Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 745: Trực Tiếp Dời Cả Tòa Thành

Một lát sau, cửa hang trở nên trống trải, tia sáng cũng khuếch tán rộng hơn, chiếu rọi toàn bộ không gian dưới lòng đất.

Khặc khặc khặc......

Hư Quỷ quen thuộc xuất hiện, còn có Hư Quỷ xếp thành núi thịt.

Không gian nơi đây nhỏ hơn chỗ thành Sơn nhiều, số lượng Hư Quỷ cũng ít hơn.

Mục Lương nhìn quanh, số lượng núi thịt chỉ bằng một nửa thành Sơn, hơn nữa bọn chúng đều đang ngủ say.

- Ba con Hư Quỷ cấp 8, mười một con Hư Quỷ cấp 7, ba mươi tám con Hư Quỷ cấp 6.

Anh yên lặng ngắm nhìn xung quanh một vòng, xác định số lượng của Hư Quỷ cấp cao.

Mục Lương không có tùy tiện ra tay, mà là thu hồi năng lực ‘Lấp Lánh’, sau đó trở lại mặt đất.

- Thành chủ, bên dưới thế nào rồi?

Đại An Ti vội vàng tới gần hỏi.

- Dưới lòng đất đúng là có sào huyệt Hư Quỷ, nhưng ít hơn một chút so với thành Sơn.

Mục Lương bình tĩnh trả lời.

- Quả nhiên là có!

Trong mắt của Đại An Ti lộ ra hàn quang.

Cô ước gì có thể nhảy xuống giết chết toàn bộ Hư Quỷ ở bên dưới, đáng tiếc thực lực bản thân không cho phép.

Đại An Ti quay đầu hỏi:

- Đại nhân, chúng ta nên làm gì tiếp theo đây?

- Trong thành còn có bao nhiêu người?

Mục Lương đột ngột hỏi một câu không liên quan.

- Báo cáo đại nhân, chúng ta vẫn chưa kiểm tra toàn bộ thành, trước mắt đã biết người còn sống có gần một ngàn người.

Cao Thao cung kính hồi đáp.

Đại An Ti chớp đôi mắt màu xanh băng, nhỏ giọng hỏi:

- Thành chủ, ngươi muốn mang những người còn sống về thành Huyền Vũ à?

- Ừ, nơi này không thể ở lại.

Mục Lương gật đầu đáp.

- Vậy ta trở về phái người tới.

Cao Thao giơ tay nghiêm chào.

Mục Lương lắc đầu nói:

- Như vậy quá phiền toái, trực tiếp dời cả tòa thành là được rồi.

- A, dời cả tòa thành?

Cao Thao co giật khóe mắt, câu này không phải là đang nói giỡn sao.

Đại An Ti cũng sửng sốt một chút, một lời không hợp là dời thành, có phải quá khoa trương hay không?

Mục Lương dùng ý niệm để câu thông với Rùa Đen nơi xa, mệnh lệnh nó phối hợp với anh.

Mục Lương bay lên không trung, sau đó vận dụng năng lực bao trùm toàn bộ thành Vũ Thái.

Ầm ầm ~~

Phát động năng lực Điều Khiển Nham Thạch.

Lấy thành Vũ Thái làm trung tâm, mặt đất xung quanh rạn nứt, khe hở càng lúc càng lớn.

Giảm Trọng Lực được phát động, gấp mười, gấp hai mươi lần...... Gấp một trăm lần.

Cả tòa thành Vũ Thái, bao gồm mặt đất đều bị nâng lên không trung.

Trên Sơn Hải Quan, Cầm Vũ há hốc mồm nhìn thành Vũ Thái chậm rãi bay lên cao, sau đó bay về phía thành Huyền Vũ.

- Không sao, nhìn vài lần rồi sẽ quen thôi.

Vệ Cảnh lộ ra một nụ cười cứng ngắc.

- Cái này có thể nhìn vài lần là quen?

Cầm Vũ co giật khóe miệng.

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Hồ Tiên ngẩng đầu lên, nhìn thành Vũ Thái bay xẹt qua đỉnh đầu, mặt mũi tràn đầy ngạc nhiên.

Mục Lương muốn cướp sạch thành Vũ Thái?

Đây là suy nghĩ đầu tiên của Hồ Tiên, nhưng nghĩ ngợi một chút, anh không phải loại người sẽ làm loại chuyện như vậy.

Cô chạy lên tường thành, nhìn thấy thành Vũ Thái rơi xuống Ngoại thành, bên cạnh con đường chính dẫn tới Úng Thành.

Cô tìm kiếm trên không trung một vòng mới nhìn thấy Mục Lương vẫn đứng yên phía trên vị trí cũ của thành Vũ Thái.

Mục Lương nhìn xuống hố to dưới chân, toàn bộ thành Vũ Thái bị dọn đi lộ ra sào huyệt Hư Quỷ ở dưới lòng đất.

Dịch chuyển thành Vũ Thái gây ra động tĩnh rất lớn, đánh thức phần lớn Hư Quỷ.

Khặc khặc khặc......

Bọn Hư Qủy cấp thấp tru lên, muốn trèo lên trên vách hố.

Hư Quỷ cấp cao cũng thức tỉnh, chúng nó giương cánh bay lên không trung, nhào về phía Mục Lương.

- Nên bắt vài con đem về cho Vưu Phi Nhi làm nghiên cứu.

Mục Lương vung tay lên.

Tơ nhện bay ra từ lòng bàn tay của anh, dễ dàng bó chặt vài con Hư Quỷ tới gần.

Con Hư Quỷ bị nhốt ở Sở Nghiên Cứu đã chết, chết bởi các thí nghiệm lặp đi lặp lại của Vưu Phi Nhi.

Tơ nhện thu hẹp, Hư Quỷ bị bắt không cách nào tránh thoát.

- Đám còn lại ngoan ngoãn ở yên dưới lòng đất cho ta!

Trong mắt của Mục Lương lóe lên tia sáng lạnh, hai tay lóe lên sấm sét màu tím, đánh về phía sào huyệt Hư Quỷ như mưa, phát động năng lực Lôi điện – Mưa Sấm.

Khặc khặc khặc......

Tiếng kêu gào thảm thiết của Hư Quỷ khiến đám người trong tam quan cứ điểm kinh hãi không thôi.

- Đó là cái gì?

Vân Hân mở to hai mắt, nàng hoảng sợ nhìn Hư Quỷ giãy giụa bên trong lớp sấm sét tím.

- Đó là Hư Quỷ.

Phụ tá của Cao Thao trả lời.

Vân Hân nghe vậy sợ hãi run lẩy bẩy, thì ra dưới mặt đất nhà mình lại có nhiều Hư Quỷ như vậy, chỉ nghĩ đến đó thôi đã khiến cô bé không nhịn được rùng mình.

Ầm ầm!!

Tiếng nổ to vang vọng khắp đất trời.

Mục Lương thi triển Lĩnh Vực Trọng Lực, bao phủ toàn bộ sào huyệt Hư Quỷ.

Lĩnh Vực Trọng Lực, đây là năng lực mà Rùa Đen cấp 10.

Ở trong lĩnh vực, anh có thể tùy ý khống chế trọng lực, thậm chí để cho trọng lực của khu vực được chỉ định cố định tại một con số.

Kiệt kiệt kiệt......

Hư Quỷ cấp cao dường như không muốn sống mà lao về phía Mục Lương, chúng nó hứng chịu tia chớp tím bay lên cao.

Ông ~~

Anh không muốn tiếp tục chơi đùa với Hư Quỷ, trọng lực trong lĩnh vực càng ngày càng mạnh.

Trọng Lực Nặng Gấp Năm Mươi Lần.

Những con Hư Quỷ cấp cao kia giống như quạ đen gãy cánh, đâm đầu ngã xuống sào huyệt.

Trong lĩnh vực, trọng lực tiếp tục được gia tăng, bảy mươi lần, tám mươi lần...... hai trăm lần.

- Chết đi!

Mục Lương rũ mắt, lòng bàn tay nhắm ngay sào huyệt Hư Quỷ rồi siết chặt lại.

Ầm ầm!!

Mặt đất rung chuyển, đất đá xung quanh lao tới vùi lấp sào huyệt Hư Quỷ.

Đất đá nhanh chóng bị đè nén, độ cứng ngang với sắt thép, Hư Quỷ dưới lòng đất chắc chắn không thể nào sống sót.

Nhưng vì để phòng, anh vẫn lựa chọn dừng lại quan sát một hồi.

- Anh ấy mạnh hơn rồi.

Trên Sơn Hải Quan, trong lòng Cầm Vũ chấn động không thôi.

Cô rõ ràng cảm nhận được Mục Lương đã mạnh hơn nhiều so với lúc ở thành Sơn.

- Ta cũng phải trở nên mạnh hơn mới được.

Cầm Vũ âm thầm quyết định, muốn đứng vững ở địa phương mới, thực lực chính vốn liếng tốt nhất.

Hơn nữa, Hư Quỷ bên dưới thành Vũ Thái khiến cô kinh hãi, không gian nhỏ bé dưới đất lại ẩn giấu hàng ngàn, hàng vạn con Hư Quỷ.

Rốt cuộc thì dưới mảnh đất này còn sẽ có bao nhiêu Hư Quỷ đây?

Hô hô ~~

Gió cát vẫn thổi, nhưng vị trí từng là thành Vũ Thái đã biến thành thung lũng.

Mục Lương quan sát khoảng nửa giờ, dưới chân không hề có động tĩnh nào.

- Chắc không ra được.

Lúc này hắn mới yên lòng.

Mục Lương giơ tay chộp một cái, sáu con Hư Quỷ bị bắt bay lên không trung, trở về thành Huyền Vũ với anh.

……….

Mục Lương về tới Thành Huyền Vũ, dừng ở phía trước Sơn Hải Quan.

Khặc khặc khặc......

Nhóm Hư Quỷ đang bị trói giãy dụa kịch liệt, đôi mắt tối đen gắt gao nhìn chằm chằm vào anh.

Mục Lương không nhìn chúng nó, anh cất bước đi về phía trước.

Đám người Cầm Vũ cùng Hồ Tiên vội vàng đi lên đón.

- Mục Lương, có chuyện gì xảy ra vậy?

Hồ Tiên tò mò hỏi:

- Tại sao ngươi lại dời tòa thành kia đến đây rồi?

Mục Lương thuận miệng giải thích nói:

- Đã xảy ra một việc, ta chỉ có thể đem cả tòa thành đều di chuyển đến đây.

- Nhóm Hư Quỷ này là sao vậy?

Hồ Tiên ngước con ngươi màu đỏ hồng đánh giá con hư quỷ vẫn đang giãy dụa, đáy mắt hiện lên một tia chán ghét.

Bạn cần đăng nhập để bình luận