Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2688: Sự Kiện Trúng Độc Tập Thể

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy hỏi:

- Đây là nấm gì thế, nhìn màu sắc rất đẹp.

- Thấm Lan đại nhân đã về rồi.

Tiểu Mật quay đầu.

Cô cầm lấy một cây nấm, ngây thơ nói:

- Đây là loại nấm mới được bên Linh Điền đưa đến, lần đầu tiên gieo trồng cho nên còn chưa có tên đâu.

Nguyệt Thấm Lan nhận lấy cây nấm, ưu nhã nói:

- Loại nấm mới à, nó có bảy màu, vậy gọi là Nấm Cầu Vồng đi.

- Tên rất hay!

Tiểu Mật ngây thơ gật đầu.

Cô mềm mại nói:

- Thấm Lan đại nhân đi ngồi một hồi, bữa trưa sắp xong rồi.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng, thả Nấm Cầu Vồng xuống rồi rời khỏi phòng bếp.

- Ục ục ục ~~~

Nước canh sôi trào, Tiểu Mật múc một ít cho vào chén nhỏ, thổi nhẹ rồi đưa chén tới gần môi.

- Phù phù ~~~

Cô nhấp một hớp nhỏ, độ mặn nhạt vừa phải, vị tươi của nấm cũng được lưu lại.

- Thêm chút gia vị và rau xanh sẽ ngon hơn.

Tiểu Mật thả một nhúm rau xanh vào trong nồi canh sôi, lại khuấy hai lần làm cho chúng nó chìm tới đáy.

- Ta đã trở về rồi đây!

Giọng nói thanh thúy vang lên từ đằng xa, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ chạy vào cung điện.

Hai người đi đến nhà ăn, Ly Nguyệt và những người khác cũng đã quay về, ghế quanh bàn ăn nhanh chóng bị ngồi đầy, chỉ còn lại chủ vị là trống rỗng, Mục Lương không có mặt.

Ngải Lỵ Na hỏi:

- Hôm nay Mục Lương vẫn chưa đi ra ngoài à?

- Vẫn chưa.

Nguyệt Thấm Lan đáp lại một câu.

Ngải Lỵ Na quan tâm hỏi:

- Vậy được rồi, tổng kết kinh nghiệm của ta không thành vấn đề chứ?

- Không có vấn đề gì, yên tâm đi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Vậy là tốt rồi.

Ngải Lỵ Na thở phào nhẹ nhõm.

- ...

Khóe miệng của Mễ Á khẽ co giật một cái, hình như chỉ có một mình cô là bị bắt viết lại.

- Cộp cộp ~~~

Nhóm tiểu hầu gái đi vào nhà ăn, tay bưng một nồi bún cay và một tô canh nấm ra.

Tiểu Mật thanh thúy nói:

- Bữa trưa hôm nay là bún cay ăn kèm với canh nấm mới hái, mọi người ăn thử xem thế nào.

- Ta nếm một chút.

Nguyệt Phi Nhan nhấp một ngụm canh nóng, đôi mắt đẹp lập tức sáng ngời.

Cô lập tức khen ngợi:

- Bún cay ăn ngon thật.

- Đúng là rất ngon, vị nấm rất tươi.

Hi Bối Kỳ thanh thúy nói.

Các cô gái đều cầm đũa lên, bắt đầu thưởng thức cơm trưa hôm nay.

Tiểu hầu gái làm món bún cay vô cùng ăn ngon, trong nồi có bỏ thêm các loại thịt viên và rau xanh, còn có nấm cắt thành khối nhỏ.

- Ngao ~~~

Hi Bối Kỳ há miệng cắn một miếng thịt viên, ăn vui vẻ đến quên cả trời đất.

- Ực ực ~~~

Ngải Lỵ Na uống hết một chén canh nấm, sau đó mới bắt đầu thưởng thức bún cay, vị cay nhẹ khiến cô rất yêu thích.

Nửa giờ sau, nồi bún cay đã bị xử lý sạch sẽ, canh súp nấm cũng không còn một giọt, trên bàn chỉ còn lại một đống chén không.

- Ợ ~~~

Mễ Nặc ợ một cái, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ.

- Ta còn có thể ăn thêm một chén nữa.

Hi Bối Kỳ quơ chân nói.

Tiểu Mật ngoan ngoãn hỏi:

- Vậy tiểu thư Hi Bối Kỳ còn muốn ăn sao?

Hi Bối Kỳ lắc đầu, khóe môi cong lên đáp:

- Ta không ăn đâu, giữ bụng để buổi tối còn ăn lẩu.

- Hả? Buổi tối ăn lẩu sao?

Đôi mắt đẹp của Ngải Lỵ Na sáng lên.

Tiểu Mật thanh thúy nói:

- Đúng vậy, Cầm Vũ đại nhân hiếm khi ở lại cung điện, cho nên tối nay mọi người cùng nhau ăn lẩu, càng đông càng vui.

Ngải Lỵ Na nhắc nhở:

- Vậy thì nhớ chuẩn bị thêm chút Nấm Cầu Vồng đi, món này ăn rất ngon.

- Tốt, trong phòng bếp vẫn còn rất nhiều.

Tiểu Mật gật đầu đồng ý.

Ngôn Băng kéo ghế đứng dậy, nhẹ giọng nói:

- Ta đi ngủ trưa một lát, một giờ sau đánh thức ta.

- Ta cũng muốn đi ngủ một lát, buổi chiều còn có buổi huấn luyện.

Ngải Lỵ Na cũng đứng dậy, kéo tay Ngôn Băng rời khỏi.

Các cô gái lần lượt đứng dậy rời khỏi, nhóm tiểu hầu gái bắt đầu dọn dẹp nhà ăn và phòng bếp, khi các cô quét dọn vệ sinh xong xuôi thì nửa giờ đã trôi qua.

Tiểu Tử buông khăn lau xuống, tay chống cạnh bếp nói:

- Tiểu Mật, ta cảm thấy hơi chóng mặt.

- Ta cũng có chút đau đầu.

Thanh Vụ ngồi xổm xuống, ánh mắt có chút mơ hồ.

- Hai người bị sao thế?

Tiểu Mật kinh ngạc thốt lên.

Cô quan tâm chạy tới trước, vừa định đỡ hai người đứng lên thì ngay sau đó cũng cảm thấy chóng mặt, Thanh Vụ và Tiểu Tử trong mắt cô đều biến thành bóng chồng.

- Hả, tại sao các ngươi lại biến thành bốn người rồi?

Cơ thể của Tiểu Mật lảo đảo, ánh mắt càng thêm mơ hồ.

- Bệ hạ!

Tiểu Tử đột nhiên hô to một tiếng, vội vàng hành đại lễ về phía Tiểu Mật.

Thanh Vụ nghiêm mặt nói:

- Cái gì mà bệ hạ, rõ ràng là Thấm Lan đại nhân.

Cô cũng hành lễ với Tiểu Mật, nhưng mà miệng lại kêu tên Nguyệt Thấm Lan.

- Hư Quỷ!

Tiểu Mật hét lên một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét, cơ thể lập tức nhào tới trước, đánh thành một đoàn với Thanh Vụ và Tiểu Tử.

Tiểu Tử thét chói tai:

- Bệ hạ, sao ngươi lại đánh ta?

- Thấm Lan đại nhân, ta làm sai chỗ nào sao?

Thanh Vụ hốt hoảng né tránh.

Chẳng mấy chốc trong phòng bếp loạn thành một đoàn, nồi chén rớt xuống đất phát ra âm thanh huyên náo.

Ở trong mắt Thanh Vụ, Tiểu Mật biến thành Nguyệt Thấm Lan, lúc này đang nhào về phía mình với vẻ mặt dữ tợn.

Mà ở trong mắt Tiểu Mật thì Tiểu Tử và Thanh Vụ lại biến thành Hư Quỷ, đang nhe răng nhếch miệng cười nhạo nàng.

Không chỉ riêng phòng bếp, bên trong những Thiên Điện khác, mấy người Nguyệt Phi Nhan cũng đều trong tình trạng gà bay chó sủa.

- Mục Lương, ta nóng quá.

Hi Bối Kỳ đỏ mặt, vươn tay bắt lấy cổ áo của Nguyệt Phi Nhan, cơ thể dán lên.

- Ngươi điên rồi!

Nguyệt Phi Nhan hét ầm lên, một cước đạp cô gái Ma Cà Rồng ra ngoài.

Hi Bối Kỳ tựa ở đầu giường, ủy khuất nói:

- Mục Lương, ngươi hung dữ với ta.

- Nhìn cho rõ ràng, ta là mẹ ngươi!

Nguyệt Phi Nhan hét lên.

Dưới sự ảnh hưởng của Nấm Cầu Vồng, cô gái tóc đỏ nghĩ rằng mình là mẹ của Hi Bối Kỳ.

Ở một Thiên Điện khác, Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng đang giao thủ với nhau.

Đôi mắt hồng nhạt của Ngải Lỵ Na sáng ngời, hưng phấn nói:

- Thật là một viên tinh thạch ma thú lớn, nhất định Mục Lương sẽ rất thích.

Ở trong mắt cô đã Ngôn Băng biến thành một viên tinh thạch ma thú cấp Thánh biết đi.

- Thánh Dương, ngươi đáng chết!

Ngôn Băng nói với giọng điệu lạnh như băng.

Ở trong mắt cô, cô gái tóc hồng đã biến thành cừu nhân ngày xưa, thành chủ thành Thánh Dương.

- Đừng chạy, tinh thạch ma thú của ta!

Ngải Lỵ Na hưng phấn đánh về phía Ngôn Băng.

Hai người nhanh chóng đánh thành một đoàn, Ngôn Băng bị cô gái tóc hồng ôm thật chặt, chết sống không chịu buông tay.

Ngải Lỵ Na cười khúc khích lẩm bẩm:

- Hì hì, Mục Lương sẽ rất vui vẻ, tinh thạch ma thú lớn như vậy, có thể để Tiểu Huyền Vũ lại tiến hóa thêm lần nữa.

- Thánh Dương, ngươi mau buông ta ra!

Ngôn Băng tức giận, rất muốn vung tay lên đập chết kẻ đang ôm mình, thế nhưng cơ thể dần dần trở nên vô lực.

- Cộp cộp cộp ~~~

Bên ngoài chợt truyền đến tiếng bước chân vội vã, Lý Tiểu Cốt chạy vào cung điện với gương mặt nôn nóng.

Cô vừa chạy vừa hô to:

- Mọi người, đừng ăn đống Nấm Cầu Vồng kia, sẽ sinh ra ảo giác đó!
Bạn cần đăng nhập để bình luận