một cái.

Mục Lương bình thản nói:

- Chờ một chút lại đi, trước tiên ta nói về một ít vấn đề của tòa tàu lượn siêu tốc này.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Nhị trưởng lão Ốc Đảo nghe vậy lập tức lộ ra biểu cảm nghiêm túc.

Mục Lương nhìn lão, dặn dò:

- Phải xây thêm một vòng bảo vệ ở sân ga, tại mỗi chỗ ngồi đều phải gia tăng thêm vòng bảo vệ.

- Vâng.

Nhị trưởng lão chăm chú ghi lại.

Mục Lương giơ tay chỉ về phía chỗ cao đường ray:

- Ở chỗ cao nhất trên đường ray có thể dừng lại vài giây, sau đó đột nhiên lao xuống, như vậy sẽ gia tăng thêm cảm giác kích thích.

Kiếp trước anh có chơi trò tàu lượn siêu tốc cho nên hiểu biết được một chút.

- Được.

Nhị trưởng lão nghiêm mặt gật đầu.

Mục Lương lại nói thêm vài chỗ cần cải tiến thêm, phân phó Nhị trưởng lão mau chóng giải quyết.

- Thành chủ đại nhân yên tâm, trong vòng năm ngày là có thể cải tiến tốt.

Lão bảo đảm.

- Ừm, ta đi xem tòa tàu lượn siêu tốc khác.

Mục Lương gật đầu một cái.

- Vâng, nó nằm ở ngay bên cạnh.

Nhị trưởng lão giơ tay ra hiệu, mang theo anh và Nguyệt Thấm Lan đi xuống bãi đáp.

Mục Lương ngước mắt hỏi:

- Ngoại trừ tàu lượn siêu tốc thì còn hạng mục trò chơi nào đã hoàn thành không?

Nhị trưởng lão nghiêm túc trả lời:

- Hiện nay, đã có trò vượt thác, đu quay khổng lồ, tháp rơi tự do, đĩa bay xoay vòng...?

Lão nói liên tiếp mười mấy hạng mục trò chơi, tất cả vừa mới được xây dựng xong.

- Thử vận hành chưa?

Mục Lương quay đầu hỏi.

- Toàn bộ đã được vận hành thử.

Trưởng lão lên tiếng.

Anh nghe vậy nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, mở lời mời.

- Ngươi có muốn chơi thử một lần không?

Nguyệt Thấm Lan do dự một chút, nói:

- Nếu ngươi muốn chơi thì ta có thể đi với ngươi.

- Ngươi không sợ à?

Mục Lương cười hỏi.

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt:

- Ta vốn dĩ không sợ!

Trong mắt Mục Lương hiện lên ý cười, nói:

- Vậy chơi một chút đi, thể nghiệm một lần mới biết được chỗ nào tốt và chỗ nào xấu, có cần cải tiến thêm hay không?!

- Ừm, ta đi theo ngươi.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói.

Anh nhìn đôi mắt màu xanh nước biển của cô, thấy khuôn mặt của cô hồng hào, hơi thở ổn định, lúc này mới xác định cô thật sự không sợ hãi.

Anh gật đầu đồng ý:

- Tốt thôi.

- Vậy thành chủ đại nhân đi tàu lượn siêu tốc trước hay là đi những hạng mục khác?

Nhị trưởng lão dò hỏi.

- Đi tàu lượn siêu tốc đi, không phải nó ở ngay bên cạnh sao?

Mục Lương ngước mắt nhìn lại, đã có thể nhìn thấy một đoạn đường ray màu đỏ.

- Vâng.

Nhị trưởng lão khẽ gật đầu.

Ba người đi tới một tòa tàu lượn siêu tốc khác, ven đường có rất nhiều lục thực, mặt đường được trải đá cuội, còn có vài pho tượng điêu khắc trang trí ở xung quanh.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hơn mười phút sau, một tòa tàu lượn siêu tốc mới xuất hiện trước mặt ba người.

Đường ray của tòa tàu lượn siêu tốc thứ hai là màu đỏ, nó không uốn lượn nhiều như toà thứ nhất nhưng lại có ba đoạn đường ray thẳng đứng, chỉ nhìn thôi mà chân đã muốn nhũn ra rồi.

Lão giới thiệu:

- Đây là tàu lượn siêu tốc vuông góc.

- Do ta thiết kế.

Mục Lương đắc ý nhướng mày nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

-... Ta nên khen ngươi à?

Cô co giật khóe miệng.

Mặc dù cô không sợ, nhưng nhìn đoạn đường ray thẳng đứng kia, trong lòng vẫn rất khẩn trương.

- Đi thôi, chúng ta thử xem.

Mục Lương vươn tay.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn anh một cái, sau đó nắm lấy bàn tay của anh.

Nhị trưởng lão Ốc Đảo mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, giả vờ như không thấy gì cả, chỉ làm hết phận sự mà đi trước dẫn đường.

Ba người băng qua thông đạo xếp hàng, đi tới sân ga tương tự với tòa tàu lượn siêu tốc thứ nhất.

Tàu lượn siêu tốc màu đỏ khác với tàu lượn siêu tốc màu lam, ghế ngồi của nó là nửa bịt kín, chân cũng được ghế ngồi bao bọc ở bên trong, thoạt nhìn an toàn hơn nhiều.

- Đi lên thôi.

Mục Lương liếc nhìn Nguyệt Thấm Lan.

Cô không nói nhiều, nhanh chóng ngồi xuống ghế chính giữa ở hàng đầu tiên.

Anh khẽ cười một tiếng, cất bước ngồi ở bên cạnh cô gái ưu nhã, giúp cô buộc chặt đai an toàn.

- Cùm cụp ~~~

Nhị trưởng lão đi lên trước, hỗ trợ đè xuống vòng an toàn, cố định cơ thể hai người trên ghế ngồi.

- Phù phù ~~~

Nguyệt Thấm Lan thở nhẹ một hơi, lẩm bẩm:

- Chắc nên gọi Phi Nhan tới đây, nhất định con bé sẽ thích.

- Vậy ngày mai ngươi mang cô ấy tới đây là được rồi.

Mục Lương buồn cười nói.

- Thôi được rồi, để con bé tự đi đi, ta còn có rất nhiều việc phải làm.

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt.

- Ừ!

Mục Lương dịu dàng đáp.

Nhị trưởng lão nhỏ giọng hỏi:

- Thành chủ đại nhân, hiện tại xuất phát được chứ?

- Ừm.

Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan liếc nhau, gật đầu một cái.

Lúc này, lão mới ấn nút khởi động, tàu lượn siêu tốc nhẹ nhàng dịch chuyển.

- Ông ~~~

Mấy giây sau, xe bắn ra ngoài với tốc độ cực nhanh, dọc theo đường ray lên đến độ cao bốn mươi mét, sau đó bởi vì quán tính mà lao nhanh xuống dưới.

Nguyệt Thấm Lan mím môi, cảm thụ gió mạnh ập vào mặt.

Chẳng mấy chốc thì tàu lượn đi tới đường ray vuông góc thứ nhất, sau đó đột ngột rơi xuống thẳng góc mà không hề có dấu hiệu báo trước, cảm giác không trọng lực chiếm lấy toàn thân.

- Cái này kích thích hơn một chút.

Mục Lương bình thản nói.

-... Đúng vậy.

Lời nói của Nguyệt Thấm Lan bị gió thổi tan.

- A!

Trên không trung vang lên một tiếng thét to.

- Ông ~~~

Tàu lượn siêu tốc màu đỏ chậm rãi lái vào sân ga, cuối cùng dừng ở trước mặt Nhị trưởng lão, nhìn hai người, hỏi:

- Thành chủ đại nhân, Thấm Lan các hạ, cái này kích thích hơn không?

- Ừm, lần này không tệ lắm.

Mục Lương gật đầu khen ngợi.

Nguyệt Thấm Lan giơ tay vén tóc mai ra sau lỗ tai, giọng nói run nhè nhẹ:

- Ừm, rất tốt.

- Vậy chúng ta đi chơi hạng mục khác.

Trong mắt Mục Lương chứa ý cười.

Nguyệt Thấm Lan im lặng không nói lời nào.

- …!

…………

- Cộp cộp cộp ~~~

- Ngôi sao ở trên cao không nói lời nào ~~~

Nguyệt Phi Nhan vừa ngâm nga vừa nhảy nhót vào cung điện, kích động đi tới thư phòng.

- Tiểu thư Phi Nhan.

Ở cửa thư phòng, Tiểu Tử lên tiếng chào hỏi.

Nguyệt Phi Nhan cười hỏi:

- Mục Lương và mẹ ta ở trong thư phòng à?

Tiểu Tử lắc đầu, thanh thúy đáp:

- Không phải, thành chủ đại nhân và đại nhân Thấm Lan đã đến Khu Vui Chơi rồi, nói là đi thể nghiệm tàu lượn siêu tốc.

- A, hai người bọn họ đi Khu Vui Chơi rồi sao?

Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn, vội vã hỏi tới:

- Bọn họ đi lâu chưa?

- Một giờ trước.

Tiểu Tử liếc nhìn đồng hồ quả lắc trên tường rồi trả lời.
Bạn cần đăng nhập để bình luận