Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1532: Ta Đang Suy Nghĩ Có Nên Dọn Nhà Hay Không…..?

Vũ Phong trầm giọng nói:

- Ta không rõ ràng cho lắm, ta chỉ nhìn thấy bốn phía Quán Rượu Huyền Vũ có rất nhiều cây cột đá như vậy, chúng vừa vặn kết nối nhau thành một vòng tròn.

- A? Nhà ta cách Quán Rượu Huyền Vũ không xa, nói như vậy bây giờ ta đã trở thành người của thành Huyền Vũ rồi sao?

Một tên đại hán kinh ngạc nói.

- Trùng hợp quá, nhà ta cũng vậy, hơn nữa đi ra ngoài là có thể nhìn thấy Quán Rượu Huyền Vũ.

Một người khác lên tiếng.

- Ta đang suy nghĩ có nên dọn nhà hay không…..?

Suy nghĩ của các dân chúng bắt đầu chệch đi, Vũ Phong lại cúi đầu trầm tư, bây giờ thành Huyền Vũ phân chia ranh giới, chẳng lẽ bọn họ sắp có động tác kế tiếp?

Hắn từng đến thành Huyền Vũ và rất thích Phố Buôn Bán ở nơi đó, cho nên còn thuê phòng ở Tam Tinh Lâu ở vài ngày. Nếu không phải bận việc thì hắn còn không nguyện ý trở về thành Tát Luận sớm như vậy đâu.

- Chuyện này tuyệt đối không đơn giản.

Hai mắt của Vũ Phong tỏa sáng.

Hắn nhìn đám người la hét muốn dọn nhà đi, trong lòng khẽ nhúc nhích.

Hắn chủ động tiến lên bắt chuyện, ngỏ ý muốn mua lại khế đất của bọn họ.

Hắn ra giá cao hơn giá thị trường, những người dọn nhà kia lập tức đồng ý không chút do dự, bảo đảm sẽ dọn đi trong ngày hôm nay.

- Hy vọng phỏng đoán của ta sẽ không sai lầm.

Vũ Phong thấp giọng lẩm bẩm.

Vì mua đất, hắn đã bỏ ra rất nhiều kim tệ, kém chút nữa móc sạch gia sản.

Một bên khác, Mục Lương đã mở mắt ra, hắn không để ý đến quần chúng vây xem, bình tĩnh đi vào Quán rượu Huyền Vũ cùng với Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan.

Mục Lương chắp tay sau lưng nói:

- Ranh giới đất đai đã được phân chia, phái người truyền tin ra ngoài, thông báo với những người sống bên trong cột đá rằng nếu ai không muốn ở lại thì phải dọn ra trước tối ngày mai, ai không đi thì phải đăng ký với chúng ta.

- Ngươi muốn làm gì?

Hồ Tiên kinh ngạc hỏi.

- Đương nhiên là cải tạo khu vực này, người lưu lại sẽ được phân phát một căn nhà miễn phí.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu:

- Mà những người rời đi kia, nếu muốn trở về thì chỉ có thể bỏ ra kim tệ để mua nhà.

- Tốt, ta sẽ đi sắp xếp.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan cong lên.

Cô đã dự đoán được, sau khi Mục Lương xây dựng Khu dân cư thì những người dời đi sẽ hối hận tới mức nào.

- Thì ra là như thế.

Hồ Tiên bừng tỉnh, chợt nhớ ra cái gì đó, nhắc nhở:

- Mục Lương, tổng bộ của hiệu buôn Dụ Chính cũng ở trong vòng tròn cột đá, chúng ta có nên thông báo bọn hắn rời đi không?

- Không cần, xem chính bọn hắn lựa chọn như thế nào?

Mục Lương bình thản nói.

Hồ Tiên chậm rãi gật đầu, cười nói:

- Còn một chuyện nữa, trong hai ngày kể từ khi Quán rượu Huyền Vũ khai trương, mỗi ngày Dụ Chính và con gái hắn sẽ tới đây vài lần.

- Bọn họ tới làm gì?

Trên mặt Mục Lương lộ vẻ kinh ngạc.

- Mua sắm, ăn uống.

Hồ Tiên quyến rũ nói.

- Chỉ có như vậy thôi sao?

Mục Lương hơi nhíu mày.

Hồ Tiên thanh thúy nói:

- Đúng thế, cơ bản là đi dạo mỗi cửa hàng ở tầng hai hơn ba lần.

Mục Lương cẩn thận suy nghĩ một chút, chẳng lẽ Dụ Chính đang muốn trộm học cái gì sao?

- Thú vị đấy, không cần để ý đến hắn, cứ để cho hắn đi dạo đi.

Hắn bình thản nói.

Hồ Tiên nhún vai, nói không chút để ý:

- Hắn không trộm cũng không cướp, cho nên ta không thể cấm hắn tới nha.

- Ừ.

Mục Lương nhẹ nhàng gật đầu, thuận miệng hỏi:

- Hai ngày nay công việc kinh doanh của cửa hàng thế nào rồi?

Hồ Tiên nhàn nhạt cười nói:

- Cũng không tệ lắm, kiếm lời mười mấy vạn kim tệ, ta đang định tìm người đổi thành tinh thạch ma thú đây.

Mục Lương không cần kim tệ, đổi thành tinh thạch ma thú là tốt nhất.

- Hai ngày kiếm lời mười mấy vạn kim tệ!!

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc thốt lên.

Hồ Tiên cảm thán:

- Đúng vậy, đám quý tộc và phú thương kia mua đồ vật quá điên cuồng, rất nhiều hàng hoá trong cửa hàng đều bị bán sạch mấy lần.

- Có hàng bổ sung sao?

Mục Lương hỏi.

Hồ Tiên gật đầu nói:

- Ngoại trừ ma cụ, rượu bản giới hạn, nước hoa bản giới hạn và đồ sứ thanh hoa thì những thứ khác vẫn còn hàng trong kho.

- Vậy thì gia tăng một số mặt hàng bản giới hạn đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt đẹp, kinh ngạc hỏi:

- Nếu là bản giới hạn, thêm quá nhiều sẽ không tốt lắm đâu?

Hồ Tiên cười quyến rũ giải thích:

- Bản giới hạn mà Mục Lương nói không liên quan đến những thứ đã bán trong hai ngày qua, mà là các mặt hàng bản giới hạn khác.

- Hóa ra là vậy.

Đôi môi đỏ của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch.

Mặc dù số lượng hàng hóa có hạn nhưng chủng loại rất nhiều, mỗi ngày đều có thể bán các bản giới hạn khác nhau.

- Mục Lương, ngươi còn có ma cụ cao cấp không?

Hồ Tiên lại hỏi.

Mục Lương lắc đầu nói:

- Không nên bán quá nhiều ma cụ cao cấp, chờ thêm một thời gian ngắn nữa, khi nào Phố Buôn Bán mới được xây xong thì ta dự định tổ chức hội đấu giá, đến lúc đó ma cụ cao cấp sẽ được đưa ra bán đấu giá.

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên lập tức sáng lên, đề nghị:

- Vậy chúng ta phải tuyên truyền tin tức này ra ngoài, hấp dẫn các quý tộc và phú thương ở những địa phương khác tới tham gia.

- Ừ, ta cũng đang có dự định như vậy.

Khóe môi của Mục Lương giương lên.

Hồ Tiên và Mục Lương liếc nhau, không hẹn mà cùng bật cười thành tiếng.

……….

Ngày thứ hai, tin thành Huyền Vũ phân chia khu vực truyền đi khắp thành Tát Luận.

Đồng thời có một tin tức khác lan truyền khắp thành Tát Luận, đó là chuyện thống kê dân số. Trong quán rượu nào đó, người ở bên trong đều đang bàn luận về tin tức được truyền ra từ hôm qua.

- Ngươi có nghe họ nói không, mặt đất xung quanh Quán Rượu Huyền Vũ là của thành Huyền Vũ, là do quốc vương tặng cho.

Người đàn ông có vết sẹo do dao chém trên mặt nói to.

- Ta đã sớm biết.

Một người đàn ông cao gầy bĩu môi nói.

Lúc này, người đàn ông cao mập ngồi góc khuất mở miệng:

- Tối hôm qua còn có tin tức mới truyền đến.

- Tin tức gì?

Người đàn ông cao gầy truy hỏi.

Người đàn ông cao mập cắn miệng thịt nướng, tiếp tục nói:

- Tin tức từ thành Huyền Vũ nói người trong phạm vi cột đá muốn rời khỏi thì có thể đi, người không rời khỏi thì sau này phải tuân theo luật pháp có hiệu lực tới kiếp sau của thành Huyền Vũ.

Người đàn ông cao gầy cau mày nói:

- Tuân theo luật pháp của thành Huyền Vũ tới kiếp sau, vậy quá bó tay bó chân đi!!

- Ta cảm thấy rất tốt, không cần lo lắng bị người ta đột nhập cướp đồ, có thể bảo vệ cơ thể mình được an toàn.

Một người khác thấy hứng thú nói.

- Hừ, ta là người của thành Tát Luật, sau phải theo luật pháp của thành Huyền Vũ tới kiếp sau?

Tên mặt thẹo hừ lạnh.

Phần lớn người ở nơi này đều đi tới khu buôn bán của thành Huyền Vũ, cho dù không tới đó cũng từng nghe về luật pháp của thành Huyền Vũ

- Đối với người bình thường mà nói, đây là tin tức tốt.

Người đàn ông cao mập chậc chậc nói.

- Quên đi, đổi lại là ta thì cũng không tình nguyện bị người ta quản lý.

Tên mặt thẹo ngửa đầu, trên mặt đầy sự xem thường.

Người đàn ông cao gầy tò mò hỏi:

- Vậy các ngươi muốn dọn đi sao?

- Không dọn đi, ta muốn thấy bọn hắn có thể làm gì ta!

Tên mặt thẹo cười nhạo nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận