Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2161: Chúng Ta Vẫn Còn Quá Yếu.



- Không thể nào, ngươi chưa từng chạm vào tay Mục Lương sao?

Trong mắt Ngải Lỵ Na lộ ra thần sắc xem thường.

Ny Cát Sa khựng lại một chút, cẩn thận suy nghĩ, hình như đúng là cô từng chạm vào tay Mục Lương.

- Chắc chắn là sờ rồi, ta đã sờ qua, không thể nào là ngươi chưa sờ qua.

Ngải Lỵ Na hất cằm lên, khuôn mặt phách lối.

-...

Ngôn Băng cạn lời giơ tay lên che mặt, rốt cuộc hai người này đang biết mình nói gì không vậy.

Ny Cát Sa cắt đứt câu nói kế tiếp cô gái tóc hồng, tức giận nói:

- Được rồi, chớ nói lung tung nữa, bị những người khác nghe được không tốt đâu.

- Nơi đây lại không có người ngoài.

Ngải Lỵ Na bĩu môi.

Ny Cát Sa thanh thúy nói:

- Ta không sao, chỉ là đột nhiên muốn nghỉ ngơi thôi.

- Là cảm thấy người mệt mỏi sao?

Ngôn Băng ôn hòa hỏi.

- Không phải, ta cảm thấy mình sắp đột phá rồi.

Khóe môi của Ny Cát Sa cong lên.

- A, ngươi sắp đột phá rồi sao?

Đôi môi hồng của Ngải Lỵ Na mở to.

- Ừm, chắc trong vòng mấy ngày nay.

Ny Cát Sa gỡ mũ giáp xuống, mái tóc xoăn màu xanh xõa tung.

Cô sắp đột phá, nếu như thuận lợi thì sẽ trở thành cường giả cấp 7.

Ngôn Băng nhẹ giọng nói:

- Thật là hâm mộ ngươi.

Ny Cát Sa chớp chớp đôi mắt xanh:

- Các ngươi cũng sắp đột phá phải không?

Khóe miệng của Ngải Lỵ Na cong xuống, lẩm bẩm:

- Không có đâu, còn phải đợi thêm hai, ba tháng nữa.

- Ta thì cần khoảng hai tháng nữa mới có thể đột phá.

Ngôn Băng nhẹ giọng nói.

- Thực lực của chúng ta không thua kém bao nhiêu, tại sao các ngươi lại đột phá trước ta chứ?

Ngải Lỵ Na nghi ngờ hỏi.

- Có phải Mục Lương lén lút cho ngươi ăn quả Sinh Mệnh đúng không?

- Ngươi cảm thấy có khả năng sao?

Ny Cát Sa trợn trắng mắt, rất muốn cốc đầu bạn thân một cái nữa.

Ngải Lỵ Na cười nói:

- Vậy thì khó mà nói được, biết đâu Mục Lương thích mẫu người như ngươi thì sao?

- Nếu vậy thì cũng tốt, sau này ngươi phải gọi ta là vương phi.

Ny Cát Sa phối hợp trêu đùa.

- Tỉnh lại đi, ban ngày ban mặt, mộng tưởng hão huyền cái gì vậy?!

Ngải Lỵ Na cười lạnh một tiếng.

Ba cô gái liếc nhìn nhau rồi đều bật cười, tâm tư trong lòng khác biệt.

Ny Cát Sa nhíu mày hỏi:

- Các ngươi không luyện nữa à?

- Nghỉ ngơi một hồi.

Ngải Lỵ Na ngồi xuống tại chỗ, mũ giáp đặt ở trên chân, mái tóc ngắn hồng nhạt đã bị ướt nhẹp bởi mồ hôi.

- Nghỉ ngơi mười phút.

Ngôn Băng gật đầu một cái, vén sợi tóc màu tím trước trán ra sau tai.

Ny Cát Sa vẫn dựa vào vòng bảo hộ như trước, thanh thúy lên tiếng:

- Không biết đoàn người Ly Nguyệt và Mục Lương đã đến Thánh Thành chưa?

- Hôm nay mới là ngày thứ ba, không đến đó nhanh như vậy đâu.

Ngải Lỵ Na ngả người ra sau, nằm yên trên mặt đất.

Ngôn Băng phân tích:

- Tốc độ của phi thuyền cỡ trung không nhanh bằng chuyên giá, chắc sẽ tốn thời gian nhiều hơn.

Chuyên giá là chỉ chiếc phi thuyền vận chuyển mà Mục Lương dùng khi đi ra ngoài.

Ny Cát Sa đột nhiên nói:

- Hôm nào chúng ta trở về thành Thánh Dương một chuyến đi?

- Thành Thánh Dương...

Đôi mắt màu tím của Ngôn Băng lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Trong đầu cô hiện ra dáng vẻ của thành chủ thành Thánh Dương, sát ý không khống chế được mà tiết ra ngoài.

- Hừ, hiện tại ta đã nghĩ tới việc một đao chém chết hắn.

Ngải Lỵ Na lạnh nhạt lên tiếng.

Ngôn Băng chậm rãi lắc đầu, thấp giọng nói:

- Nhưng thực lực của chúng ta còn chưa đủ, đánh không lại thành chủ thành Thánh Dương.

Về việc thực nghiệm dị quỷ trước đây, mặc dù Phi Thi là người ra tay tiến hành nhưng cũng phải trải qua sự đồng ý của thành chủ thành Thánh Dương, hắn chính là kẻ tội ác tày trời, cũng là cừu nhân của nhóm Ly Nguyệt.

- Ừm, chúng ta vẫn còn quá yếu.

Ngải Lỵ Na thở dài, nắm chặt tay lại.

Ngôn Băng nghiêm mặt nói:

- Chờ khi nào chúng ta đều đột phá tới cấp 7 thì lại đi giết hắn cũng không muộn.

- Đúng vậy, chúng ta phải đích thân báo thù.

Ánh mắt Ny Cát Sa lóe lên tia sáng lạnh lẽo, sự cừu hận của nàng đối với thành chủ thành Thánh Dương chưa bao giờ yếu bớt.

Ngải Lỵ Na giơ nắm đấm nhỏ lên cao, nghiêm túc nói:

- Chúng ta nỗ lực mạnh mẽ không phải chỉ để trả thù, mà cũng vì giúp đỡ cho Mục Lương, làm vương quốc Huyền Vũ ngày càng tốt hơn.

- Đúng vậy.

Sát ý trong mắt Ny Cát Sa thiếu rất nhiều.

Cuộc sống bây giờ của các cô rất tốt, tất cả đều bởi vì có anh, mà cũng chính nhờ anh mà các cô mới có thể thoát đi thành Thánh Dương, cuối cùng còn trị hết Hư Quỷ Cảm Nhiễm, việc này đáng giá được các cô khắc ghi trong lòng trọn đời.

- Đi thôi, chúng ta tiếp tục luận bàn.

Ngải Lỵ Na đứng lên, đội mũ giáp chín màu lên đầu.

- Được!

Ngôn Băng cũng đứng lên, mũ giáp bao lại mái tóc màu tím.

Hai người trở lại sân huấn luyện, hăng say luận bàn lần nữa.

………

- Ong ong ong ~~~

Kênh Sương Mù.

Bên trong màn sương mù vô tận, phi thuyền vận chuyển di chuyển tới trước với tốc độ đều đặn.

Trên boong thuyền được một bức tường lưu ly khổng lồ bao phủ, ngăn chặn toàn bộ sương mù ở bên ngoài.

Trên phi thuyền, các vương thất quý tộc đều đi tới boong thuyền để thông khí, như vậy thoải mái hơn nhiều so với việc ngồi mãi trong buồng nhỏ.

Trên boong thuyền rộng rãi có trồng cây xanh và hoa tươi, ghế dài đặt dọc theo vòng phòng hộ và lối đi, ai đứng mệt mỏi thì có thể ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc.

Linh Tịch dựa vào vòng bảo hộ, nhẹ nhàng nói:

- Không biết hiện giờ Vận Nhi đang làm gì?

Ước Mỗ trấn an:

- Chắc tới Vệ Thành chơi rồi, ngươi đừng lo lắng, ở vương quốc Huyền Vũ rất an toàn.

Linh Tịch hất cằm lên, phách lối nói:

- Chuyện này ta không quá lo lắng, chỉ sợ con bé chạy loạn khắp nơi thôi.

Ước Mỗ vỗ tay của vợ, ôn hòa nói:

- Vận Nhi còn rất nghe lời, Lăng Hương và Kỵ Sĩ Trưởng cũng ở đó, con bé sẽ không rời đi vương quốc Huyền Vũ.

- Ngươi nói cũng đúng.

Linh Tịch hơi nhăn mi, quay đầu nhìn về phía sương mù vô tận, thứ này khiến người ta cảm thấy rất ngột ngạt.

Ước Mỗ ôm eo vợ, cảm thán:

- Không biết lúc nào mới có thể đến Thánh Thành đây!

Linh Tịch quay đầu thấp giọng hỏi:

- Ngươi có thể nhớ kỹ đường đi không?

Ước Mỗ lắc đầu, thấp giọng đáp lại:

- Không nhớ được, hoàn toàn không có cảm giác về phương hướng.

Bên trong kênh Sương Mù, ngoại trừ nước biển thì chỉ có sương mù dày đặc, hoàn toàn không có vật tham chiếu, cho dù bây giờ phi thuyền vận chuyển có lạc đường thì bọn họ cũng không cảm giác được.

- Ta cũng vậy.

Linh Tịch thở dài, rồi quay đầu nhìn về phía lối vào buồng nhỏ trên tàu, thanh thúy nói:

- Sau này muốn đi Thánh Thành vẫn là phải đi tìm Mục Lương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận