Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2059: Cò Kè Mặc Cả



Một lão giả lớn tuổi nói:

- Đương nhiên, chúng ta sẽ thanh toán thù lao, các hạ không cần lo lắng phải làm không công.

Một lão phu nhân lên tiếng:

- Đúng vậy, chúng ta có tinh thạch ma thú, sẽ không để các hạ phải chịu thua thiệt

Mục Lương lạnh giọng hỏi:

- Các ngươi biết tòa hải đảo kia nguy hiểm cỡ nào sao?

- Có nguy hiểm gì?

Có quý tộc kinh ngạc hỏi.

- Trên hải đảo không chỉ cấm phi hành, trên đảo còn có rất nhiều ma thú mạnh mẽ, xung quanh đảo còn có rào chắn không gian, bất cứ ai đi vào đều sẽ bị nhốt ở bên trong.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Từng ấy năm tới nay, chỉ có ta đi vào là còn có thể ra tới.

- Xôn xao ~~~

Toàn trường lập tức xôn xao, có người tỏ vẻ hoài nghi, không tin lời nói của Mục Lương.

Đương nhiên, cũng có một ít người cho dù đã biết thì cũng sẽ làm bộ không biết, giao dịch thì phải cò kè mặc cả chứ.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Vị trí của tòa hải đảo kia rất bí ẩn, không có ai dẫn đường thì sẽ rất khó tìm được nơi đó.

Lão phu nhân nói với giọng khàn khàn:

- Cho nên mới cần các hạ dẫn chúng ta đi.

Ở đây có không ít người biết về sự quỷ dị của kênh Sương Mù, ngoại trừ người của thành Huyền Vũ thì không có ai đi ra ngoài được.

Anh nhìn đám người một vòng, hờ hững hỏi:

- Hiện tại các ngươi nói cho ta biết, tại sao lại muốn đến tòa hải đảo kia?

Anh không tin tất cả những người ở đây đều muốn đến đó vì tìm kiếm người thân, khẳng định là có nguyên nhân khác.

……….

Quý tộc mặc áo khoác da thú trầm giọng nói:

- Ta chỉ là muốn đi trên đảo tìm người thôi.

Một vị lão quý tộc khác nói với giọng khàn khàn:

- Đúng vậy, mấy năm trước anh trai của ta đi đến kênh Sương Mù, đến bây giờ vẫn không hề có tin tức nào, ta hoài nghi hắn đang ở trên hải đảo.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Không phải ai vào kênh Sương Mù đều có thể sống sót, hơn nữa lại may mắn đi đến tòa hải đảo kia.

- Các hạ là đang trù ếm người nhà của ta sao?

Lão quý tộc mặt đen hỏi.

- Ta chỉ đang nói sự thật mà thôi.

Mục Lương liếc nhìn lão.

- Hừ!

Lão quý tộc không vui mà hừ lạnh một tiếng.

Mục Lương nhìn về phía quý tộc khác, bình tĩnh hỏi:

- Các ngươi đều muốn đến trên đảo để tìm người à?

- Đúng vậy.

Rất nhiều người đều gật đầu đáp.

- Ta cảm thấy chưa chắc.

Mục Lương lạnh lùng cười một tiếng.

Trong lòng anh rõ ràng, trong tất cả những người đứng ở chỗ này, có người là thật sự muốn tìm được người thân, nhưng có một bộ phận lại muốn đến trên đảo để tìm kiếm bí mật khiến người ta trở nên mạnh mẽ.

- Ý của các hạ là gì?

Sắc mặt của một số người khẽ biến đổi.

Lão quý tộc lạnh lùng nói:

- Các hạ thu tiền thù lao, chỉ cần dẫn chúng ta đến hải đảo là được, không cần quản những chuyện khác.

Mục Lương nói với thần sắc bình tĩnh:

- Nếu như vậy, ta không có hứng thú đối với tiền thù lao của các ngươi, các ngươi hãy tự nghĩ biện pháp đi.

Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên liếc nhau, hiểu rõ Mục Lương đang trả giá.

- Lộ Đức, ngươi câm miệng cho ta.

Một lão phu nhân đen mặt, tức giận mắng lão quý tộc kia.

Bà nhìn về phía Mục Lương, thành khẩn nói:

- Các hạ, ta thật sự chỉ muốn đi trên đảo tìm chồng của ta, không có mục đích gì khác.



Một người quý tộc trung niên giơ tay lên, nghiêm túc nói:

- Ta có thể thề, ta thật sự chỉ muốn đi trên đảo tìm người.

- Ta cũng vậy.

Những người khác dồn dập lên tiếng.

Mục Lương nhìn quét mọi người tại đây, nhàn nhạt nói:

- Ta có thể mang bọn ngươi đến hòn đảo kia, nhưng không phải là hiện tại.

Đôi mắt của lão phu nhân sáng lên, vội vàng hỏi:

- Vậy thì bao giờ có thể xuất phát?

- Một tháng sau.

Mục Lương hờ hững nói.

Đại điển kiến quốc sắp đến, anh sẽ tuyên bố thành lập vương quốc với bên ngoài, trừ cái đó ra còn phải lo liệu những chuyện khác như hội đấu giá, cho nên đoạn thời gian này sẽ rất bận bịu.

- Được rồi, ta có thể chờ.

Lão phu nhân bằng lòng, gật đầu không chút do dự.

Người đàn ông trung niên trầm giọng nói:

- Ta cũng vậy, chỉ cần có thể đến được hòn đảo kia thì chờ một tháng không thành vấn đề.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, nói:

- Còn về chuyện phí dẫn đường, mỗi người hai viên tinh thạch ma thú cấp 8.

- Mỗi người hai viên tinh thạch ma thú cấp 8, sao ngươi không cướp luôn đi?

Nghe vậy, có người kinh ngạc thốt lên.

- Giá thù lao này quá cao.

Không ít người bắt đầu lắc đầu.

Hồ Tiên cười khẽ hai tiếng, nhàn nhạt nói:

- Xem ra người mà các ngươi muốn tìm còn không đáng giá bằng hai viên tinh thạch ma thú cấp 8 đâu.

Lời nói này lập tức khiến rất nhiều người đen mặt.

- Chắc bọn họ có mục đích khác, chứ không phải là tìm người đâu.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã tiếp lời của cô gái hồ ly.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Hồ Tiên gác chéo chân, đôi mắt màu đỏ rực nhìn quét đám người, thấy sắc mặt của bọn hắn lúc xanh lúc trắng, khóe môi treo lên nụ cười nhạt.

Mục Lương nhìn lướt qua các quý tộc ở đây, bình tĩnh nói:

- Đây chỉ là phí ta mang bọn ngươi đến đó, nếu như muốn ta mang các ngươi trở về thì mỗi người phải trả thêm hai viên tinh thạch ma thú cấp 8.

- Cái gì??

Nhiều người nghe vậy không khỏi la to, nhưng mà vừa nghĩ tới lời nói của Hồ Tiên, cho nên không dám lên tiếng phản bác.

- Ta đồng ý

Lão phu nhân chỉ trầm tư một chút rồi lựa chọn đáp ứng.

- Ta cũng đồng ý, đây là bốn viên tinh thạch ma thú cấp 8.

Vị quý tộc trung niên lấy ra một chiếc túi da thú.

Mục Lương bình thản nói:

- Không vội, khi nào xuất phát rồi hẵng đưa.

Anh mỉm cười nói:

- Nhưng ta kiến nghị các ngươi chuẩn bị thêm tinh thạch ma thú, nếu như các ngươi thật sự tìm được người nhà ở trên đảo thì bọn họ sẽ cần tới nó.

Bà lão hiểu rõ, nếu người trên đảo muốn rời đi thì còn cần dựa vào sự hỗ trợ của Mục Lương, đây là cần phải thu lệ phí.

- Ta hiểu rõ.

Bà gật đầu, chỉ cần có thể tìm được chồng mình, có bỏ ra bao nhiêu tinh thạch ma thú đều đáng giá.

Mục Lương đứng lên, bình thản nói:

- Ai có thể chấp nhận thì một tháng sau chuẩn bị tinh thạch ma thú, đến chờ ở Trân Bảo Lâu ở Thành Buôn Bán Sơn Hải.

- Ừ!

Các quý tộc đã tiếp nhận đáp một tiếng.

Mục Lương rời đi được mấy bước thì chợt dừng lại, quay đầu nói:

- Ta có thể mang bọn ngươi lên đảo, nhưng chỉ dừng lại ba ngày mà thôi, cho dù các ngươi có tìm được người nhà hay không thì ba ngày sau ta vẫn sẽ rời đi.

Không đợi các quý tộc kháng nghị, Mục Lương đã rời đi chính sảnh.

Hồ Tiên chớp chớp đôi mắt màu đỏ rực, đứng dậy đuổi theo anh, cả hai cùng đi tới phòng tiếp khách.

Nguyệt Thấm Lan thong thả đứng dậy, ưu nhã nói:

- Tiểu Lan, ngươi giúp ta tiễn khách.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu, rồi nhìn về phía các quý tộc, giơ tay lên rồi lạnh nhạt nói:

- Các vị, mời theo ta trở về.

Các quý tộc lộ ra biểu cảm khác nhau, một số người lộ ra vẻ mặt khó coi nhưng lại không dám phát hỏa, chỉ có thể chịu đựng cơn tức giận trong lòng rồi đứng dậy rời đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận