Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2595: Xây Dựng Linh Điền Trên Không.

- Hống hống hống ~~~

Rồng Vân Mây Đen gầm nhẹ một tiếng, cơ thể quanh quẩn trên không trung, chế tạo ra mảng lớn mây mù bao trùm khắp bầu trời Linh Điền.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, sau đó hắn nhắm mắt lại giơ hai tay ra, thi triển năng lực khống chế sương mù, một lượng mây mù lớn dần ngưng tụ lại.

- Oa ~~~

Nguyệt Phi Nhan há hốc miệng, tận mắt nhìn bầu trời Linh Điền bị mây mù bao trùm từng chút một.

- Hống hống hống ~~~

Rồng Vân Mây Đen bay quanh Chủ Thành vài vòng, nơi nó đi qua đều bị mây mù bao trùm, tầng này chồng lên tầng kia, mất bốn giờ mới để cho độ dày mây mù đạt tới năm mét.

Mục Lương nghiêm túc khống chế và tạo hình mây mù, hình thành một vòng tròn khổng lồ ở bên ngoài Chủ Thành, đây chính là tầng thứ hai của Linh Điền.

Vòng tròn mây mù dày năm mét, độ rộng đạt hơn ba trăm mét, chỉ cần phủ thêm một lớp đất là có thể dùng để trồng trọt lục thực.

- Nền đã xây xong, hiện tại nên tính tới việc thoát nước.

Mục Lương khoanh hai tay trước người, suy tư nhìn chằm chằm vào vòng tròn khổng lồ.

Nên thiết kế như thế nào mới để mây mù lơ lửng có thể chứa nước còn có thể thoát nước.

Nếu như bùn đất chứa nước quá nhiều thì sẽ gây ngập úng, ảnh hưởng đến sự phát triển của lục thực, còn nếu như đất không thể nào giữ nước được thì sẽ làm cho đất trồng nhanh chóng khô cạn, đến lúc đó chỉ có thể tưới nước nhiều lần, gây lãng phí không nhỏ.

- Hống hống hống ~~~

Rồng Vân Mây Đen đi tới bên cạnh Mục Lương, bận rộn liên tục bốn giờ, nó cũng hơi mệt một chút.

- Vất vả cho ngươi rồi, trở về nghỉ ngơi đi, ngày mai lại tiếp tục.

Anh nói xong vươn tay xoa đầu của Rồng Vân Mây Đen, lại đút mười ngàn điểm tiến hóa cho nó.

Anh muốn xây dựng hai tầng mây mù ở trên không trung Linh Điền, mỗi một tầng cách nhau hai mươi mét.

Hai tầng mây mù Linh Điền tạm thời đã đủ dùng rồi, nếu làm nhiều hơn sẽ sẽ ảnh hưởng đến việc ra vào của phi thuyền vận chuyển.

- Hống hống hống ~~~

Rồng Vân Mây Đen gầm nhẹ một tiếng, thỏa mãn rời đi Chủ Thành, bay về phía bến tàu.

Mục Lương nhìn thú thuần dưỡng rời đi, tiếp tục suy nghĩ giải quyết vấn đề thoát nước của mây mù Linh Điền.

- Mục Lương, cần ta giúp một tay không?

Nguyệt Phi Nhan mặc Khôi Giáp Chu Tước bay tới không trung.

- Không cần đâu.

Mục Lương liếc nhìn cô gái tóc đỏ, bình thản nói:

- Ta còn tưởng rằng ngươi đã trở về căn cứ Không Quân rồi.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Ta tới đây để chào ngươi một tiếng, bây giờ ta chuẩn bị đi huấn luyện tân binh đây.

- Ừm, ngươi đi mau đi.

Mục Lương lên tiếng.

- Vâng.

Nguyệt Phi Nhan lên tiếng, hơi chuyển động suy nghĩ, khống chế cánh của Khôi Giáp Chu Tước rời đi.

Mục Lương nhìn chăm chú vào mây mù Linh Điền, chẳng mấy chốc thì trong lòng đã có ý tưởng.

Anh quyết định cài đặt đường ống lưu ly ở trong mây mù, như vậy có thể khống chế độ ẩm trong đất.

Khi nước nhiều chỉ cần mở ống xả bớt nước dư thừa ra ngoài, khi nào thiếu nước thì đóng đường ống lại để tiến hành chứa nước, bảo trì độ ẩm cho đất.

Trừ cái đó ra, Mục Lương còn dự định nuôi Thủy Tinh Ngư ở trên mây mù, như vậy sẽ thuận tiện cho việc tưới nước và khống chế độ ẩm hơn.

- Lại là một công trình lớn.

Anh cảm thán một tiếng, sau đó bắt đầu tập trung chế tác đường ống lưu ly bao trùm trên nền mây mù.

Đây chú định là công trình tốn thời gian, Mục Lương vẫn luôn bận rộn mãi cho đến bốn giờ chiều mới hoàn thành công việc.

- Phù ~~~

Mục Lương thở ra một hơi, dù thực lực của anh cao cường nhưng làm xong những thứ này cũng có chút mệt mỏi.

- Chỉ còn thiếu một bước cuối cùng.

Ánh mắt của anh lấp lóe.

Mục Lương thấp giọng mở miệng:

- Tiểu Huyền Vũ, giúp một chuyện, ta muốn bùn đất phủ kín trên nền mây mù.

Phạm vi xung quanh an tĩnh vài giây, ngay sau đó mặt đất nhẹ nhàng chấn động, một lượng bùn đất lớn ào ạt xẹt ngang bầu trời, bao trùm về phía nền mây mù.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, bước cuối cùng có Rùa Đen hỗ trợ, như vậy hắn có thể dùng rất ít sức lực.

- Rầm rập ~~~

Chỉ mới qua mấy phút, nền mây mù đã bị một lớp bùn đất bao phủ, độ dày đạt tới năm mét.

- Đủ rồi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Vô thanh vô tức, bùn đất đang bay trên không trung trở lại mặt đất lần nữa.

Sau khi Rùa Đen tiến hóa đến cấp 12 thì đã rất ít khi nào rống lên một tiếng.

Một là sẽ quấy nhiễu đến sự tồn tại sâu bên trong Kênh Sương Mù, hai là hình thể của nó quá lớn, cộng thêm thực lực ảnh hưởng, tiếng kêu sẽ khiến dân chúng trên lưng rùa cảm thấy khó chịu.

Mục Lương nhìn nền mây mù hoàn toàn bị bùn đất bao trùm, tiếp đó khống chế rìa mây mù cong lên một chút, hình thành bờ đê bao xung quanh, phòng ngừa bùn đất rơi xuống tổn thương người ở bên dưới.

- Ầm ầm ~~~

Anh giơ tay lên làm ra động tác ép xuống, khiến cho lớp đất phía trên trở nên bằng phẳng hơn.

Hiện giờ, chỉ còn chờ Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ một đoạn thời gian, đến lúc đó bùn đất sẽ ẩn chứa nguyên tố sinh mệnh, hình thành Linh Thổ, sau đó có thể dùng để trồng trọt linh thực mới.

Mục Lương bận rộn không ngơi tay, hắn lại tiếp tục đào ra mấy cái hố sâu trên nền mây mù dùng để chứa nước và thoát nước, đồng thời cũng nơi sinh sống của Tiểu Thủy Tinh Ngư.

Anh sẽ không hạn chế khu vực sinh hoạt của Tiểu Thủy Tinh Ngư, nhưng cứ mỗi ba ngày thì chúng nó nhất định phải trở về một lần để bổ sung nguồn nước cho mây mù Linh Điền.

- Đi lại cũng là một vấn đề.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên.

Anh nhanh chóng nghĩ tới phương án giải quyết, chính là xây dựng con đường vòng tròn liên tiếp mặt đất, như vậy xe thú có thể đi lại dễ dàng hơn.

Trừ cái đó ra, anh còn có thể cài đặt Thang Vận Chuyển để vận chuyển cây nông nghiệp.

- Trước mắt cứ như vậy đi, nghĩ đến cái gì rồi lại tới bổ sung sau.

Mục Lương nhìn con đường vòng tròn vừa mới xây xong, hài lòng gật đầu.

Con đường vòng tròn làm từ mây mù kết hợp với lưu ly, mặt đường được lưu ly bao trùm, hơn nữa đây là loại lưu ly nhám có thể gia tăng độ ma sát, giúp xe thú di chuyển an toàn bên trên.

……….

- Mục Lương ca ca… Bệ hạ đã về rồi ~~~

Mục Lương và Ly Nguyệt vừa mới trở lại cung điện thì An Kỳ đã nhanh bước tới nghênh đón, sau khi nhìn thấy Ly Nguyệt thì lại vội vàng sửa miệng.

Thiếu nữ vẫn chưa quen với cách xưng hô mới, trước đây cô luôn luôn kêu anh là Mục Lương ca ca, hiện tại sửa lại có chút khó khăn.

- Ừm, hôm nay ngươi thế nào rồi?

Mục Lương giơ tay lên xoa đầu An Kỳ.

An Kỳ cười tươi như hoa nói:

- Hôm nay ta học được hai mươi chữ mới, còn quét dọn cung điện, rất vui vẻ.

Cô bé đã bắt đầu học nhận biết chữ, có Tiểu Mật và các tiểu hầu gái khác kèm cặp, học được rất nhanh.

- Ừm, nhớ chú ý nghỉ ngơi.

Mục Lương ôn hòa dặn dò.

Bạn cần đăng nhập để bình luận