Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1026: Nhắm Một Mắt Mở Một Mắt

- Đúng rồi, chỗ trống trong khu xưởng đã được lấp đầy chưa?

Mục Lương nhẹ giọng hỏi.

- Rồi, lần này người đều nghiêm ngặt chọn lựa, hy vọng không xuất hiện tình huống buôn lậu nữa.

Nguyệt Thấm Lan mở sổ ghi chú ra, chuyển thông tin nhân viên mới cho Mục Lương xem.

- Ngươi đã sắp xếp là tốt rồi.

Mục Lương nhìn qua hai lần rồi khép cuốn sổ lại.

Anh thở dài, bình tĩnh nói:

- Muốn ngăn chặn buôn lậu, điều này có chút khó.

- Đúng vậy.

Nguyệt Thấm Lan cũng thở dài.

- Hành động nhỏ của một số người có thể tạm thời viết ra, đừng quên.

Mục Lương suy nghĩ một chút nói. Hoàn toàn ngăn chặn lòng tham là không có khả năng, miễn là không dính líu đến lợi ích căn bản với ranh giới cuối cùng, có thể nhắm một mắt mở một mắt.

- Cũng chỉ có thể như vậy.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu.

Cộc cộc cộc…

Cửa phòng phòng làm việc bị gõ, âm thanh trong trẻo lạnh lùng truyền vào.

- Mục Lương.

Ly Nguyệt đứng ở ngoài phòng.

- Vào đi.

Mục Lương lên tiếng.

Cọt kẹt...

Nữ nhân tóc trắng đẩy cửa phòng ra, đi thẳng đến chỗ Mục Lương.

- Mục Lương, Cát Khôi Phu vẫn không lộ diện.

Ly Nguyệt gỡ mũ giáp năm màu xuống, một mái tóc dài màu trắng bạc xõa xuống.

- Bên Tuyết Cơ cũng không có thu hoạch gì?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

- Không có.

Ly Nguyệt chậm rãi lắc đầu.

Mục Lương ngả người ra sau, đôi mắt anh thâm thúy:

- Đối phương còn cẩn thận hơn so với tưởng tượng của ta.

Nguyệt Thấm Lan suy đoán nói:

- E rằng Cát Khôi Phu đã rời khỏi thành Bắc Hải.

- Cũng không phải là không thể.

Ngón tay Mục Lương nhẹ nhàng gõ mặt bàn.

- Có phải tiếp tục điều tra không?

Ly Nguyệt ôn nhu hỏi.

Mục Lương suy nghĩ một chút, mở miệng nói:

- Để Tuyết Cơ ở đó thêm hai ngày, nếu không có thu hoạch được thì quay về.

- Vâng.

Ly Nguyệt cầm lấy mũ giáp một lần nữa mang vào.

- Ly Nguyệt, huấn luyện không quân tiến hành thế nào?

Mục Lương gọi cô gái tóc trắng đang chuẩn bị rời đi.

Ly Nguyệt dừng bước chân lại, quay đầu báo cáo:

- Các tân binh đã học được cách sử dụng yên bay và ngày mai sẽ tiến hành tập huấn thử nghiệm chuyến bay trên cao đầu tiên.

- Ừm, ngày mai ta đi hiện trường quan sát.

Mục Lương cười nhạt nói.

- Hy vọng tân binh sẽ không bởi vì quá căng thẳng, mà phát huy thất thường.

Khóe miệng Ly Nguyệt hơi hơi nhếch lên, thành chủ tới thị sát, ngay cả lão binh cũng sẽ khẩn trương, chớ đừng nhắc tới tân binh.

- Bọn họ đã tham gia khóa huấn luyện hơn ba tháng, không tính là tân binh.

Mục Lương mỉm cười nói.

Đối với khi thành lập Không quân mà nói, ba tháng quả thực không coi là tân binh, nhưng từ kinh nghiệm, lại là tân binh.

- Vâng.

Ly Nguyệt đồng ý gật đầu.

Tân binh không cơ hội học tập sử dụng yên bay, càng không có cơ hội ngồi lên ong thợ, để huấn luyện bay thử.

- Mục Lương, ngươi cũng nên đi doanh trại, đừng quên buổi huấn luyện tân binh lính phòng thủ thành.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở.

- Chưa quên, buổi huấn luyện với lính mới sẽ vào ngày mốt.

Mục Lương nói rõ ràng.

Cầm Vũ đã kết thúc đợt tuyển mộ mới, đã đăng ký danh tính xong, đang trải qua quá trình huấn luyện cơ bản.

- Vậy là tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lanmấp máy môi đỏ mọng.

Cô đứng dậy, ôm cuốn sổ nói:

- Ta đi trước.

Còn phải đi tìm ứng cử viên cho chức chủ toà và phó toà.

- Đi đi, đừng quá mệt mỏi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Đã biết.

Nguyệt Thấm Lan nhếch miệng, dáng đi thướt tha rời đi.

- Ta cũng đi thành Bắc Hải một chuyến.

Ly Nguyệt hướng Mục Lương gật đầu một cái, xoay người rời khỏi phòng làm việc.

………..

Sáng sớm.

Khu buôn bán, người người nhốn nháo, các đường phố chật ních, đông đúc với thương nhân và những người từ các thành phố lân cận.

Tin tức về việc Hội nghị Thánh địa sắp triệu tập ở thành phố Huyền Vũ đã lan truyền khắp các thành phố lớn nhỏ xung quanh. Sở dĩ truyền đi nhanh như vậy, có một phần do Hồ Tiên tuyên truyền.

Một phần nguyên nhân khác là do tin tức của các thương nhân đang buôn bán ở thành Huyền Vũ.

Các bộ lạc lớn nhỏ mà Hồ Tiên chưa đến thăm được lần này, thì được các thương gia tình báo bán tin tức cho. Tam Tinh Lâu, bên trong gian phòng số tám trên tầng hai.

Cát Khôi Phu đang nằm ở trên giường mở mắt ra.

- A!

Hắn nhướng mày, dùng sức đẩy cửa sổ ra, ló đầu ra ngoài nhìn vào đám đông trên phố.

Từ bên ngoài nhìn vào, Cát Khôi Phu chỉ là một người đàn ông bình thường.

Năm nay, hắn 32 tuổi, lại sở hữu bề ngoài bốn mươi tuổi, tóc cùng đôi mắt màu nâu, thả ở trong đám người không khiến mọi người nhìn lại lần thứ hai.

- Đáng ghét.

Cát Khôi Phu bĩu môi, lại dùng sức đóng cửa sổ.

Hắn quay đầu lại nhìn một tờ báo trên bàn, có hơn năm mươi cái tên được viết trên đó, xếp hạng thứ nhất là Kỳ Bang.

- Chết tiệt, thật vất vả mới bố trí được, hiện tại mất hết.

Cát Khôi Phu giơ tay tạo thành nắm đấm, dùng sức nện xuống mặt bàn.

Phanh!!

Sau khi nhìn thấy tờ báo này, hắn đã rời khỏi thành Bắc Hải càng sớm càng tốt, thay vì đến nơi ở của Kỳ Bang để kiểm tra tình hình, thì hắn đã đến thành Huyền Vũ vào Tam Tinh Lâu.

Cát Khôi Phu là thành viên của một tổ chức buôn bán tình báo ngầm nào đó, Kỳ Bang chỉ là ‘Quân cờ’ mà hắn bồi dưỡng

Trên mặt nổi là vì buôn lậu, thực tế là vì lấy trộm cơ mật thành Huyền Vũ.

May mà Cát Khôi Phu không trực tiếp liên hệ với Kỳ Bang, nên không lo lắng bị liên lụy. Tình báo thành Huyền Vũ, vô cùng đáng giá, rất nhiều thành lớn khác đều ra giá cao mua.

Những người đó rất hứng thú đối với Thánh Thụ thành Huyền Vũ, bí mật về sự sinh tồn của các loài cây xanh, và nguồn nước vô tận.

- Khách nhân, đã xảy ra chuyện gì, cần giúp không?

Cửa phòng bị gõ, âm thanh nhân viên công tác quan tâm vang lên, tim Cát Khôi Phu đập nhanh hơn, tận lực đè thấp ngữ điệu, cố giả bộ trấn định đáp:

- Không có việc gì, không cần lo lắng,

- Được rồi.

Ngoài cửa, nhân viên công tác nhỏ giọng thì thầm cái gì.

Cô quyết định chờ lúc khách nhân phòng số tám trả phòng, kiểm tra đồ đạc trong phòng càng sớm càng tốt, nếu có gì hỏng hóc sẽ phải bồi thường.

Tiếng bước chân ngoài cửa xa dần, lúc này Cát Khôi Phu mới thở phào, thân phận vẫn chưa bị bại lộ.

Đông đông đông ~~~ Tiếng chuông du dương vang lên, dừng lại sau khi nó vang lên tám lần.

- Đã đến giờ.

Cát Khôi Phu nhẹ giọng tự nói.

Hắn lần nữa ngồi xuống, xé một tờ giấy rộng bằng ba ngón tay trên tờ báo, dùng bút máy viết gì đó lên đó.

Cát Khôi Phu qua loa viết xong mấy dòng chữ, gấp mảnh giấy lại và giấu nó trong tay áo bản rộng, đứng dậy và mở cửa rời khỏi phòng. Đi ra Tam Tinh Lâu, tiếng huyên náo tràn đầy.

Bàn tay Cát Khôi Phu siết chặt tờ giấy trong tay áo, bước về rân Bảo Lâu.

Trên đường người đến người đi, hắn dừng bước đi về phía trước, tay trong tay áo duỗi ra, tờ giấy giữa hai ngón tay cũng bị rút đi.

Cát Khôi Phu mắt nhìn phía trước, như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục bước đi.

Trong đám người, người phụ nữ cầm tờ giấy tiếp tục đi về phía trước, sau khi rời khỏi Cát Khôi Phu, cô ta quay người đi vào con hẻm giữa các cửa hàng.

Hải Tây Địch nhìn quanh trái phải hai bên, chỉ sau khi không thấy ai khác, lấy tờ giấy ra và mở nó ra để xem xét kỹ hơn. Chỉ có ba câu hỏi được viết trên giấy.

Bên ngươi có tiến triển hay không? Lẻn vào xưởng quân sự công nghiệp chưa?

Có nhận được tin tức hữu ích nào không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận