Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1976: Ông Cháu Tâm Sự



Hi Bối Kỳ lặng lẽ nhìn Mục Lương, mặt đẹp ửng đỏ nói:

- Ta uống máu của Mục Lương cho nên thực lực mới tăng lên.

Hi Đức Vưu Kỳ chợt hiểu ra, Mục Lương là cường giả Thánh Giai, máu của hắn đúng là có thể khiến thực lực của Ma Cà Rồng tăng vọt.

- Rất tốt.

Lão vô cùng hài lòng mà vỗ vai cháu gái.

Hi Bối Kỳ nhìn về phía Vân Vân, cảm thấy hứng thú hỏi:

- Lão tổ, cô ấy là đồ đệ của ngươi à?

- Đúng vậy, các ngươi làm quen với nhau đi.

Hi Đức Vưu Kỳ gật đầu một cái, giơ tay giới thiệu:

- Vân Vân nhỏ tuổi hơn ngươi, sau này ngươi phải chiếu cố con bé đấy.

- Ta mới không cần người khác chăm sóc đâu.

Vân Vân bĩu môi, nhỏ giọng thầm thì một câu.

Hi Bối Kỳ nói với giọng điệu ngạo nghễ:

- Vân Vân muội muội, ngươi yên tâm đi, ta sẽ bảo vệ ngươi.

-... Được.

Vân Vân co giật khóe miệng, ngại sư phụ ở bên cạnh nên vẫn cho cô gái Ma Cà Rồng một chút thể diện.

Hi Bối Kỳ quay đầu, đề nghị:

- Lão tổ, khi nào rời khỏi đây thì ngươi đến thành Huyền Vũ với ta đi.

Hi Đức Vưu Kỳ đáp ứng:

- Được rồi, ta sẽ đến đó tham quan một chút.

- Ngươi cũng có thể sống ở thành Huyền Vũ nha.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói.

Hi Đức Vưu Kỳ nghiêm túc đáp:

- Không được, ta phải trở về thành Dạ Nguyệt.

Hi Bối Kỳ phồng má, nói lầm bầm:

- Được rồi.

Hi Đức Vưu Kỳ nhìn về phía Mục Lương, cảm thấy hứng thú hỏi:

- Ta còn chưa hỏi các hạ thành Huyền Vũ ở đâu? Trước đây ta chưa từng nghe nói tới.

- Thành Huyền Vũ là tòa thành mới xây được hai năm, ngươi chưa nghe nói là chuyện rất bình thường.

Mục Lương ôn hòa cười đáp, rồi bình tĩnh bảo:

- Bây giờ thành Huyền Vũ đang ở bên trong kênh Sương Mù.

- Ở bên trong kênh Sương Mù?

Hi Đức Vưu Kỳ lộ ra ánh mắt dò hỏi.

- Để ta giải thích.

Hi Bối Kỳ giơ tay lên, hấp dẫn sự chú ý của lão tổ, Vân Vân và những người khác.

Mục Lương cười nhạt, hắn mừng rỡ được thanh nhàn.

Hi Bối Kỳ hắng giọng một cái sau đó mô tả sinh động như thật:

- Trước kia thành Huyền Vũ ở đại lục cũ, sau khi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ vừa đi qua thì chúng ta tiến vào sâu bên trong Vùng Nước Mặn rồi băng qua kênh Sương Mù để đến đại lục mới, ở được một thời gian thì trở lại.

Khóe mắt của Hi Đức Vưu Kỳ co giật một cái, mỗi một chữ cháu gái nói thì lão đều hiểu, tại sao tổng hợp lại nghe không hiểu rồi?

Ly Nguyệt nói bổ sung:

- Thành Huyền Vũ được xây ở trên lưng Man Thú Hoang Cổ, đó là một tòa thành di động.

- Đúng đúng, cái này ta quên nói.

Hi Bối Kỳ cười xấu hổ.

Hi Đức Vưu Kỳ kinh ngạc thốt lên:

- Một tòa thành xây ở trên lưng Man Thú Hoang Cổ, như vậy an toàn sao?

Hi Bối Kỳ khoát tay nói:

- An toàn, vô cùng an toàn, Tiểu Huyền Vũ đã là Thánh Giai rồi, có cái gì mà không an toàn chứ.

- Cái gì? Thánh Giai?

Vưu Kỳ lại đứng bật dậy một lần nữa.

- Đúng vậy, Tiểu Huyền Vũ rất lớn.

Hi Bối Kỳ khoa tay múa chân miêu tả Rùa Đen

-...

Lão cảm thấy có chút choáng váng, rốt cuộc thì thành Huyền Vũ này có lai lịch như thế nào.

- Thật là muốn đi xem.

Vân Vân nghe mê mẩn, đôi mắt càng lúc càng sáng ngời, trong lòng càng thêm khao khát được đi ra thế giới bên ngoài.

……………

Hi Đức Vưu Kỳ nhìn về phía Mục Lương, đối phương vẫn luôn an tĩnh không nói lời nào, hỏi:

- Các hạ tính toán khi nào thử nghiệm rời khỏi đây?

Anh mỉm cười nói:

- Chuyện này không nóng vội, chúng ta vừa mới tới đảo hôm qua cho nên muốn đi tham quan một chút.

Anh muốn xem coi trên đảo có ma thú hay lục thực có thể thuần dưỡng được hay không, nơi đây rất đặc biệt, có lẽ sẽ có sự bất ngờ.

Lão chậm rãi nói:

- Cũng tốt, vậy ta sẽ bảo Vân Vân dẫn các ngươi đi dạo một chút.

- Vâng, sư phụ.

Vân Vân ngoan ngoãn gật đầu.

Mục Lương nhìn về phía cô gái Ma Cà Rồng, ôn hòa hỏi:

- Hi Bối Kỳ, ngươi muốn ở lại chỗ này hay là đi dạo với chúng ta?

Hi Bối Kỳ khoát tay nói:

- Các ngươi đi thôi, ta còn có rất nhiều chuyện muốn nói với lão tổ.

- Được.

Mục Lương cười đáp.

- Chúng ta cũng không đi.

Hi Sắt và Hi Phù Ni thanh thúy nói.

- Được rồi, vậy chúng ta đi một lúc rồi về.

Mục Lương ôn hòa nói.

Hi Bối Kỳ nhìn cá lớn bên cạnh lò bếp, quay đầu hỏi:

- Mục Lương, buổi trưa các ngươi có trở về ăn cơm không?

Anh liếc nhìn đồng hồ, nhẹ nhàng đáp:

- Không được, có lẽ chúng ta sẽ về trước khi trời tối.

- Vậy được rồi, mọi người nhớ chú ý an toàn đó.

Hi Bối Kỳ phất phất tay.

- Ta biết rồi.

Trên mặt của Mục Lương lộ ra ý cười, xoay người mang theo Ly Nguyệt và Lạp Nhã rời đi nhà gỗ.

Khuôn mặt của Vân Vân nghiêm túc, không nói lời nào mà đi trước dẫn đường.

Nhóm của Mục Lương rời khi, trong nhà an tĩnh lại.

Hi Đức Vưu Kỳ nhìn về phía hai chị em Hi Sắt, ôn hoà nói:

- Các ngươi ở lại ăn cơm trưa với chúng ta.

Hi Phù Ni ngoan ngoãn nói:

- Vâng, ông Vưu Kỳ.

Hi Đức Vưu Kỳ giơ tay chỉ hướng cá lớn, nói:

- Vậy các ngươi xử lý cá được không?

- Vâng, cứ giao cho chúng ta.

Hi Sắt vội vàng gật đầu, cầm cá lớn rồi cùng với chị gái đi đến hồ nước bên ngoài để xử lý.

Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt vàng kim, hỏi:

- Lão tổ, ngươi bảo các cô ấy đi ra ngoài là có gì muốn nói với ta sao?

- Ừm.

Lão nhìn về phía cô gái Ma Cà Rồng.

- Ngươi muốn nói cái gì vậy?

Hi Bối Kỳ ngây thơ nhìn lão tổ nhà mình.

Hi Đức Vưu Kỳ nghiêm mặt hỏi:

- Ngươi thật sự không tính trở về thành Dạ Nguyệt cùng ta sao?

- Không trở về, ta thích thành Huyền Vũ.

Hi Bối Kỳ nghe vậy sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu nguầy nguậy.

Ánh mắt của Hi Đức Vưu Kỳ lóe lên, giống như đã nhìn thấu toàn bộ, nói:

- Ngươi thích thành Huyền Vũ hay thích người trong thành Huyền Vũ, nói chính xác hơn là thích vị thành chủ tên Mục Lương kia?

Hi Bối Kỳ ngây người một lúc, khuôn mặt xinh đẹp hơi ửng hồng, thành thật đáp:

- Cả hai.

- Quả nhiên, vì một người người đàn ông mà không cần gia tộc sao?

Hi Đức Vưu Kỳ có chút đau buồn lẩm bẩm.

- Lão tổ, ngươi nói lời này là không đúng rồi.

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt phản bác.

- Vì sao không đúng?

Hi Đức Vưu Kỳ hỏi ngược lại.

Hi Bối Kỳ hỏi với giọng nghiêm túc:

- Lão tổ, trong tộc có rất nhiều cô gái gả cho Ma Cà Rồng phương xa, lúc sau về nhà chồng không có ở thành Dạ Nguyệt, chẳng lẽ các cô ấy cũng là không cần gia tộc sao?

-...

Lão há miệng, bị cháu gái dỗi á khẩu không trả lời được, nghe như vậy dường như có chút đạo lý.

Hi Bối Kỳ phồng má hỏi:

- Lão tổ, hay ngươi cảm thấy gia tộc Dạ Nguyệt cần ta trở về quản lý?

- Khụ khụ, cái này thì không cần, trong tộc lại không phải không có đàn ông.

Hi Đức Vưu Kỳ ho khan hai tiếng nói.

Hi Bối Kỳ quay đầu đi, nhỏ giọng nói:

- Như vậy ta có trở về hay không đều không ảnh hướng quá lớn, dù sao thì cha và mẹ ta đều mất rồi.

- Được rồi, ngươi không muốn trở về thì ta không ép buộc.

Hi Đức Vưu Kỳ cười khổ vài tiếng, chậm rãi thở dài.

Bạn cần đăng nhập để bình luận