Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1539: Các Ngươi Dám Đánh Chủ Ý Lên Thánh Thụ?

Hắn lấy ra một túi giấy đựng bỏng ngô và một ly nước đá, giọng trong trẻo nói:

- Một túi bỏng ngô và một ly nước đá vị táo, giá chỉ hai đồng.

- Đây.

Đại An Ti đưa đồng Huyền Vũ đã chuẩn bị.

Bây giờ thành Huyền Vũ, hầu hết các mặt hàng đều được hạ giá, ví dụ như đồ uống đá xay vị hoa quả thông thường có thể được mua với giá một tệ và năm xu.

Đái An cùng mấy người hồng chấp sự trơ mắt nhìn, nhìn theo người soát vé đẩy xe ngựa sang toa sau.

- Cạch cạch ~~~

Đại An Ti mở túi giấy và ăn bỏng ngô một mình, nhấm nháp miếng bỏng ngô, một ngụm đồ uống lạnh một ngụm bỏng ngô, mùi vị bay đầy cả khoang xe lửa.

Ừng ực~

Yết hầu Đa Thái La giật giật, bị hấp dẫn bởi mùi bỏng ngô, khoang miệng tiết ra rất nhiều nước bọt.

- Bỏng ngô là cái gì?

Hồng chấp sự hiếu kỳ hỏi.

Cô ta chưa từng đến Phố Buôn Bán, không biết những thứ bỏng ngô, đồ uống lạnh này.

Đại An Ti phồng lên miệng, lời nói mơ hồ không rõ:

- Bỏng ngô chính là bỏng ngô nha!

Miệng Hồng chấp sự giật giật, không nói nên lời.

- Nếm thử không?

Đại An Ti đưa túi giấy về phía trước, bỏ qua hai người Đa Thái La với Đái An.

Cảnh mũi Đái An giật giật, tầm mắt rơi vào bỏng ngô vàng óng nổi lên trước mắt, trông rất ngon.

Hồng chấp sự do dự một chút, nhưng vẫn đưa tay ra, cầm hai miếng bỏng ngô ở lòng bàn tay. Cô ta cúi nhìn nó, vẻ ngoài hầm hố toát lên hương thơm quyến rũ. Răng rắc ~~~...

Hồng chấp sự khẽ mở đôi môi, nhét bỏng ngô vào trong miệng, thơm giòn vị khiến hai mắt cô ta tỏa sáng lấp lánh. Đại An Ti khẽ nâng cằm lên, tự hào nói:

- Ăn ngon đúng không, đây là món ăn vặt phổ biến nhất ở Phố Buôn Bán.

- Ăn rất ngon.

Hồng chấp sự nghiêm túc gật đầu.

- Tối nay không có việc gì thì có thể đến Phố Buôn Bán, ở đó có rất nhiều đồ ăn ngon.

Đại An Ti thu lại túi giấy.

- Được.

Hồng chấp sự mấp máy đôi môi trắng bệch.

-....

Đa Thái La và Đái An cúi đầu, tối nay bọn họ thật thật sự có thể ổn sao? Toa xe rất ầm ĩ, những hành khách khác vẫn rất hứng thú.

Thời gian chậm rãi trôi qua, tốc độ xe lửa bắt đầu chậm dần.

- Ga số 1 Vệ thành đang ở trước mặt. Hành khách xuống tàu vui lòng chuẩn bị mang theo đồ đạc và chuẩn bị xuống tàu.

Nhân viên tàu nhắc nhở.

- Phải xuống phía dưới sao?

Hồng chấp sự nghiêng đầu hỏi.

- Không xuống, chúng ta sẽ vào Nội thành, trạm kế tiếp mới là điểm dừng.

Đại An Ti khoát tay áo.

- Ồ.

Hồng chấp sự một lần nữa ngồi xuống.

Xe lửa đi vào ga Vệ thành số 1 thì từ từ dừng lại, sau khi cửa toa mở ra, mọi người lần lượt xuống tàu.

Một lát sau, lại có người mới lên xe, tìm được chỗ ngồi. Mười phút sau, đoàn tàu lại xuất phát, hướng về nội thành.

Trên xe vẫn ồn ào, kèm theo đó là những lời khiển trách, cảnh cáo của trưởng tàu.

- Mọi người ngồi xuống đừng chạy lung tung.

Người soát vé nhắc nhở.

- Đừng vứt rác và khạc nhổ lung lung. Người vi phạm sẽ bị phạt tiền.

Nhân viên tàu duy trì trật tự toa xe, khiến cho những hành khách không an phận đều phải thành thật. Hồng chấp sự đột nhiên ngẩng đầu lên, cảm giác được một luồng khí tức sinh mệnh nồng đậm.

Đa Thái La với Đái An giống như vậy, cả ba cùng nhìn xung quanh, tìm kiếm hướng khí tức sinh mệnh truyền tới.

- Làm sao vậy?

Đại An Ti cau mày.

- Không có gì.

Hồng chấp sự nhỏ giọng đáp lại.

- Nhìn kìa!!

Đái An đột nhiên kinh hô một tiếng.

Hồng chấp sự ngước mắt nhìn lại, ánh mắt lướt qua nóc xe lửa trong suốt, nhìn thấy trên bầu trời có tán cây to lớn.

- Thật là một cái cây lớn...

Đa Thái La há to mồm, giống như là nhìn thấy đồ vật gì ghê gớm.

Hồng chấp sự trực tiếp đứng lên, kinh ngạc nhìn chăm chú vào Trà Thụ Sinh Mệnh to lớn, khí tức sinh mệnh nồng nặc đập vào mặt, khiến lỗ chân lông toàn thân cô ta đều mở ra.

Đôi mắt của Đa Thái La lộ sự điên cuồng, kinh hô:

- Khí Tức Sinh Mệnh thật nồng đậm.

Giọng nói đột ngột cất lên của hắn thu hút sự chú ý của mọi người, dồn dập ghé mắt nhìn về phía hắn.

- Làm sao vậy?

Vẻ mặt của Đại An Ti trở nên nghiêm túc, khí thế cấp 7 đỉnh phong mơ hồ phóng ra ngoài. Sau khi đến thành Huyền Vũ, thực lực của cô tăng lên nhanh chóng, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá tiến vào bát giai.

- Ngồi xuống.

Hồng chấp sự nghiêng đầu lạnh lùng liếc Đa Thái La.

Yết hầu Đa Thái La giật giật, sợ hãi ngồi xuống.

- Các hạ, đó là cây gì?

Hồng chấp sự nhìn về phía Đại An Ti, ánh mắt thắc mắc. Đại An Ti mắt lạnh nhìn cô ta, sau đó nói:

- Đó là Thánh Thụ thành Huyền Vũ chúng ta.

- Thánh Thụ...Loài gì?

Hồng chấp sự hỏi.

- Trà Thụ Sinh Mệnh.

Đại An Ti thuận miệng lên tiếng.

- Tên gọi là Trà Thụ Sinh Mệnh, thảo nào có Khí Tức Sinh Mệnh đậm đà như vậy!

Hồng chấp sự thở dài nói. Đại An Ti híp đôi mắt lại, ngữ khí bất thiện nói:

- Các ngươi dám đánh chủ ý lên Thánh Thụ?

- Không có.

Khóe mắt Hồng chấp sự giật một cái, tham lam dưới đáy mắt bị ép xuống. Cô ta ngồi xuống, nhưng thủy chung ngửa mặt lên, hình ảnh phản chiếu trong mắt đều là màu xanh.

Đại An Ti thu liễm khí thế, lạnh lùng nói:

- Đàng hoàng một chút.

Hồng chấp sự không trả lời, hai mắt thủy chung cuồng nhiệt nhìn chằm chằm Trà Thụ Sinh Mệnh.

- A ~~~

Đái An hít sâu một hơi, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

- Người kỳ quái.

Đại An Ti bĩu môi, ngồi xuống tiếp tục ăn lấy bỏng ngô. Xe lửa vẫn tiến về phía trước và đến trạm xe lửa nội thành sau nửa giờ.

- Xuống xe.

Đại An Ti đứng lên, cảnh giác nhìn chằm chằm ba người Hồng chấp sự.

……….

Đại An Ti mang theo ba người Hồng chấp sự rời trạm xe lửa, lên xe thú đến khu trung ương trong Nội thành.

Trong xe, Hồng chấp sự như trước ngồi chung một chỗ với Đái An, Đa Thái La, đối diện là Đại An Ti mặt lạnh. Bốn người đưa mắt nhìn nhau, ai cũng không nói chuyện.

Sau khi xe dã thú chạy vào Nội thành, hơi thở của Hồng chấp sự trở nên gấp gáp, khí tức sinh chung quanh mệnh bộc phát nồng nặc.

- Ngươi thực sự không sao chứ?

Đại An Ti cau mày hỏi.

- Không có việc gì.

Hồng chấp sự cụp mắt xuống.

Trong lòng cô ta đột nhiên cảm thấy ghen tị với Lục chấp sự, ở chỗ này ở vài ngày, thực lực chắc chắn sẽ tăng lên. Trong xe trầm mặc an tĩnh, cho đến khi chiếc xe dừng lại bên ngoài khu Trung Ương.

- Đại nhân, đã đến khu vực Trung Ương.

Người đánh xe lớn tiếng nhắc nhở.

- Xuống xe đi.

Đại An Ti đứng lên, đẩy cửa khoang và ra khỏi xe. Hồng chấp sự đứng dậy xuống xe theo, Đa Thái La với Đái An vẫn nán lại.

Hồng chấp sự lạnh lùng nói:

- Nếu không xuống, ta sẽ lấy đầu của các ngươi đi gặp Mục Lương.

- Đừng, xuống ngay.

Đa Thái La lập tức bị dọa sợ.

Đái An đen mặt, kéo dây xích ra khỏi xe.

- Đi thôi.

Đại An Ti thấy thế cất bước đi vào bên trong.

Hồng chấp sự mắt lạnh nhìn Đái An và Đa Thái La, trong tay kéo xích sắt đi theo. Bước vào khu Trung Ương, ba vị Hắc Ma Pháp Sư đều hướng tầm mắt lên thân cây to lớn trên cao.

- Khí tức sinh mệnh nồng nặc quá.

Hồng chấp sự hít sâu mấy hơi, bước chân cũng trở nên thư thái hơn. Dưới sự hướng dẫn của Đại An Ti, mấy người đi thang vận chuyển lên tầng tám.

- Tiểu thư Đại An Ti.

Ở ngay của đại điện, Tố Tô khéo léo chào hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận