Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 366: Giao Dịch Công Bằng

Nguyệt Thấm Lan đánh giá thức ăn trên mặt bàn, cô cau mày lại, bên trong đôi mắt màu xanh nước biển có chút vui mừng vì lần này đã mang theo đồ ăn.
Trên bàn cơm hình chữ nhật được làm bằng gỗ có bày mấy mâm thịt hung thú không biết tên, thịt còn ánh lên màu máu, trong đó còn có một mâm màu đen, khiến cho người ta nhìn không có muốn ăn.
Khóe miệng của Mục Lương giật một cái, anh cũng cảm thấy may mắn, mang theo đồ ăn thật sự là một quyết định đứng đắn.
Anh nhìn về phía Áo Cách Tư Cách, con ngươi màu đen lấp lóe, đối phương là người có hình thú, hay thật sự là hung thú.
Hung thú thành tinh? Hay Biến Dị Giả đặc biệt?
Trong lòng Mục Lương đang suy đoán.
Hồ Tiên ngồi ở bên phải bàn ăn, cô tới gần phía Mục Lương.
- Đừng khách khí, ăn một ít trước đã.
Áo Cách Tư Cách âm trầm nói.
Lão vươn tay ra, tay không cầm lấy một tảng lớn thịt, ném thẳng vào trong miệng nhấm nuốt, nhìn dáng vẻ đó hình như còn rất hưởng thụ.
Mục Lương lập tức cảm thấy không còn chút khẩu vị nào nữa.
- Tiểu Lan, Tiểu Phù.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.
- Vâng.
Ba Phù và Vệ Ấu Lan cùng lên tiếng.
Hai người mở hộp đồ ăn ra, bưng ra từng đĩa mỹ thực tinh xảo.
Lần này đều có món chay món mặn, bánh bao thịt, rau xanh xào cải trắng, khoai lang hầm thịt, rau xanh xào lá khoai lang, cháo lúa mì.
Không có hộp đồ ăn bảo vệ, hương thơm tỏa ra bốn phía, trong phòng yến hội tràn ngập loại mùi hương mê người này.
Áo Cách Tư Cách ngừng lại động tác nhấm nuốt lại một lát, mũi ngửi một cái, lão lập tức cảm thấy thịt nướng trong miệng thật tẻ nhạt vô vị.
- Ừng ực !-.
Viêm Tượng len lén nuốt nước bọt, trong tay còn đang cầm lấy miếng thịt, hắn muốn thả xuống cũng không xong, tiếp tục ăn thì lại thấy không ngon miệng.
Quả nhiên... Hồ Tiên nhíu chiếc mũi thon lại, cô không có đưa tay ra lấy miếng thịt nướng trước mặt nữa.
Dù sao thì từ đơn giản đến xa hoa thì dễ, nhưng từ xa xỉ tới đơn giản lại rất khó khăn.
Người đã từng thưởng thức qua đồ ăn ở thành Huyền Vũ rồi lại quay đầu đi ăn đồ ăn trước kia, chỉ có thể cảm thấy khó mà nuốt xuống được.
- Xin đừng để bụng.
Nguyệt Thấm Lan tao nhã nở nụ cười, đoan trang phóng khoáng.
- Sẽ không đâu.
Áo Cách Tư Cách nhếch mép một cái, miễn cưỡng nuốt miếng thịt nướng trong miệng xuống.
Hầu kết của Phong Thanh Lang nhấp nhô trên dưới, hắn nhìn chằm chằm mâm bánh bao thịt kia, lại giống như có thể nếm thử mùi vị vậy.
Mục Lương nhấp một miếng cháo lúa mì, lúa mì thơm nồng, ăn vào bụng ấm dạ dày.
- Nếm một chút bánh bao đi, nhân bánh mới đó.
Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nói.
Cô cầm lấy một cái bánh bao rồi đưa tới bên miệng Mục Lương.
Khóe miệng của Mục Lương giật giật, trong lúc nhất thời còn có chút không quen.
Anh liếc mắt nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, trên mặt của cô đang nở ra một nụ cười ưu nhã.
Anh hé miệng, cắn một cái bánh bao, lúc này mới phát hiện ra nhân bên trong bánh bao.
là đồ chay, là lá khoai lang và cải trắng kết hợp làm nhân bánh, mùi vị cũng không tệ lắm.
- Ăn có ngon không?
Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.
- Ừm.
Mục Lương cười nhạt gật đầu.
Hồ Tiên hơi híp mắt.
- Ngài Mục Lương, chuyện giao dịch giữa hai thành, ngươi có gì không hài lòng sao?
Áo Cách Tư Cách đột nhiên hỏi.
- Giao dịch công bằng, rất tốt.
Mục Lương lạnh lùng nói.
Mắt thú của Áo Cách Tư Cách lóe sáng, sau khi trầm mặc một lát lão mới gật đầu:
- Có đạo lý.
Lão hỏi với giọng trầm thấp:
- Nghe Hồ Tiên bọn họ nói, trứng Kỳ Lân ta bị trộm ở thành Huyền Vũ của ngươi?
- Có không?
Mục Lương cau mày lại, cười khẽ lắc đầu nói:
- Thành Huyền Vũ cũng không có trứng Kỳ Lân, chỉ có Kỳ Lân cấp bảy mà thôi.
Không thành thật.
Tai hồ ly của Hồ Tiên run lên một cái, trong lòng đã đánh giá Mục Lương.
Mặt Áo Cách Tư Cách tối sầm lại, mắt lạnh nhìn phía Mục Lương, đằng sau ánh mắt bình tĩnh là sắc mặt không chút gợn sóng.
Áo Cách Tư Cách nhắm mắt lại, lúc lão mở mắt ra lần nữa thì đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, trầm giọng hỏi:
- Ngài Mục Lương, ta muốn làm giao dịch với ngươi.
- Giao dịch gì?
Mục Lương dùng giọng điệu cảm thấy hứng thú hỏi lại.
- Kỳ Lân.
Áo Cách Tư Cách khàn khàn nói.
- Ngài Áo Cách Tư Cách, Kỳ Lân đã lên cấp bảy, điều này có nghĩa là gì, ngươi chắc biết rất rõ.
Mục Lương mặt nhạt như nước nói.
Áo Cách Tư Cách im lặng, vì Kỳ Lân cấp bảy tương đương với cao thủ cấp bảy.
Hơn nữa Kỳ Lân đặc biệt, trời sinh đã biết sử dụng năng lực lôi điện, sức mạnh còn mạnh hơn so với cao thủ cấp bảy bình thường.
Sẽ không có ai ngốc đến mức mang cao thủ cấp bảy làm vật phẩm giao dịch ra ngoài, trừ phi người nọ là một kẻ ngu.
Áo Cách Tư Cách nhìn về phía Mục Lương, nhưng ánh mắt của lão lại rơi trên người Nguyệt Thấm Lan và hai tiểu hầu gái, thấy các cô đang tận tâm hầu hạ Mục Lương, trong lòng khẽ động.
Lão trầm mặc không nói gì nhìn về phía Hồ Tiên, cô ấy đang nghịch móng tay, không hề động tới thịt nướng trước mặt.
Hồ Tiên cảm nhận được ánh mắt của Thú Vương, cô ấy vội vã thả tay xuống, ngồi đoan trang.
- Ngài Mục Lương, nếu như giao dịch công bằng thì sao?
Giọng của Áo Cách Tư Cách khàn khàn nói.
- Giao dịch công bằng?
Mục Lương kinh ngạc.
Chẳng lẽ Áo Cách Tư Cách cũng có Linh thú cấp bảy, hoặc hung thú cấp bảy.
- Đúng vậy, trao đổi công bằng.
Áo Cách Tư Cách nghiêm túc một chút.
Cơ thể Mục Lương hơi dựa vào phía sau một chút, sau đó anh buông chiếc đũa lưu ly xuống.
Anh suy nghĩ một lát, cảm thấy hứng thú nên gật đầu ý bảo:
- Nói một chút đi coi.
Ánh mắt Áo Cách Tư Cách thâm thúy, lão lại nhìn về phía Hồ Tiên, người mà trời sinh đã biết nịnh nọt.
Đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên híp lại, cô ấy đột nhiên có loại dự cảm không lành.
Bên trong đôi mắt màu đỏ của Hồ Tiên như có điều suy nghĩ, cái đuôi đung đưa, cô có chút bất an.
Áo Cách Tư Cách thu lại ánh mắt nhìn Hồ Tiên, lão nhìn về phía Mục Lương, trầm giọng nói:
- Giao dịch công bằng, ngươi đưa cho ta Kỳ Lân, ta sẽ tặng Hồ Tiên cho ngươi.
Trong phòng yến hội đột nhiên an tĩnh lại.
Hồ Tiên trừng to mắt, cô nghi ngờ lỗ tai của mình xảy ra vấn đề.
Làn da rạng rỡ của cô kéo căng lên vì tức giận, bảy cái đuôi cáo dựng đựng lông tóc.
Khuôn mặt của Hồ Tiên như sương lạnh, lạnh giọng gọi thẳng húy danh của Thú Vương:
- Áo Cách Tư Cách, ngươi biết ngươi đang nói cái gì không?
- Ngươi có ý kiến sao?
Áo Cách Tư Cách hơi cúi người, khuôn mặt lạnh lùng từ trên cao nhìn chằm chằm xuống Hồ Tiên.
Hồ Tiên gắt gao cắn chặt hai hàm răng trắng ngà, cơ thể run rẩy, uy áp của Thú Vương đang bao phủ lấy cô.
Phong Thanh Lang ngậm chặt miệng, trong đôi mắt thú màu xanh tràn đầy ngạc nhiên, sau đó là kinh ngạc và vui mừng, cảm thấy may mắn vì người bị coi như hàng hóa không phải hắn.
Viêm Tượng cuộn vòi voi lên mình, yên tĩnh như gà, giảm bớt cảm giác tồn tại của chính mình.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía Hồ Tiên chỉ có lạnh nhạt, phảng phất như chứa chút thương hại.
- Ngài Áo Cách Tư Cách, ta không nghe lầm chứ?
Mục Lương cau mày lại, gác chéo chân giống như đang xem kịch vui.
Nguyệt Thấm Lan mấp máy môi hồng, cô ấy mang theo ánh mắt thương hại nhìn về phía Hồ Tiên.
Áo Cách Tư Cách bình tĩnh nói:
- Hiện tại, Hồ Tiên là cấp bảy trung cấp, trao đổi với Kỳ Lân cấp bảy coi như là một giao dịch công bằng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận