Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1468: Ta Chỉ Là Bất Đắc Dĩ



- A ~~~

Vưu Phi Nhi hơi lảo đảo một chút, cô bất mãn quay lại nhìn bóng lưng của người kia.

Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, quần áo rách rưới, có thể nhìn ra dáng người rất gầy yếu.

Nhưng ngay sau đó, thiếu niên kia đột nhiên bị bay ngược trở lại, như thể bị ai đó đá vào ngực khiến hắn ngã mạnh trước mặt Vưu Phi Nhi.

- A, chuyện quái gì vậy?

Thiếu niên la một tiếng, ôm bụng kêu rên, sắc mặt nhăn nhó.

- Giao đồ vật ra đây.

Ly Nguyệt tiến lên trước, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống thiếu niên.

- Đồ, đồ vật gì chứ?

Thiếu niên đang kêu gào lập tức biến sắc, ấp úng nói:

- Ta, ta không biết ngươi đang nói cái gì cả.....

- Ta đếm tới ba, không giao thì chết.

Ly Nguyệt lạnh lùng nói, chuẩn bị đếm ngược.

Thiếu niên biến sắc, hiển nhiên đã bị hù dọa bởi ánh mắt lạnh như băng của Ly Nguyệt.

Hắn vội vàng hô to:

- Ta lấy, đừng đếm!

Hắn run rẩy lấy một chiếc túi da thú tinh xảo từ trong tay áo ra rồi đưa về phía trước.

- A, đây là túi tiền của ta mà!

Đôi mắt màu vàng kim của Vưu Phi Nhi trừng lớn.

Cô giơ tay sờ phía bên hông, quả nhiên túi tiền đã không thấy đâu.

- Phế một tay của hắn.

Mục Lương lạnh lùng liếc thiếu niên một cái.

- Xin các vị buông tha cho ta, ta không phải cố ý, ta cũng không còn cách nào khác.

Thiếu niên khóc lóc cầu xin, cơ thể run bần bật.

…………..

Ly Nguyệt giơ chân giẫm lên tay tên trộm, gót giày lún vào cổ tay đối phương, chỉ cần dùng sức thêm một chút là tay của hắn sẽ bị đạp gãy.

- A ~~~

Thiếu niên kêu la thảm thiết, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt.

- Nói cho ta biết, vì sao ngươi lại trộm đồ của ta?

Vưu Phi Nhi trừng mắt nhìn thiếu niên.

- Ta......

Thiếu niên há to miệng, trên mặt hiện lên sự sợ hãi.

Ánh mắt của Mục Lương lạnh như băng, nói:

- Đánh gãy tay.

- Ta nói, ta nói!

Thiếu niên biến sắc, vội vàng lên tiếng cầu xin tha thứ.

Giọng của hắn run rẩy, khàn giọng nói:

- Ta là người của ‘Kim’

- Quả nhiên là người của ‘Kim’, hừ!

- Đứa nhỏ này cũng thật đáng thương, còn trẻ như vậy mà đã bị ‘Kim’ khống chế rồi.

Người vây xem bàn tán ầm ĩ, hiển nhiên là ai nấy đều biết cái tên này.

- Kim là ai?

Ly Nguyệt lạnh giọng hỏi.

- Kim không phải là một người, đó là tên một tổ chức đạo tặc, bọn hắn bắt em gái của ta, ép buộc ta mỗi ngày phải đi trộm đồ thì em ấy mới không có việc gì...

Giọng nói thiếu niên mang theo tiếng khóc nức nở.

Mục Lương nhướng mày, sự lạnh lùng trong mắt tiêu tan hơn phân nửa.

- A, thì ra là như thế.

Đôi mắt vàng kim của Vưu Phi Nhi trừng lớn.

- Cho dù như vậy thì ngươi cũng không nên trộm đồ đạc của chúng ta.

Giọng nói của Ly Nguyệt vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ là lực đạo trên chân đã giảm nhẹ hơn nhiều.

Hai mắt của thiếu niên đỏ bừng, nghẹn ngào nói:

- Xin lỗi, ta không nên làm như vậy.

- Buông hắn ra đi.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Ly Nguyệt nghe vậy thì dời chân sang chỗ khác, sau đó vươn tay nắm lấy cổ áo phía sau của thiếu niên rồi nhấc hắn lên bằng một tay.

Cơ thể thiếu niên run rẩy, im lặng nắm chặt cổ tay bị đạp, không nói lời nào.

- Tên ngươi là gì?

Mục Lương nhàn nhạt hỏi.

- Lợi Áo Đức.

Thiếu niên thấp giọng đáp.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, bình tĩnh nói:

- Ngươi đi đi.

- Có thật không?

Lợi Áo Đức ngạc nhiên ngẩng đầu.

- Ừ.

Mục Lương đưa tay vẫy vẫy.

- Cám ơn đại nhân.

Trong lòng Lợi Áo Đức vui mừng khôn xiết, lập tức xoay người bỏ chạy không dám quay đầu lại.

Mục Lương nhìn bóng lưng của thiếu niên, nhẹ giọng phân phó:

- Ngôn Băng, đi theo hắn.

Vô thanh vô tức, Ngôn Băng ẩn thân đã đi xa.

- Hắn là người đáng thương.

Ngải Lỵ Na nhẹ giọng cảm thán một câu.

- Trên đời này có rất nhiều người đáng thương.

Ly Nguyệt đưa tay vỗ vai bạn tốt.

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Đúng vậy, có người vừa đáng thương vừa đáng trách, hắn không nên ăn cắp.

Vưu Phi Nhi nhỏ giọng nói:

- Hắn không ăn trộm thì em gái sẽ có nguy hiểm tính mạng, không cách nào trọn vẹn đôi đường được.

- Hắn quá yếu, chỉ có trở nên mạnh mẽ hơn thì hắn mới có thể bảo vệ người và đồ vật mà hắn muốn bảo vệ.

Mục Lương nói một cách đầy thấm thía.

Đương nhiên, đầu tiên là phải ẩn nhẫn một hồi, sau khi trở nên mạnh mẽ thì mới phản kháng.

Chỉ là đối phương tương đối xui xẻo, gặp phải bọn họ.

- Đúng vậy.

Ly Nguyệt nhận đồng gật đầu.

- Tiếp tục đi dạo thôi.

Mục Lương xoay người và đặt lực chú ý vào những gian hàng khác.

Cả nhóm đi dạo Chợ Giao Dịch hơn một giờ, trong lúc đó mua một chút dược liệu và sách.

Pháp Kiệt Sâm cung kính hỏi:

- Thành chủ đại nhân, phía trước có một cửa hàng bán ma cụ, ngài có muốn vào xem một chút không?

- Cửa hàng bán ma cụ.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên, hắn gật đầu nói:

- Đi xem một chút đi.

- Thành chủ đại nhân xin hãy đi theo ta.

Pháp Kiệt Sâm đưa tay ra hiệu, đi trước dẫn đường.

Cửa hàng bán ma cụ là một tòa nhà bằng gỗ hai tầng, mặc dù không cao nhưng nó lại có diện tích rất lớn, tổng diện tích hơn sáu trăm mét vuông.

Mục Lương và những người khác cất bước đi vào cửa hàng bán ma cụ, chẳng mấy chốc đã có người tới nghênh đón.

Nhân viên trong cửa hàng nhiệt tình hỏi:

- Hoan nghênh quý khách, xin hỏi các vị muốn mua loại ma cụ như thế nào?

- Ta xem trước một chút.

Mục Lương nhìn thoáng qua nữ nhân viên bán hàng, sau đó lực chú ý rơi xuống vật phẩm được bày biện trong tiệm.

Vâng.

Nữ nhân viên bán hàng cười khẽ một tiếng, liên tục dò xét anh.

Lầu một cửa hàng ma cụ rất rộng rãi, có những dãy kệ gỗ dựa vào tường, trên giá gỗ trưng bày nhiều loại ma cụ.

Mục Lương tiến lên trước dò xét, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là một kiện ma cụ trông giống như cái cuốc, không, phải nói rằng nó chính là một cái cuốc.

- Đây là gì?

Anh quay đầu nhìn về phía nữ nhân viên.

Nữ nhân viên bán hàng mỉm cười giải thích:

- Đây là ma cụ cuốc sơ cấp, có thể giúp người sử dụng tiết kiệm được một phần ba công sức khi xới đất.

- Thật đúng là cái cuốc.....

Khóe mắt của Mục Lương nhảy lên, tò mò hỏi:

- Giá bán bao nhiêu?

- Ba ngàn kim tệ.

Nữ nhân viên mỉm cười đáp.

- Ba ngàn kim tệ cho một cái cuốc?

Ngải Lỵ Na kinh ngạc thốt lên.

Gương mặt xinh đẹp của nữ nhân viên hỏi ửng đỏ, mặt dạn mày dày tiếp tục nói:

- Dù sao thì nó cũng là ma cụ sơ cấp, ngoại trừ dùng để xới đất thì cũng có thể dùng làm vũ khí.

Ly Nguyệt khẽ lẩm bẩm:

- Cầm cuốc làm vũ khí, thật là mới mẻ và độc đáo…..

Nữ nhân viên cười ngượng ngùng vài tiếng.

Mục Lương nghiêm túc bình luận:

- Người nghèo mua không nổi, người giàu không dùng được, có chút gân gà.

Nữ nhân viên ngượng ngùng nói:

- Có một số quý tộc thích trải nghiệm thú vui làm ruộng, cho nên món ma cụ này rất thích hợp.

Mục Lương mỉm cười không chút để ý, lực chú ý dời sang kiện ma cụ tiếp theo.

Đó là một chiếc ly bằng xương có khảm hai viên ma thú tinh thạch màu lam trên thân.

- Đây là một ly uống nước?

Mục Lương quay đầu hỏi.

Nữ nhân viên bán hàng giới thiệu:

- Đúng vậy, đây là một cái ly có thể làm lạnh nước nóng nhanh chóng, nó cũng là một kiện ma cụ sơ cấp.

-....

Mục Lương lại lần nữa im lặng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận