Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1829: Đại Trưởng Lão Không Cần Mời, Ta Đã Vào Rồi



-...

Phất Âu Nạp nghẹn họng, thở dài:

- Ngươi vẫn còn..... Tùy hứng như vậy.

- Có tin ta đánh ngươi không hả?

Hi Bối Kỳ nghiến răng nghiến lợi, nàng mà tùy hứng?

- Ta sai rồi.

Phất Âu Nạp lập tức xin lỗi.

- Tránh ra, đừng cản đường ta.

Hi Bối Kỳ xua tay như đuổi ruồi, mang theo Hạ Hạ đi về phía lâu đài của gia tộc Dạ Nguyệt.

-...

Phất Âu Nạp thành thật tránh sang một bên, nhìn đám người Hi Bối Kỳ rời đi.

- Chẳng lẽ cô ấy trở về kế thừa chức gia chủ sao?

Hắn nói thầm một câu rồi đưa tay vuốt cằm, tâm tư hơi chút phát tán.

- Không thể nào, gia chủ Dạ Nguyệt vẫn còn rất cường tráng...

Tùy tùng của Phất Âu Nạp lẩm bẩm.

- Ai biết được, thôi, chúng ta trở về đi.

Phất Âu Nạp phất tay nói.

- Thiếu gia chủ, chúng ta không đi phi thuyền vận chuyển nhìn một chút sao, biết đâu sẽ có thứ tốt.

Tùy tùng giựt giây.

Phất Âu Nạp lập tức đe dọa:

- Muốn chết thì chính ngươi đi, ta không muốn đắc tội thành Huyền Vũ.

Hắn vẫn còn nhớ rõ mồn một chuyện xảy ra trước đây, suýt nữa thì mình đã chết dưới tay thành Huyền Vũ, đến tận đây thì hắn đã quyết tâm: Dù có bị đánh chết thì hắn cũng không muốn đắc tội thành Huyền Vũ.

Thuộc hạ rụt cổ lại, yên lặng ngậm miệng.

Hi Bối Kỳ chắp tay sau lưng, đôi mắt màu vàng kim ngắm nhìn bốn phía, các dân chúng đều dừng chân quan sát cô, có người nhận ra cô là ai.

- A, đó không phải là Hi Bối Kỳ của gia tộc Dạ Nguyệt sao, ta nghe nói cô ấy đã đi thành Huyền Vũ rồi mà, tại sao bây giờ đã trở lại?

- Không biết, nhưng xem ra cô ấy sống rất khá.

Các dân chúng bàn tán ầm ĩ, quơ tay múa chân.

Hi Bối Kỳ nhìn thoáng qua bọn họ, sau đó càng nâng cằm cao hơn, thiếu điều viết hai chữ “kiêu ngạo” ở trên mặt.

……….

Bên trong lâu đài gia tộc Dạ Nguyệt.

Ở đại sảnh nghị sự, Đại trưởng lão Dạ Nguyệt Cát Tư và Tam trưởng lão Áo Lợi Ba ngồi đối diện nhau.

Áo Lợi Tư, con trai của Tam trưởng lão, đứng ở phía sau, bưng ly trà chậm rãi thưởng thức.

Áo Lợi Ba suy đoán:

- Đại ca, phi thuyền vận chuyển đột nhiên đến đây, có phải là bọn họ muốn làm giao dịch như trước kia không?

- Cái này ta không chắc, có lẽ là như ngươi suy đoán.

Dạ Nguyệt Cát Tư rũ mắt, biểu cảm trở nên nghiêm túc.

- Cũng có thể là Hi Bối Kỳ đã trở về.

Áo Lợi Tư bĩu môi nói.

- Phải gọi là Tiểu công chúa.

Áo Lợi Ba quay đầu trừng con trai một cái.

- Phải phải phải... Tiểu công chúa.

Áo Lợi Tư không phản bác.

- Nghe ngươi nói như vậy, rất có thể là Hi Bối Kỳ đã trở về.

Dạ Nguyệt Cát Tư như suy nghĩ gì đó rồi nhận đồng.

- Đã lâu rồi Tiểu công chúa không có trở lại.

Áo Lợi Ba trầm giọng nói.

Dạ Nguyệt Cát Tư nâng ly trà lên, nói không chút để ý:

- Cô ấy trở lại hay không cũng chẳng sao cả, chỉ cần cô ấy vẫn là người của thành Huyền Vũ thì gia tộc Dạ Nguyệt chúng ta vẫn có thể an ổn.

Trước đây, địa vị của gia tộc Dạ Nguyệt ở trong thành không được an ổn, vốn dĩ bọn họ muốn cho Hi Bối Kỳ liên hôn với gia tộc Lộ Phát, nhờ vào đó để củng cố địa vị, chỉ là không ngờ lại xuất hiện thành Huyền Vũ, làm cho quyết định này thành công cốc.

Quanh co lòng vòng một hồi, cuối cùng bọn họ vẫn là dựa hơi Hi Bối Kỳ mới khiến địa vị của gia tộc Dạ Nguyệt vững chắc, nhưng chuyện này còn có liên quan đến thành Huyền Vũ sau lưng Hi Bối Kỳ.

- Ừm, hy vọng Tiểu công chúa biết cố gắng, tốt nhất là ở lại thành Huyền Vũ vĩnh viễn.

Áo Lợi Ba cong môi cười, hắn và Đại trưởng lão liếc nhau, âm thầm nở nụ cười.

-...

Áo Lợi Tư nhìn cha và Đại trưởng lão, trong lòng không nhịn được cảm thán, hai vị trưởng bối này thật là Ma Cà Rồng, rất biết cách hút máu người khác.

Cộp cộp cộp ~~~

Thị vệ vội vàng chạy vào đại sảnh nghị sự, sốt ruột hô to:

- Đại trưởng lão, Tiểu công chúa đã trở về rồi!

- Cái gì, Tiểu công chúa thật sự trở về sao!?

Áo Lợi Ba vội vàng đứng bật dậy.

Dạ Nguyệt Cát Tư cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, trầm giọng hỏi:

- Thành chủ thành Huyền Vũ có đi theo không?

- Không có.

Thị vệ lắc đầu.

Dạ Nguyệt Cát Tư và Áo Lợi Ba liếc nhau, hai người chậm rãi ngồi xuống.

- Để cho con bé vào đi.

Dạ Nguyệt Cát Tư trầm giọng nói.

- Đại trưởng lão không cần mời, ta đã vào rồi.

Giọng nói trong trẻo và lạnh lùng của Hi Bối Kỳ từ bên ngoài truyền đến, cô mang Hạ Hạ sải bước đi vào đại sảnh nghị sự.

Áo Lợi Ba siết chặt tay vịn, khống chế cảm xúc trên mặt, bình tĩnh hỏi:

- Tiểu công chúa, tại sao ngươi đột nhiên trở về đây thế?

- Thế nào, chẳng lẽ ta không thể trở về sao?

Đôi mắt vàng kim của Hi Bối Kỳ híp lại.

Cô nhìn quanh một vòng, không thấy được người mà mình muốn gặp, đáy mắt hiện lên một tia mất mát.

- Dĩ nhiên là không phải rồi, chúng ta rất hoan nghênh ngươi trở về.

Áo Lợi Ba co giật khóe miệng nói.

Áo Lợi Tư cau mày mắng:

- Hi Bối Kỳ, ngươi nói chuyện với trưởng bối như thế à?

- Ngươi ngứa đòn phải không?

Hi Bối Kỳ lạnh lùng nhìn đối phương.

- Ngươi.....!

Đôi mắt của Áo Lợi Tư trợn tròn, hắn vừa muốn nói gì nhưng đã bị cha mình ngăn lại.

Áo Lợi Ba nhức đầu nói:

- Áo Lợi Tư, ngươi câm miệng đi.

Áo Lợi Tư héo, hắn bất mãn trừng cô gái Ma Cà Rồng sau đó quay đầu sang chỗ khác.

Dạ Nguyệt Cát Tư nhìn về phía Hi Bối Kỳ, nói với giọng điệu không nhanh không chậm:

- Ngươi trở về là có chuyện gì không?

- Lão tổ đã trở về chưa?

Hi Bối Kỳ dứt khoát hỏi.

- Chưa, lão tổ đã mất tích nhiều năm như vậy.

Dạ Nguyệt Cát Tư thở dài nói.

Hắn cũng rất mong ngóng lão tổ trở về, như vậy cho dù không có thành Huyền Vũ thì gia tộc Dạ Nguyệt vẫn có thể đứng vững gót chân ở thành Dạ Nguyệt.

- Chẳng lẽ các ngươi không có một chút tin tức nào sao?

Hi Bối Kỳ cau mày hỏi.

Dạ Nguyệt Cát Tư lắc đầu đáp:

- Tất nhiên, nếu có thì chúng ta đã tìm lão tổ trở về rồi.

Hi Bối Kỳ yên lặng một hồi, tức giận nói:

- Đã nhiều năm như vậy mà các ngươi còn không có tin tức lão tổ, thật là quá vô dụng.

Cô tức giận mắng, đồng thời cũng là để phát tiết bất mãn của bản thân.

- Hi Bối Kỳ, chú ý cách ngươi nói chuyện.

Dạ Nguyệt Cát Tư đen mặt nhắc nhở.

Hi Bối Kỳ hít một hơi thật sâu, kiềm chế sự bất mãn trong lòng lại, gằn từng chữ:

- Các ngươi thật sự có đi tìm lão tổ sao?

Dạ Nguyệt Cát Tư liếc nhìn cô gái Ma Cà Rồng, lạnh lùng nói:.

- Đương nhiên, chúng ta đã tìm khắp các tòa thành và bộ lạc xung quanh, cũng nhờ thương nhân tình báo ngầm hỗ trợ lưu ý, nhưng tất cả đều không có tin tức.

-...

Hi Bối Kỳ yên lặng, hiểu rõ lần này trở về là một chuyến tay không.

- Nếu không có tin tức của lão tổ thì ta đi đây.

Cô liếc nhìn hai vị trưởng lão, xoay người chuẩn bị rời đi.

- Chờ đã.

Dạ Nguyệt Cát Tư vội vàng hô.

Hi Bối Kỳ dừng bước, quay đầu nhìn về phía Đại trưởng lão.

Dạ Nguyệt Cát Tư ngạc nhiên hỏi:

- Lần này ngươi trở về chỉ là vì muốn tìm lão tổ thôi sao?

- Nếu không còn có chuyện nào khác à?

Hi Bối Kỳ hỏi ngược một câu.

- Chẳng lẽ không phải bởi vì thành chủ thành Huyền Vũ có chuyện muốn nhắn gửi sao?

Áo Lợi Ba mịt mờ nói một câu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận