Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1846: Không Có Tiền



Trong Tam Tinh Lâu ở Phố Buôn Bán.

Cầm Phi Nhi dùng sức đẩy cửa sổ gian phòng, quan sát đường phố náo nhiệt phía dưới, tiếng người huyên náo. Cô quay đầu nhìn gia gia đang ngồi khoanh chân trên giường.

Đạp đạp đạp ~~~

Thiếu nữ xoay người lại đi đến bên giường, quơ quơ tay trước mặt gia gia, gió mát khiến lão nhân mở mắt.

- Phi Nhi, làm sao vậy?

Già Lực Lỗ hòa ái dễ gần nhìn cháu gái.

Cầm Phi Nhi ngoẹo đầu, ngây thơ hỏi:

- Ông ngoại, chúng ta bao giờ rời thành Huyền Vũ?

Cô và ông ngoại đi tới thành Huyền Vũ đã hơn một tháng, mỗi ngày trừ lúc ăn cơm mới xuống lầu thăm thú bên ngoài, thời gian còn lại đều ngây người trong phòng.

Già Lực Lỗ ôn hòa hỏi:

- Không phải ngươi rất thích thành Huyền Vũ sao?

Cầm Phi Nhi nhíu miệng, bất mãn nói:

- Ông ngoại, ta thích thành Huyền Vũ, nhưng mỗi ngày đều ở trong phòng, cũng không để cho ta đi ra ngoài chơi, còn không bằng ở nhà.

- Phi Nhi đừng nóng vội, ráng nhịn chút nữa.

Già Lực Lỗcôn nhu trấn an nói.

- Ông ngoại, cuối cùng thì chúng ta tới thành Huyền Vũ làm gì?

Cầm Phi Nhi không hiểu hỏi.

- Đương nhiên là tới chơi.

Hai mắt đụ ngầu của Già Lực Lỗ hơi lóe lên ánh sáng.

Trong lòng lão cũng phiền muộn, lão tới thành Huyền Vũ lâu như vậy nhưng vẫn chưa thăm dò được chuyện của Hồng chấp sự.

Việc tìm hiểu thành chủ thành Huyền Vũ cũng chỉ là dừng lại ở mặt ngoài, nếu tiếp tục như vậy thì biết bàn giao với Hắc Phượng Hoàng như thế nào?

- Nhưng ông ngoại, chúng ta đến thành Huyền Vũ, trừ lúc ăn cơm mới ra ngoài, những lúc khác đều đợi ở trong phòng, có đi chơi đâu?

Cầm Phi Nhi nhịn không trợn trắng mắt.

Cô tự an ủi mình, người trước mắt là ông của mình, phải tôn trọng.

Da mặt Già Lực Lỗ kéo ra, mở miệng muốn nói lại thôi.

Cầm Phi Nhi chớp chớp con ngươi màu đỏ, nghi ngờ gọi to:

- Ông ngoại?

Già Lực Lỗt hở dài, trịnh trọng nghiêm túc nói:

- Ai, Phi Nhi à, không phải ông không muốn ra ngoài chơi, chỉ là chúng ta không có tiền, ngoài tiền cơm, thì còn có tiền phòng.

- Hả, không phải chúng ta rất giàu sao?

Cầm Phi Nhi trợn to mắt, khuôn mặt khó có thể tin.

- Phi Nhi à, Tam Tinh Lâu rất đắt, nơi đây ăn cái gì cũng rất đắt...

Già Lực Lỗ cười khổ một tiếng.

Cầm Phi Nhi cắn môi dưới, do dự một hồi lâu, mới mở miệng nói:

- A, vậy chúng ta không ở nơi này nữa, về đi.

- Thành Huyền Vũ không tốt sao?

Già Lực Lỗ giơ tay lên xoa xoa đầu cháu gái.

- Tốt thì tốt, nhưng không có tiền nha, ăn ngon không nổi, cũng không thể chơi vui...

Cầm Phi Nhi nhỏ giọng nói.

- Ta định tìm một công việc ở thành Huyền Vũ.

Già Lực Lỗ đột nhiên nói.

Hai mắt Cầm Phi Nhi sáng lên nói:

- Tìm việc ở thành Huyền Vũ, vậy sau này sẽ sống ở đây?

- Đúng vậy.

Già Lực Lỗ cười gật đầu.

- Nhưng ông à, ngươi già như vậy, còn có thể tìm được công việc sao?

Cầm Phi Nhi nhìn Già Lực Lỗ từ trên xuống dưới, nhỏ giọng nói:

- Ta xem thấy những người làm việc ở đây đều rất trẻ, còn không có người già.....

-....

Khóe miệng Già Lực Lỗ hơi run run, giống như có một thanh đao vô hình đâm vào trong lòng, bây giờ không muốn nhận cháu gái này còn kịp không?

- Ông ơi?

Cầm Phi Nhi hơi nghiêng đầu.

- Trước tiên phải thử đã.

Già Lực Lỗ mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương.

Cầm Phi Nhi khôn khéo nói:

- Chúng ta ra ngoài đi, bên ngoài thật náo nhiệt, tìm việc làm rồi đi xung quanh xem thử, việc này chắc không tốn tiền.

- Được.

Già Lực Lỗchậm rãi gật đầu.

- Đi nhanh đi.

Cầm Phi Nhi ngây thơ thúc giục.

Già Lực Lỗ đứng dậy, chỉnh lý y phục hơi nhăn trên người, bị cháu gái kéo ra cửa. Hai người đi xuống lầu, bước ra đường, người người nhốn nháo, vô cùng náo nhiệt.

- Ông, chúng ta đi đâu tìm việc làm?

Cầm Phi Nhi trong trẻo hỏi.

Già Lực Lỗ nhìn quán mì bên cạnh, khàn khàn tiếng nói:

- Đến cửa hàng bên cạnh hỏi xem.

- Được.

Cầm Phi Nhi theo gia gia đến quán mì.

Bây giờ là tầm 10h sáng, còn chưa tới giờ nhà hàng mở của, trong quán không có người nào.

Nhân viên phục vụ thấy Già Lực Lỗcùng Cầm Phi Nhi tiến đến, vội vã nghênh đón, nhiệt tình hỏi:

- Hai vị khách nhân muốn ăn gì sao?

- Không phải, ông ta muốn tìm việc.

Cầm Phi Nhi thanh thúy nói.

- Hóa ra là tìm việc, nhưng quán mì chúng ta không thiếu người.

Bồi bàn đánh giá Già Lực Lỗ, uyển chuyển nói:

- Hơn nữa Phố Buôn Bán mướn người, đều ưu tiên cho dân trong thành hơn, các ngươi có phải dân trong thành không?

- Không phải.

Già Lực Lỗ lúng túng lên tiếng.

- Vậy cũng không có cách nào, tỷ lệ không tìm được việc ở khu buôn bán là rất cao.

Nhân viên phục vụ lắc đầu nói.

Nhân viên ở Phố Buôn Bán cơ bản đều là người trẻ hoặc người tráng niên, có thân thể tốt mới có thể làm việc với cường độ cao.

Nếu như Già Lực Lỗ là dân thành Huyền Vũ, vậy lão có thể tìm được việc ở công xưởng, đáng tiếc lão không phải.

Già Lực Lỗ và Cầm Phi Nhi ủ rũ cúi đầu ra khỏi quán mì.

- Ông, làm sao bây giờ?

Cầm Phi Nhi nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi.

- A, lại đến cửa tiệm khác thử xem.

Già Lực Lỗmột lần nữa lên tinh thần nói.

- Vâng

Cầm Phi Nhi dùng sức gật đầu, theo gia gia đến cửa hàng đối diện quán mì. Sau năm phút, hai người lại ủ rũ cúi đầu đi ra.

Cầm Phi Nhi kiên trì nói:

- Ông, đi hỏi thêm mấy nơi nữa.

- Đúng vậy.

Già Lực Lỗ cười một tiếng, tiếp tục đến những tiệm khác hỏi.

Nửa giờ sau, ông cháu hai người ngồi chồm hổm ở ven đường, dùng ánh mắt hoài nghi cuộc sống nhìn người đi trên đường.

- Ông, không tìm được việc làm thì phải làm sao?

Hai mắt Cầm Phi Nhi phiếm hồng nói.

- Ngoan, sẽ có biện pháp.

Già Lực Lỗtrấn an nói:

- Nếu như ở thành Huyền Vũ không tìm được việc làm, chúng ta đến đi thành Y Lê tìm, không sao cả.

- Nhưng thành Y Lê không tốt bằng thành Huyền Vũ.

Cầm Phi Nhi hơi ngửa mặt, nhìn trung tâm Huyền Vũ cao ngất cách đó không xa, đôi mắt tràn đầy sự mong ước.

Cô do dự một chút, mở miệng nói:

- Ông, nếu không thì chúng ta trở về.

- Không được, có chuyện chưa xử lý xong xuôi, không thể trở về.

Già Lực Lỗkhông chút do dự cự tuyệt nói.

- Chuyện gì?

Cầm Phi Nhi hồ nghi, gia gia quả nhiên có việc lừa gạt mình.

- Khụ khụ, Phi Nhi không cần biết.

Già Lực Lỗ ho khan hai tiếng qua loa lấy lệ nói.

Cầm Phi Nhi híp mắt lại, nghi ngờ nói:

- Ông, chẳng lẽ ngươi muốn làm hỏng việc?

- Dĩ nhiên không phải.

Già Lực Lỗmột mực phủ nhận nói.

- Vậy sao không để cho ta biết?

Cầm Phi Nhi chống nạnh hai tay, một bộ dáng bà cụ non.

- Ngươi còn nhỏ.

Già Lực Lỗkhàn khàn nói.

Cầm Phi Nhi khịt mũi, buồn bực nói:

- Ông, ngươi lại lừa gạt ta.

- Ngoan, đợi vài ngày nữa, ông làm xong việc rồi quyết định có đi hay không?

Già Lực Lỗ giơ tay lên xoa xoa đầu cháu gái.

- Hừ, ông không thể làm hỏng việc.

Cầm Phi Nhi nghiêm túc nói.

- Ừm, không đâu.

Trên mặt Già Lực Lỗ mang nụ cười lúng túng. Cầm Phi Nhi đứng lên, vỗ tay một cái nói:

- Chúng ta trở về thôi.

- Không đi dạo nữa?

Già Lực Lỗ kinh ngạc hỏi.

- Không có tiền.

Cầm Phi Nhi ngây thơ nói.

-.....

Già Lực Lỗ lặng lẽ không nói, đau lòng quá.

Bạn cần đăng nhập để bình luận