Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1025: Sào Huyệt Cua Quỷ Xanh

- Có cái gì đang tới gần.

Mục Lương đột nhiên mở miệng nói.

- Hư Quỷ sao?

Bố Vi Nhân nhất thời khẩn trương.

Mục Lương trầm mặc một hồi, mới mở miệng nói:

- Không phải, chỉ là Cua Quỷ Xanh.

- Hô!

Bố Vi Nhânthở phào:

- Vậy là tốt rồi.

Cuối ánh sáng, một con Cua Quỷ Xanh đang leo lên, sau khi nhìn thấy Mục Lương cùng Bố Vi Nhân, càng tăng nhanh tốc độ, vọt thẳng đến hai người.

Bố Vi Nhân lạnh nhạt nói:

- Nó coi chúng ta là thức ăn.

Mục Lương hơi nghĩ một chút, bùn đất dưới chân Cua Quỷ Xanh giống như nước chảy xuống, bao nó ở bên trong, kéo vào trong đất.

Cua Quỷ Xanh không cách nào giãy dụa, bị chôn sống.

Hai người tiếp tục rơi xống, Cua Quỷ Xanh đến cũng càng ngày càng nhiều.

Mục Lương giải quyết xong nhóm Cua Quỷ Xanh thứ sáu, thu nhập thi thể của bọn chúng vào không gian, những thứ này đều là đồ ăn rất bổ, không thể lãng phí.......

- Chắc là đã tiến vào sào huyệt Cua Quỷ Xanh.

Mục Lương suy đoán nói.

Bố Vi Nhân nghe vậy tinh thần phấn chấn, tâm trạng vui sướng nói:

- Nói như vậy, dưới nền đất thành Bắc Hải không có sào huyệt Hư Quỷ.

Mục Lương lắc đầu, lạnh nhạt nói:

- Khó mà nói, khả năng ở địa phương sâu hơn.

-....

Khóe mắt Bố Vi Nhân giật một cái, tức giận nói:

- Nghe ngươi nói như vậy, ta một chút cũng không vui.

- Thả lỏng đi, e rằng thật không có.

Mục Lương bật cười khanh khách.

-....

Ánh mắt của Bố Vi Nhân u oán liếc Mục Lương. Lúc này, lại một đàn Cua Quỷ Xanh hướng hai người vọt tới.

Mục Lương lại ra tay nữa, trong vài nhịp thở, đã giải quyết xong bầy cua, không lãng phí thu nhập vào không gian. Hai người tiếp tục rơi xuống, không gian dưới đất càng ngày càng trống trải.

Nguyên tố ánh sáng khuếch tán ra, chiếu rọi không gian dưới nền đất.

Không gian dưới nền đất rất lớn, thậm chí còn lớn hơn cả thành Bắc Hải.

- Không phải là sào huyệt Hư Quỷ.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Địa phương mà nguyên tố ánh sáng bao trùm, có rất nhiều quả trứng màu lục lam, có kích thước bằng đầu người, từng quả một được gắn vào vách hang.

- Những thứ này đều là trứng của Cua Quỷ Xanh!!

Bố Vi Nhân thốt lên.

Cô nhìn xung quanh, đập vào mắt là những quả trứng màu xanh lá cây, bao phủ toàn bộ không gian dưới lòng đất. Phía trên đầu có hang động là nơi sinh sống của những con cua quỷ xanh trưởng thành.

Lúc này, Cua Quỷ Xanh toàn bộ tỉnh lại, gắt gao nhìn chằm chằm hai gã khách không mời mà đến. Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Muốn ta giúp ngươi giải quyết bọn chúng không?

- Tốn bao nhiêu tinh thạch hung thú?

Bố Vi Nhân cau mày.

- Hai triệu miếng tinh thạch sơ cấp trung đẳng.

Mục Lương báo ra một chuỗi chữ số.

-.... Tại sao ngươi không đi cướp đi!!

Khóe miệng Bố Vi Nhân co quắp.

Cô thở sâu, tỉnh táo nói:

- Quên đi, chúng ta trở về đi thôi.

- Có thể rẻ hơn, một triệu miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng!

Mục Lương mắt lộ tiếc nuối nói.

- Không phải, bọn nó sống còn có giá trị.

Bố Vi Nhân lập tức từ chối.

Thành Bắc Hải sở dĩ phồn hoa, cũng vì có Cua Quỷ Xanh tồn tại.

Thịt nó có thể ăn, nó cung cấp nguồn lương thực ổn định cho người dân thành Bắc Hải, chưa kể phần mai cứng của cua quỷ xanh có thể làm thành áo giáp.

- Thông minh.

Mục Lương cười nhạt một tiếng.

Anh mang theo nữ nhân tóc xanh trở về đường cũ, rời khỏi sào huyệt Cua Quỷ Xanh.

……….

Rắc...rắc...

Mục Lương mang theo Bố Vi Nhân bay ra mặt nước, quần áo trên người hai người vẫn chưa khô.

- Bây giờ yên tâm được chưa?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Ừm, yên tâm.

Bố Vi Nhân nhếch miệng lên, cảm thấy cả người ung dung.

- Sự tình đã giải quyết, ta trở về đây.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

- Được.

Bố Vi Nhân gật đầu một cái.

Mục Lương giơ tay lên vung lên, đột nhiên xuất hiện một cỗ gió to, nâng nữ nhân tóc xanh về thành Bắc Hải. Làm xong những thứ này, anh mới xoay người bay trở về thành Huyền Vũ.

- Còn rất thân sĩ.

Bố Vi Nhân nói thầm một câu, xoay người bước vào thành.

Mục Lương trở lại khu Trung Ương thành Huyền Vũ, ống tay áo lung lay, đáp xuống đất, nhìn thấy Diêu Nhi đang ngơ ngác đứng ở cổng cung điện. Anh đi lên trước, đưa tay lên, búng nhẹ lên trán cô hầu gái nhỏ và hỏi nhỏ:

- Ngươi đang suy nghĩ gì đấy?

- A, thành chủ đại nhân!!

Diêu Nhi phục hồi tinh thần lại, ôm trán vội vã khom lưng hành lễ, sợ hãi nói:

- Không thấy ngài trở về, rất xin lỗi.

- Không cần nói xin lỗi.

Mục Lương giơ tay lên xoa xoa đầu tiểu hầu gái lại hỏi lần nữa:

- Ngươi vừa mới suy nghĩ gì đấy?

Diêu Nhi ngẩng đầu nhìn Mục Lương, đáy mắt hiện lên một chút do dự.

- Có việc cứ nói thẳng.

Mục Lương ôn hòa nói.

Diêu Nhi cắn môi dưới, thấp giọng nói:

- Đại nhân, ta đang nhớ đến mẹ mình.....

- Mẹ ngươi...?

Ánh mắt màu đen của Mục Lương lóe lên tia sáng, nhớ tới điều gì:

- Ta nghe Vạn Bái nói qua, mẹ ngươi đã đến thành Bắc Hải?

Anh nhớ tới lúc gặp Vạn Bái ở Thành Tương Lai, lão có đề cập qua việc mẹ của tiểu hầu gái rời khỏi bốn năm, đến thành Bắc Hải mãi không về.

- Vâng.

Diêu Nhi nhu thuận gật đầu.

- Đến thành Bắc Hải lâu như vậy, vì sao không nói sớm một chút.

Mục Lương vươn tay nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt của tiểu hầu gái.

- Ta sợ gây thêm phiền phức cho đại nhân...

Diêu Nhi ngượng ngùng cúi đầu.

Mục Lương ngẩn người mở miệng nói:

- Không phải phiền toái, cho ngươi mấy ngày nghỉ, đi thành Bắc Hải nhìn, có thể sẽ tìm được mẹ ngươi.

- Thật vậy chăng?

Diêu Nhi bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt vui mừng.

- Ừm, kêu ông ngoại của ngươi nữa, lão cũng được nghỉ hai ngày, đừng mỗi đêm mỗi ngày chỉ nghiên cứu linh khí.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

- Cảm ơn đại nhân.

Đôi mắt xanh biếc của Diêu Nhi phiếm hồng, trịnh trọng hướng Mục Lương khom lưng hành lễ.

- Ngốc quá, về sau có việc cứ nói thẳng.

Mục Lương đưa tay nâng đỡ tiểu hầu gái dậy.

- Vâng, thành chủ đại nhân.

Diêu Nhi mừng đến chảy nước mắt, trong lòng bị xúc động.

- Đi đi.

Mục Lương vỗ tiểu bả vai, tiểu hầu gái cất bước đi vào cung điện.

Diêu Nhi lần nữa khom lưng hành lễ, sau đó hít sâu một hơi, lấy bàn tay lau khóe mắt ướt, quần áo cũng không kịp đổi, kích động chạy về phía Xưởng Linh Khí.

Mục Lương trở lại phòng làm việc, Nguyệt Thấm Lan đã chờ sắn.

- Mục Lương, đi đâu vậy?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.

- Đi một chuyến đến thành Bắc Hải.

Mục Lương thuận miệng nói.

Anh đi tới chủ vị ngồi xuống, nói rõ ràng:

- Ta để Diêu Nhi nghỉ ngơi vài ngày, để cô bé đến thành Bắc Hải tìm người thân, ngươi là quản lý, việc Diêu Nhi nghỉ ngơi, phải thông báo với ngươi một tiếng.

- Ngươi không nói ta cũng quên, mẹ của Diêu Nhi đã đến thành Bắc Hải.

Nguyệt Thấm Lan hậu tri hậu giác nói.

- Ta cũng đã quên.

Mục Lương cười khổ một tiếng.

Lúc trước Vạn Bái chỉ là thuận miệng nói, tuy anh nhớ kỹ, nhưng cũng không thường xuyên nhớ tới.

- Ta nghĩ xem, gần đây có ai đang nghỉ ngơi.....

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt xinh đẹp.

- Lo lắng chuyện cô bé ấy tự đi một mình phải không?

Mục Lương đại khái hiểu suy nghĩ của nữ nhân ưu nhã.

Nguyệt Thấm Lan nói:

- Cô bé còn nhỏ, thực lực cũng không cao, phải tìm người đi cùng.

Mục Lương suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:

- Vậy hãy để cho Ngôn Băng theo đi, cô ấy đã lâu không nghỉ ngơi, coi như là một ngày nghỉ.

- Ừm, ta đi thu xếp.

Nguyệt Thấm Lan ôn nhu gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận