Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1912: Bảo Thủ Là Không Đúng, Không Có Lợi Cho Sự Tiến Bộ



Mục Lương cười hỏi:

- Thấm Lan và mọi người đâu?

- Chị Hồ Tiên đang ở trong cung điện, những người khác còn chưa có trở lại.

Mễ Nặc ngây thơ đáp.

Mục Lương kinh ngạc hỏi:

- Mọi người đi làm cái gì?

- Lần này, thời gian tiến hóa của Tiểu Huyền Vũ hơi dài, rất nhiều dân trong thành không có dự trữ lương thực trước cho nên chị Thấm Lan dẫn người đi giải quyết chuyện này.

Mễ Nặc thanh thúy nói:

- Còn có một ít Người Thú bị giật mình, đòi phải rời khỏi thành Huyền Vũ.

- Bọn hắn muốn đi thì cứ việc đi thôi.

Mục Lương nói không chút để ý.

Anh khoác tay lên vai cô gái tai thỏ, mang nàng đi vào cung điện, các tiểu hầu gái vội vã chạy tới chào đón.

Vệ Ấu Lan quan tâm hỏi:

- Thành chủ đại nhân đã trở về rồi, có muốn ăn một chút gì không?

- Đợi mọi người trở về rồi ăn chung, ta đi tắm.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng.

Các tiểu hầu gái đồng thanh đáp lại.

Mục Lương đi phòng tắm, cô gái tai thỏ cũng có tinh thần hỗ trợ chuẩn bị bữa tối.

Không lâu sau, Nguyệt Thấm Lan và đám người Ly Nguyệt đã trở về, mới vừa vào cung điện đã phát hiện không khí có gì đó khác lạ.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía các tiểu hầu gái đang lộ ra thần sắc vui vẻ, suy đoán:

- Mục Lương đã trở về rồi à?

Vệ Ấu Lan cười gật đầu, nói:

- Bẩm đại nhân, thành chủ đại nhân đã trở về rồi, hiện tại đang tắm rửa.

Nguyệt Thấm Lan thở phào một hơi, ưu nhã nói:

- Trở về là tốt rồi.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Mặt đất không còn chấn động nữa, chắc Tiểu Huyền Vũ đã kết thúc tiến hóa.

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Ngải Lỵ Na nhận đồng gật đầu.

Cộp cộp cộp ~~~

Mấy người đang trò chuyện thì Mục Lương đã rửa mặt xong đi ra, mái tóc khô được một nửa rối tung ở sau người.

Anh bình tĩnh cười nói:

- Các ngươi đã trở về.

- Mục Lương / đại nhân Mục Lương.

Đôi mắt đẹp của các cô gái dồn dập sáng lên.

Ly Nguyệt quan tâm hỏi:

- Tiểu Huyền Vũ tiến hóa kết thúc rồi à?

Mục Lương gật đầu nói:

- Ừm, toàn bộ thuận lợi, sáng ngày mai lại tiến hành quy hoạch mới.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Vậy ngươi cũng dự định tiến hóa Trà Thụ Sinh Mệnh vào ngày mai sao?

- Đúng vậy, ngày mai.

Mục Lương lên tiếng.

Anh phải mau chóng khôi phục Đồng Ruộng trở lại bình thường, thời gian giao hàng cho các vương quốc đã càng ngày càng gần, có thể khôi phục sớm ngày nào thì hay ngày ấy.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng nói:

- Ta hiểu rồi, sáng sớm mai ta sẽ phân phó người ở khu Trung Ương rời đi.

- Trước tám giờ rời đi là được.

Mục Lương bình thản dặn dò.

Ngày mai, anh dự định để cho Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hóa trước, trong lúc chờ nó tiến hóa thì lại tiến hàng cải tạo lưng rùa.

- Ta sẽ sắp xếp tốt.

Nguyệt Thấm Lan đáp lại anh bằng ánh mắt “Ngươi cứ yên tâm”

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn nói:

- Cơm tối sắp chuẩn bị xong rồi, mọi người có thể đi tắm thả lỏng một chút trước.

- Ừm, đến ngay

Ngải Lỵ Na lên tiếng, vui vẻ trở về Thiên Điện.

Các cô gái đều đi tắm rửa, Mục Lương xoay người trở về thư phòng.

Nửa giờ sau, mọi người chạm mặt nhau tại nhà ăn, vừa ăn vừa nói về việc quy hoạch vương quốc Huyền Vũ.

Mục Lương nhắc nhở:

- Bắt đầu từ ngày mai sẽ rất bận rộn, các ngươi phải chuẩn bị tâm lý cho tốt.

- Ừm, được rồi, không thành vấn đề.

Nguyệt Phi Nhan nói một cách vô lo vô nghĩ.

- Chúng ta phải khiến thành Huyền Vũ trở nên tốt hơn...

Ngải Lỵ Na chợt khựng lại, phất tay nói:

- Không phải, hiện tại nên gọi là vương quốc Huyền Vũ mới đúng.

Mục Lương khẽ cười một tiếng:

- Ha ha ha, ta vẫn chưa chính thức tuyên bố lập quốc, gọi là thành Huyền Vũ cũng không có gì sai.

- Nhưng cũng nhanh thôi, ta muốn tập thích ứng trước.

Ngải Lỵ Na cười đùa nói.

Mục Lương mỉm cười không đáp lại.

Anh nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly, bình thản nói:

- Hồ Tiên, ngươi vẫn phụ trách việc buôn bán toàn bộ thành Huyền Vũ như trước, qua ngày mai, phải mau chóng để Đồng Ruộng khôi phục sức sản xuất, chuẩn bị giao hàng.

- Ừ, ta biết rồi.

Hồ Tiên đáp một tiếng, giơ ngón tay nghịch tóc.

- Ngày mai, ta sẽ chia lưng rùa làm mười ba khu, Nội Thành đổi tên thành Chủ Thành.

Mục Lương nghiêm mặt nói:

- Vệ Thành sẽ có mười hai toà, người quản lý mỗi tòa sẽ quản lý một khu, mỗi khu sẽ tự khai phá Phố Buôn Bán và nông nghiệp tương ứng.

- Mỗi tòa Vệ Thành đều phải khai phá nông nghiệp và Phố Buôn Bán?

Hồ Tiên ngạc nhiên hỏi lại.

- Đúng vậy, ngoại trừ những nơi quan trọng như khu vực quân sự, phòng quản lý hành chính, Đồng Ruộng, Trại Chăn Nuôi, nhà xưởng thì những khu vực khác đều mở ra với bên ngoài.

Mục Lương giải thích.

- Nhanh như vậy sao?

Ngải Lỵ Na kinh ngạc thốt lên một tiếng.

- Vậy thì giống như những vương quốc còn lại rồi.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

Mục Lương giải thích:

- Ừm, sau khi tiến hóa thì Tiểu Huyền Vũ đã quá to lớn, chỉ dựa vào việc mướn thợ để bổ khuyết nhân khẩu là chuyện không thực tế, mở ra đối ngoại mới có thể kiếm nhiều tinh thạch ma thú hơn, đồng thời đây là chuyện có lợi để phát triển vương quốc Huyền Vũ.

Anh vẫn luôn rõ ràng một đạo lý, bảo thủ là không đúng, không có lợi cho sự tiến bộ.

Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó rồi nói:

- Nếu là như vậy, mỗi tòa Vệ Thành đều khai phá Phố Buôn Bán cũng là chuyện tất yếu rồi, hơn nữa còn phải có đặc sản của riêng mình mới được.

- Đúng vậy, đây cũng là điều mà ta muốn nói.

Trong mắt của Mục Lương lộ ra thần sắc khen ngợi.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm mặt nói:

- Mục Lương, ngươi tìm thời gian mở hội nghị đi, gọi Cầm Vũ và những người khác tới, mọi người cùng nhau thảo luận về việc phát triển vương quốc Huyền Vũ.

- Ừ, được.

Mục Lương gật đầu nhận đồng.

Anh vốn dĩ tính toán sau khi chữa trị tường thành thì sẽ triệu tập tầng quản lý mở hội nghị, phân phó những chuyện cần làm khi lập quốc.

………….

Ngày hôm sau, mặt trời vừa ló dạng.

Mục Lương rời đi khu Trung Ương, lại bay lên trên cao một lần nữa.

Anh bay rất cao sau đó cúi đầu quan sát lưng rùa khổng lồ, Tiểu Huyền Vũ tiến hóa thành cấp 12 thật sự quá lớn.

Lúc này, hình thể của Tiểu Huyền Vũ có diện tích xấp xỉ một trăm ngàn ki lô mét vuông, đã bằng một cái tỉnh nhỏ ở Địa Cầu.

Nếu như ở trên đất bằng, lấy độ cao hiện tại của nó, khi đứng lên thì nửa người có thể xuyên qua tầng mây, nếu như không có Trà Thụ Sinh Mệnh thì người ở trên lưng nó sẽ chết bởi vì thiếu dưỡng khí.

May mà bây giờ Rùa Đen đang ở trong biển, đất cát ở đáy biển đã bị đào lên rất nhiều, điều này khiến cho ba phần tư cơ thể của Rùa Đen đều chìm ở trong nước, phần còn lại chỉ cao hơn mực nước biển khoảng ba, bốn ngàn mét.

- Bắt đầu thôi!

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, tiến hành giao lưu với Tiểu Huyền Vũ, bắt đầu tiến hành cải tạo đối với lưng rùa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận