Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1888: Không Ai Nhường Ai



- Quả thật là người cần mặt mũi, cây cần vỏ, người không cần thể diện là vô địch thiên hạ.

- Như vậy mà ngươi cũng nói được, là do các ngươi không chịu mua sớm, hiện tại dựa vào cái gì mà yêu cầu người khác hả?

Người của các vương quốc bắt đầu ồn ào tranh cãi, từng người hét to, mặt đỏ tới mang tai, nước bọt bay tứ tung, không ai nhường ai.

Hồ Tiên nâng đuôi hồ ly che khuất miệng mũi, cô mừng rỡ thấy bọn họ ồn ào, càng ầm ĩ thì càng chứng minh hàng hóa của thành Huyền Vũ rất tốt, như vậy có thể nâng giá bán lên thêm một chút nữa.

Diêu Nhi chớp đôi mắt đẹp, học được rất nhiều “Lời nói vàng”, thậm chí cô còn muốn vỗ tay khen ngợi, bọn họ nói thật hay.

Hồ Tiên quay đầu ưu nhã nói:

- Ngươi đứng đờ ra đó làm gì, mau rót chút trà cho bọn họ uống thấm giọng, không thì sẽ không có sức lực để tiếp tục mắng nhau.

- Vâng.

Diêu Nhi nín cười, bưng ấm trà rót đầy ly cho mọi người.

Hồ Tiên chậm rãi thưởng thức trà Tinh Thần, phải qua nửa tiếng sau thì đám người này mới chấm dứt tranh luận.

Bọn họ không hẹn mà cùng nâng ly trà uống một hơi cạn sạch, lập tức cảm giác yết hầu không còn đau đớn, thậm chí còn có sức để cãi nhau thêm ba trăm hiệp nữa.

Có người nhất thời không nín được, mở miệng cạnh khóe một câu.

Có một rồi sẽ có hai, đám người lại bắt đầu lưỡi nở hoa sen, tiếp tục tranh luận không ngớt.

Hồ Tiên hơi cau mày, ra hiệu tiểu hầu gái tiếp tục châm trà.

Đáng tiếc lần này bọn họ chỉ tranh luận thêm vài phút đồng hồ thì đã tự tìm lại lý trí, đặt lực chú ý ở trên người Hồ Tiên.

- Hửm, mọi người không cãi nhau nữa sao?

Hồ Tiên thả xác trái vải trong tay xuống bàn, sau khi nuốt xong thịt vải trong miệng mới nói một câu.

- Khụ khụ, Hồ Tiên các hạ quyết định đi, ngươi muốn giao dịch hàng hóa cho ai trước?

Người của vương quốc Lộc Ấp ho khan mấy tiếng rồi nói.

- Đúng vậy, Hồ Tiên các hạ quyết định đi.

Những người khác đều không có ý kiến, nhìn chằm chằm cô gái đuôi hồ ly với ánh mắt sáng quắc.

Hồ Tiên nhàn nhạt nói:

- Các vị thật biết cách làm khó ta, với số lượng hàng hóa tồn kho hiện giờ của thành Huyền Vũ thì tạm thời chỉ có thể thỏa mãn ba vương quốc nữa mà thôi.

- Vậy những người khác thì sao?

Người của vương quốc Lộc Ấp hỏi.

- Những nơi còn lại phải chờ thêm nửa tháng nữa.

Hồ Tiên nhún vai.

- Nửa tháng, thời gian này quá lâu.

Không ít người nhíu mày.

Hồ Tiên bình tĩnh nói:

- Với chất lượng hàng hóa của chúng ta thì hoàn toàn đáng giá để chờ hơn nửa tháng.

Người của vương quốc Lộc Ấp trầm giọng nói:

- Các hạ nói không sai, nhưng nửa tháng thật sự quá lâu.

- Đúng vậy, không thể châm chước sớm thêm một chút sao?

Một người khác truy hỏi.

- Tạm thời thì bây giờ không thể.

Hồ Tiên chậm rãi lắc đầu.

Người của vương quốc Người Thú chỉ vừa mới rời đi, chờ tuyển được công nhân rồi trở lại đây, tiếp đó gia tăng sức sản xuất, những việc này cần tốn ít nhất nửa tháng.

- Nửa tháng thật sự quá lâu.

Không ít người do dự.

- Nếu các vị không muốn chờ thì ta cũng không còn cách nào khác.

Hồ Tiên nhún vai một cái, nói:

- Nhưng các ngươi nên biết, chúng ta sẽ không giải quyết trường hợp không có đơn đặt hàng, hiện tại các ngươi không bắt đầu đặt trước thì cho dù chờ hơn nửa tháng cũng sẽ không có hàng.

Nhóm người há hốc miệng, biết Hồ Tiên nói không sai.

Hàng hóa ở thành Huyền Vũ rất tốt, hơn nữa còn có rất nhiều món đồ không bán ở những nơi khác, chỉ có thể mua ở thành Huyền Vũ, ví dụ như sữa tắm, nước gội đầu, dầu bắp, các loại trang phục mới, v.v… Tất cả đều là hàng hóa mà bọn họ nhất định phải mua.

Hồ Tiên giơ tay lên ra hiệu:

- Diêu Nhi, ngươi đi lấy đơn đặt hàng của những thương nhân kia mang tới đây.

- Vâng.

Diêu Nhi xoay người rời đi phòng tiếp khách.

Không bao lâu thì tiểu hầu gái đã trở về, cung kính đưa một xấp đơn đặt hàng dày cộm cho cô gái đuôi hồ ly.

- Đây đều là đơn đặt hàng của các thương nhân, tiền đặt cọc đã giao xong xuôi.

Hồ Tiên bày ra đơn đặt hàng cho mọi người nhìn, hơi nghiêng người về phía trước, nhàn nhạt nói:

- Vì suy nghĩ cho các ngươi nên ta đã đẩy những đơn đặt hàng này lùi lại phía sau, nhanh nhất là phải hai tháng sau bọn họ mới lấy được hàng, nhưng nếu các ngươi không thể chờ thì ta có thể giao hàng cho bọn hắn trước.

Bất cứ thương nhân nào đã tới thành Huyền Vũ thì sẽ không có ai tay không rời đi, chỉ cần thông minh một chút thì đều sẽ tìm Hồ Tiên để đặt hàng.

Đám người nghe vậy tay run một cái, biết Hồ Tiên không có nói dối.

Tất cả mọi người đều phải chờ đợi, chỉ là thời gian không giống nhau mà thôi.

Bọn họ không ngốc, hiện tại không đặt hàng, vậy thì phải đợi đến hai tháng sau, lúc đó còn chưa nhất định có hàng đâu.

- Nếu là như vậy thì cũng đừng ưu tiên giao hàng cho ai hết, thống nhất giao hàng vào nửa tháng sau, mọi người thấy thế nào?

Người của vương quốc Lộc Ấp đề nghị.

- Ta không có ý kiến.

- Ta cũng không có ý kiến, cứ làm như vậy đi.

-...

Người của các vương quốc khác đều dồn dập tỏ thái độ, đạt thành ý kiến thống nhất.

Hồ Tiên âm thầm bĩu môi, những người này không ai nhường ai, nếu bản thân không thể lấy hàng trước thì những người khác cũng đừng mơ tưởng.

- Nếu mọi người đã quyết định rồi thì hãy đưa danh sách mua sắm cho ta, nhớ là phải viết rõ ràng số lượng sau đó giao tiền đặt cọc trước, như vậy thì đơn đặt hàng mới tính là có hiệu lực.

Hồ Tiên nói với giọng điệu bình thản.

- Không thành vấn đề.

Mọi người không có ý kiến, nhanh chóng lấy ra danh sách đã viết trước đó rồi đưa cho cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên lấy ra bàn tính, năm ngón tay như bay múa bên trên, tính ra giá tiền của mỗi đơn hàng ngay tại chỗ, sau đó lại xác định mức hàng hóa với đối phương lần cuối rồi thu năm mươi phần trăm tiền đặt cọc.

- Số tiền của đơn đặt hàng còn nhiều hơn trong tưởng tượng của ta nữa.

Hồ Tiên âm thầm kinh hãi, những vương quốc này thật sự rất giàu có.

Nếu như Mục Lương biết chuyện này thì nhất định cười toét miệng tới mang tai.

………….

Trên không trung cách mặt đất mấy ngàn mét, trời xanh không mây.

Ong ong ong ~~~

Phi thuyền vận chuyển tiến hết tốc lực về phía trước, tua-bin quạt gió khổng lồ xoay tròn cực nhanh, cung cấp động lực để phi thuyền vận chuyển tiến tới.

Trên boong phía đầu phi thuyền vận chuyển, đám người thống lĩnh Huyền Điểu và thống lĩnh Đầu Chó đang nhìn ra xa.

Mễ Á quay đầu hỏi:

- Chúng ta đã tiến vào lãnh thổ của vương quốc Người Thú rồi à?

- Đúng vậy, lấy tốc độ phi hành bây giờ thì buổi chiều là có thể đến vương thành Người Thú.

Thống lĩnh Huyền Điểu gật đầu trả lời.

Bọn họ đã rời đi thành Huyền Vũ được ba ngày rồi, dựa theo thời gian dự tính thì hôm nay mọi người sẽ đến vương thành Người Thú.

- Vương quốc Người Thú trông như thế nào?

Hạ Lạc tò mò hỏi.

- Không quá giống tòa thành của nhân loại các ngươi, đa số phòng ốc đều được xây từ tảng đá, phòng ốc bằng gỗ cũng có nhưng rất ít.

Thống lĩnh Huyền Điểu nhẹ giọng đáp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận