Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1259: Thủy Triều Hư Quỷ Tới



Nếu Trăng Máu thật sự xuất hiện trong nửa tháng, sợ rằng con người trên mảnh đại lục này sẽ tới bờ vực tuyệt vong.

- Hư quỷ bắt nguồn từ đâu?

Ánh mắt Mục Lương lấp lóe, trong lòng anh rất hiếu kì, ban đầu hư quỷ tới như thế nào?

Anh lại nghĩ tới tới chị của Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Di vì tìm kiếm cái gọi là chân tướng, đi tới đại lục mới, chẳng lẽ bên kia sẽ có chân tướng?

Bạch Sương ngước mắt nghiêm túc hỏi:

- Mục Lương các hạ, chờ đến khi thủy triều hư quỷ trôi qua, ngươi thật sẽ đi qua kênh Sương Mù sao?

- Ừm, sẽ đi.

Mục Lương nghiêm túc gật đầu.

- Vậy là tốt rồi...

Bạch Sương cắn môi dưới, đè xuống tâm tình nhớ cha mẹ.

- Yên tâm đi, ta đã cầm bản vẽ đường thuyền đi, chờ vẽ xong bản đồ đi biển Vùng Nước Mặn thì có thể xuất phát.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương mở to, kinh ngạc nói:

- Ồ, thật sao?

- Ừm, muốn ngươi giữ bí mật.

Mục Lương khẽ cười một tiếng.

- Sẽ.

Khóe môi Bạch Sương cong lên.

Cô nhớ tới sắc mặt tức giận của ba người Mậu Đạt, nếu bọn họ biết Mục Lương đã biết cách tới kênh Sương Mù thì sẽ tức điên lên.

Nghĩ đến điều này, Bạch Sương lập tức cảm thấy sảng khoái.

Mục Lương đột nhiên hỏi:

- Chờ đến khi đi qua kênh Sương Mù, ngươi có thể mang ta tới vương quốc Hải Đinh xem được không?

Tim Bạch Sương run lên, cảnh giác hỏi:

- Mục Lương các hạ sẽ không tiến đánh vương quốc Hải Đinh chứ?

- Ta không phải là người hiếu chiến, người không chạm ta ta không chạm người.

Mục Lương nhún vai.

Anh cười một tiếng nói:

- Ta chỉ muốn đi xem thử, tìm hiểu một vài phong tục lễ nghĩa.

- Phong tục lễ nghĩa là cái gì?

Bạch Sương nghiêng đầu, trong mắt lộ ra sự hoang mang.

-...

Mục Lương ho khan hai tiếng, thuận miệng trả lời một câu:

- Chính là đi dạo loanh quanh.

- Ồ, thì ra có nghĩa là vậy.

Bạch Sương bừng tỉnh.

Cô ngẩng đầu, giọng nói thanh thúy:

- Chờ lúc đến vương quốc Hải Đinh, ta có thể dẫn ngươi đi gặp ba và mẹ ta.

- Được.

Khóe môi Mục Lương giơ lên.

Anh thấy quái lạ trong lòng, tại sao lại có cảm giác như đi gặp ba mẹ vợ.

………..

Sáng sớm.

Ngoại Thành, bên trong Phố Buôn Bán, người đánh chuông đã leo lên tháp chuông.

Hắn nghiêng tai lắng nghe âm thanh của đồng hồ quả lắc, đây là nhiệm vụ cần làm mỗi ngày.

Cạch cạch cạch ~~~

Ở phía trước gác chuông, kim đồng hồ quả lắc nhảy lên đều đặn, phát ra âm thanh lạch cạch.

Cùm cụp!!

Khi kim dài đi đến số mười hai thì âm thanh phát sinh biến hóa, kim ngắn dừng lại ở con số bảy.

- Bảy giờ.

Người đánh chuông chấn động tinh thần, kéo dây thừng rung Chuông Huyền Vũ.

Đông đông đông ~~~

Tiếng chuông du dương vang lên liên tiếp bảy lần.

Lúc này, Phố Buôn Bán rất yên tĩnh, toàn bộ nhân viên bán hàng đều rút lui, trên đường không có một bóng người, chỉ còn vài vị khách cư trú bên trong Tam Tinh Lâu.

Trên tường thành, Đại An Ti và nhóm Thành Phòng Quân đã chuẩn bị trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Trên đỉnh và bên cạnh tường thành, cứ cách năm bước chân là có một Thành Phòng Quân canh gác.

Linh khí đại pháo đều đã được chuẩn bị kỹ càng, từng rương đạn pháo xếp chồng chất ở một bên.

Bên trong tường thành, hàng ngàn Thành Phòng Quân cầm nỏ quân dụng đứng xếp hàng chỉnh tề, sau lưng mang theo bao đựng tên đầy ắp.

Hôm nay là ngày mà thủy triều Hư Quỷ chính thức bùng nổ, thành Huyền Vũ đã tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu mức cao nhất.

Đại An Ti nghiêng tai lắng nghe tiếng chuông, lúc này đã bảy giờ nhưng bầu trời vẫn còn đỏ sẫm, khiến người ta cảm thấy rất ngột ngạt.

Cô ngẩng đầu nhìn lên không trung, các đám mây màu đỏ sậm sôi trào, kéo dài suốt cả đêm.

- Không biết bây giờ Cầm Vũ đang làm gì?

Đại An Ti nhẹ giọng thì thầm.

Tám phần binh sĩ trong quân doanh đều được đưa lên tường thành, hai phần binh sĩ còn lại và đội kỵ binh thì trong trạng thái chờ lệnh, đề phòng Hư Quỷ đột phá hàng phòng ngự tiến vào trong thành.

Trong Tam Tinh Lâu, ba người Mậu Đạt, Đại Tề, Kha Đa Lạp vừa rời giường, chuẩn bị xuống lầu đi bộ một chút.

Ngày hôm qua bọn hắn đã trở lại Phố Buôn Bán, như vậy sẽ thuận tiện cho việc mua sắm hàng hóa hơn.

Kha Đa Lạp cười toe toét nói:

- Đội trưởng, hôm nay chúng ta phải mua hết những thứ cần mua mới được.

- Ừ, mua thêm nhiều một chút.

Mậu Đạt gật đầu đồng ý.

Cả ba bước xuống lầu, khi đi qua sảnh tiếp đãi thì bị Tiểu Bội ngăn cản.

- Các ngươi muốn đi đâu?

Phía sau quầy, Tiểu Bội đứng lên hỏi.

Đại Tề lườm nàng một cái, cười lạnh nói:

- Đương nhiên là ra ngoài tìm thức ăn rồi.

- Thủy triều Hư Quỷ sắp tới rồi, thế mà các ngươi còn muốn đi ra ngoài?

Tiểu Bội chống nạnh, đôi mắt đẹp kinh ngạc mở to.

- Thủy triều Hư Quỷ tới thì tới thôi, dù sao cũng phải có cái gì vào bụng chứ.

Kha Đa Lạp nói không chút để ý.

Tiểu Bội cau mày, nghiêm túc khuyên nhủ:

- Bên ngoài quá nguy hiểm, tốt hơn hết là các ngươi đừng đi.

- Yên tâm, thực lực của chúng ta rất mạnh, sẽ không có việc gì đâu.

Mậu Đạt bĩu môi nói, không thèm quan tâm mà tiếp tục bước ra ngoài.

- Đúng vậy, ngươi không cần phải để ý đến chúng ta.

Đại Tề sốt ruột xua tay.

- Hừ, không biết sống chết! Có lòng tốt nhắc nhở các ngươi thế mà còn bị chê phiền toái.

Tiểu Bội tức giận đến nghiến răng.

Cô nhìn ba người rời đi Tam Tinh Lâu rồi chậm rãi biến mất khỏi tầm mắt.

- Các cửa hàng bên ngoài đều đã đóng cửa, tìm được cái gì ăn mới là lạ.

Tiểu Bội trợn trắng mắt.

Bên ngoài Tam Tinh Lâu, trên mặt ba người Mậu Đạt tràn đầy nghi ngờ, tại sao trên đường không có một bóng người?

Kha Đa Lạp nhìn quanh một vòng rồi nhỏ giọng nói:

- Đội trưởng, tình huống có vẻ không ổn rồi, tất cả cửa hàng đều đóng cửa.

Đại Tề tức giận nói:

- Thật là kỳ quái, Hư Quỷ còn chưa xuất hiện mà, tại sao bọn họ lại đóng cửa hết rồi?

- Nếu biết như vậy thì chúng ta đã ở lại Nội Thành thêm mấy ngày nữa!

Kha Đa Lạp hối hận.

Mậu Đạt lườm hai người một cái, tức giận nói.

- Được rồi, đừng đứng đó ầm ĩ nữa, đi trước xem một chút.

Đại Tề bĩu môi, khoanh hai tay trước người, cất bước đi thẳng về phía trước.

Ba người đi dạo quanh Phố Buôn Bán một vòng, ngoại trừ Thành Phòng Quân đang phòng thủ trên tường thành thì không hề nhìn thấy những người khác.

- Đội trưởng, chúng ta có nên trở về không?

Kha Đa Lạp nuốt nước miếng, đường đi không có một bóng người cho người ta một loại cảm giác rợn cả tóc gáy.

- Không trở về, chúng ta đi bên ngoài nhìn.

Mậu Đạt lắc đầu và nhìn về phía Sơn Hải Quan.

Kha Đa Lạp nhìn về phía Thành Phòng Quân đang canh gác Sơn Hải Quan, thấp giọng nói:

- Bọn hắn sẽ cho chúng ta ra ngoài sao?

- Ngươi đi hỏi thử xem.

Mậu Đạt ra lệnh.

- Ta không đi đâu.

Kha Đa Lạp vô thức mở miệng từ chối, sau đó lùi lại hai bước.

- Ngươi không đi thì ta đánh ngươi.

Mậu Đạt giơ nắm đấm đe dọa.

-... Ta đi.

Kha Đa Lạp đen mặt nói, vẻ mặt không tình nguyện tiến lên, trong lòng mắng thầm Mậu Đạt.

Khi tới trước Sơn Hải Quan, hắn đã bị Thành Phòng Quân ngăn cản lại.

Thành Phòng Quân nói với vẻ mặt nghiêm túc:

- Không được tiến thêm bước nữa, trước khi thủy triều Hư Quỷ kết thúc thì không ai được phép rời đi.

- Vì sao?

Kha Đa Lạp nghi ngờ hỏi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận