Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 380: Cảm Giác Xúc Động Muốn Sờ

Trong phòng ăn, Hồ Tiên ngồi ở cái ghế gỗ, yên tĩnh chờ những người khác đến.
- Đạp đạp !
Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na trên người mặc Khôi Giáp U Linh xuất hiện.
Hai người vừa mới đi vào dựa theo thường ngày, cởi ra mũ giáp, mang lên khăn che mặt.
- Chào buổi sáng!
Hồ Tiên đưa tay chào hỏi như rất thuộc.
- Chào buổi sáng.
Ly Nguyệt lạnh giọng đáp lại.
- Chào.
Ngải Lỵ Na chớp chớp con mắt màu hồng, trong phòng ăn xuất hiện thêm một người, đột nhiên có chút không quen, nhất là nhìn thấy bảy cái đuôi lông xù của đối phương, có chút xúc động muốn tiến lên sờ một cái.
- Ngôn Băng với Ny Cát Toa đâu?
Mục Lương cất bước đi vào phòng ăn, giọng hiền hòa hỏi một câu.
Đã vài ngày, anh không nhìn thấy Ngôn Băng với Ny Cát Toa ở trên bàn cơm, ngược lại là Ngải Lỵ Na sẽ đến thay thế.
- Các cô ấy còn đang huấn luyện thêm.
Âm thanh trong trẻo của Ngải Lỵ Na vang lên.
- Huấn luyện thêm?
Lông mày của Mục Lương nhíu lại.
- Thuộc hạ của họ dậy trễ.
Ngải Lỵ Na giang tay ra, nhún vai.
- Ừm.
Mục Lương chợt hiểu ra.
Hộ vệ Khu vực Trung ương phải có kỷ luật nghiêm ngặt, rèn luyện buổi sáng không cho phép đến trễ, trừ phi sớm xin phép nghỉ, nếu không thì phải đối mặt trừng phạt huấn luyện thêm.
- Bánh bao tới.
Mễ Nặc bưng mâm lưu ly đi vào, đặt xuống dĩa bánh bao nóng còn bốc hơi.
Nguyệt Thấm Lan thì bưng cháo lúa mì, Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn tiếp nhận, sau đó giúp mọi người múc cháo.
Hồ Tiên chuẩn bị đưa tay thì động tác ngừng một lát, hôm nay là lần đầu tiên cô dùng cơm ở phòng ăn.
Tối hôm qua ăn cơm, cô đã ăn ở Phố Buôn Bán, ăn một mạch từ Mỹ Thực Lâu đến tiệm mì, ăn quá no sau đó mới về đến Cung Điện.
- Ta tới chậm.
Nguyệt Phi Nhan vội đi vào phòng ăn, vừa đi cởi xuống mũ giáp, để ở một bên trên mặt bàn.
Vệ Ấu Lan vội vàng đi lên, động tác thuần thục giúp cô gái tóc đỏ cởi xuống Khôi Giáp Chu Tước.
- Hô !
Nguyệt Phi Nhan thở phào, kéo ra chiếc ghế ngồi xuống.
- Đi rửa tay trước.
Nguyệt Thấm Lan lườm con gái một cái.
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi, vươn tay ra:
- Mẹ, cho ta chút nước.
Nguyệt Thấm Lan đưa tay vung lên, nguyên tố nước ngưng kết ra, một quả cầu nước bao lấy tay của con gái.
Nguyệt Phi Nhan xoa rửa hai bàn tay, sau khi rửa tay xong, cầm lấy cái khăn tiểu hầu gái đưa tới.
Giác tỉnh giả hệ nước!
Đôi môi màu hồng của Hồ Tiên khẽ nhếch lên, nước của Thành Huyền Vũ chẳng lẽ có liên quan đến Nguyệt Thấm Lan?
- Ăn đi mọi người.
Mục Lương đưa tay cầm lên một cái bánh bao, cắn một cái.
Những người còn lại thấy thế mới đưa tayra , dĩa bánh bao rất nhanh bị chia xong.
Hồ Tiên há mồm cắn bánh bao một cái, da mỏng nhân bánh lớn, nhân thịt kết hợp với rau quả, mùi vị rất tươi ngon.
- Ăn ngon quá !
Nguyệt Phi Nhan phồng miệng lên, mặt mũi tràn đầy hưởng thụ và thỏa mãn.
Hồ Tiên cắn một cái hơn phân nửa bánh bao, con mắt màu đỏ rực nhìn chằm chằm một dĩa bánh bao khác, quả nhiên mỹ thực có thể khiến cho tâm trạng người ta hạnh phúc hơn.
- Ầm ầm!
Âm thanh chấn động bỗng truyền đến, bàn ăn nhẹ nhàng rung lắc.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Trên mặt của Hồ Tiên biểu lộ vẻ nghiêm túc, cô đẩy ra chiếc ghế đứng lên, lông của bảy đuôi cáo xù lên.
Trong lòng của Hồ Tiên xoay quanh một ý nghĩ hàng trăm lần, chẳng lẽ vì Mục Lương dời đi ngọn núi phía bắc, nên Áo Cách Tư Cách đến gây chuyện?
- Không có việc gì, chỉ là Tiểu Huyền Vũ đứng dậy mà thôi.
Giọng của Mục Lương bình tĩnh nói.
- Tiểu Huyền Vũ?
Hồ Tiên sửng sốt một chút.
- Chính là Man Thú Hoang Cổ đang cõng Thành Huyền Vũ.
Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng giải thích một câu.
- Tiểu Huyền Vũ, hình thể của nó hình như không có nhỏ chút nào, hơ hơ.
Khóe mắt của Hồ Tiên giật giật, kéo ra chiếc ghế, lúng túng ngồi xuống.
Trong phòng ăn, chỉ có mình cô kinh hoảng đứng dậy, những người còn lại vẫn như cũ bình tĩnh ăn.
- Quen dần sẽ tốt hơn.
Mục Lương cười nhạt một tiếng.
Tiểu Huyền Vũ đứng dậy sẽ tạo ra động tĩnh rất lớn, nhưng ảnh hưởng rất nhỏ với Thành Huyền Vũ trên lưng nó.
Hồ Tiên cười ngượng ngùng gật đầu, chuyện này làm sao quen thuộc đây?
Con ngươi của cô chuyển động một cái, nói sang chuyện khác:
- Đúng rồi, đại nhân Mục Lương, những thuộc hạ của ta sẽ được sắp xếp như thế nào?
- Thấm Lan, ngươi nói một chút đi.
Mục Lương nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, chuyện này do cô ấy phụ trách.
- Bọn họ cũng đã được ta sắp xếp xong, đều ở đường Bính thứ hai và thứ ba.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:
- Chờ qua hai ngày, lấy lý lịch xong, làm xong thẻ căn cước, bọn họ có thể bắt đầu tìm việc làm.
- Thẻ căn cước, đó là cái gì?
Hồ Tiên hiếu kỳ hỏi.
- Chính là cái này.
Nguyệt Thấm Lan lấy ra một cái thẻ căn cước của Hồ Tiên, buổi sáng hôm nya, cô đặc biệt đi tìm Sóc Lưu Ly làm ra.
Hồ Tiên đưa tay cầm lấy, bên trong tấm thẻ pha lê bịt tinh xảo có bao lại một tờ giấy, phía trên ghi thông tin cá nhân của cô ấy.
- Nó dùng làm gì?
Nàng chớp chớp con mắt màu đỏ rực.
Nguyệt Thấm Lan nhấp xong miếng cháo lúa mì, rồi tao nhã nói:
- Có rất nhiều tác dụng, về sau mấy chuyện như mua nhà, tìm việc làm, mua muối đều cần dùng đến thẻ căn cước.
- Ta hiểu rồi.
Hồ Tiên nở nụ cười quyến rũ, cất đi thẻ căn cước.
Cô lại nhìn về phía Mục Lương, khuôn mặt nghiêm túc nói:
- Thủ hạ của ta có ba vị Phó Hầu Gia, hai vị là cường giả cấp 4, một vị là cường giả cấp 5, có công việc thích hợp cho bọn họ không?
- Trước hết, bảo bọn họ tới gặp ta, ta sẽ sắp xếp việc cho họ.
Mục Lương lạnh nhạt nói.
- Ừm.
Hồ Tiên chậm rãi gật đầu.
Cô lại nghĩ tới cái gì tới, ngước mắt nói:
- Ta còn đào trộm một gốc cây từ trong vườn trồng trọt của Áo Cách Tư Cách, có thể trồng ở hậu hoa viên không?
- Là gốc cây gì?
Mục Lương cảm thấy kinh ngạc, có chút tò mò.
- Ta cũng không biết.
Hồ Tiên lắc đầu, cười yêu mị nói:
- Đến lúc đó, ta bảo bọn họ khiêng đến, để cho ngươi nhìn một chút.
- Ừm.
Mục Lương ôn hòa đáp lại.
Bên ngoài sơn cốc Thành Vạn Yêu.
Rùa Đen chậm rãi đứng dậy, bốn chân chống lên thân thể giống như một ngọn núi, thay đổi phương hướng rời đi miệng sơn cốc, đi về hướng thành Dạ Nguyệt.
Trên tường thành Thành Vạn Yêu, Phong Thanh Lang và Viêm Tượng đang đứng quan sát, thấy Rùa Đen rời đi, hòn đá đè ở trong lòng bọn họ cuối cùng cũng rơi xuống.
Hai người rất lâu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, sau này, bọn họ không còn được ăn thức ăn ngon ở Thành Huyền Vũ!
- Tất cả giải tán đi, dành thời gian đi tìm thảo dược Thú Vương cần.
Viêm Tượng vung tay lên, giải tán nhóm thuộc hạ.
Đêm qua, Thú Vương Áo Cách Tư Cách hạ lệnh cho hai vị Hầu Gia trong mười ngày tìm đủ thảo dược và tài liệu hung thú lão cần.
Phong Thanh Lang không quan tâm, nhưng trong lòng đang nghi ngờ mục đích Thú Vương tìm kiếm thảo dược với tài liệu hung thú.
Chuyện của Hồ Tiên làm cho trong lòng hắn dâng lên phòng bị với Thú Vương.
Có lẽ tương lai bỗng dưng một ngày, hắn cũng sẽ bị xem như hàng hóa giao dịch ra ngoài.
- Các ngươi cũng đi đi, có tin tức mau chóng bẩm báo lại.
Khuôn mặt của Phong Thanh Lang lạnh lùng nói.
- Vâng.
Nhóm thuộc hạ người thú nhẹ giọng đáp, rồi quay người rời đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận