Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1418: Hoan Nghênh Công Chúa Điện Hạ Trở Về



Nguyệt Thấm Di thoáng nhìn qua cô, có công chúa ở đây, đúng thật là không cần phải lo lắng chuyện gì.

Chỗ bến tàu, sắc mặt nghiêm túc của Kỵ Sĩ trưởng và Phan Đa nhìn chằm chằm vào đám mây màu đen ở dưới chân.

- Đây là cái gì?

Kỵ Sĩ trưởng giơ trường mâu trong tay lên, nhẹ nhàng chọc vào đám mây.

Phan Đa lấy hết can đảm đi lên phía trước, nhấc chân dẫm lên, nghi ngờ nói:

- Hình như là mây...

Sắc mặt của Kỵ sĩ trưởng nghiêm túc, trường mâu trong tay dùng sức, lại phát hiện không thể đâm qua mây mù màu đen.

Phan Đa ngạc nhiên nói:

- Kỵ Sĩ trưởng, phía trên hình như có cái gì đó đang đến gần, hình như là Ma thú.

Kỵ Sĩ trưởng nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Lợn Tám Răng Nanh ở trên đường lớn của mây mù.

- Cảnh giới!!

Kỵ Sĩ trưởng cao giọng hô lên.

Các Kỵ sĩ xếp thành ba hàng, động tác chỉnh tề nâng trường mâu trong tay lên, cảnh giác nhìn chăm chú vào chiếc xe ngựa đang đến gần. Lợn Tám Răng Nanh giống như là không nhìn thấy những kỵ sĩ này, tốc độ chạy không hề chậm lại chút nào.

Phan Đa nghiêng đầu hỏi:

- Kỵ Sĩ trưởng, phải công kích sao?

- Đợi thêm chút nữa.

Kỵ Sĩ trưởng trầm giọng nói. Trong lòng hắn không bình tĩnh, trong lòng có dự cảm không tốt, hơn nữa còn rất mãnh liệt.

Phan Đa phân tích nói:

- Kỵ Sĩ trưởng, trên cỗ xe mà hai con Ma thú kia kéo có người.

Kỵ Sĩ trưởng gật đầu trầm giọng nói:

- Tiêu, bọn chúng đến gần rồi xem thử.

- Vâng!!

Nhóm Kỵ sĩ đáp lại.

Lợn Tám Răng Nanh đến gần, kéo cỗ xe lên trên bến tàu, tốc độ mới dần dần chậm lại.

Diêu Nhi kéo dây cương, nghiêm khuôn mặt nhỏ nhìn vào nhóm kỵ sĩ trước mặt, lòng bàn tay có chút mồ hôi, trong lòng căng thẳng.

- Ngươi là ai?

Kỵ Sĩ trưởng cảnh giác hỏi.

Diêu Nhi không nói gì, mà là xoay người mở khoang cửa xe ra.

- Đã lâu không gặp, Kỵ sĩ trưởng.

Bạch Sương từ trong xe đi ra, hơi hất cằm nhìn chăm chú vào biểu cảm ngơ ngác của Kỵ Sĩ trưởng.

Nguyệt Thấm Di nhìn về phía Kỵ Sĩ trưởng, nhìn thấy sắc mặt âm tình bấy định của hắn, trong lòng đã có đáp án, Kỵ Sĩ trưởng không thoát khỏi liên quan đến chuyện lúc trước Công chúa đi thuyền gặp phải tập kích.

- Công chúa điện hạ!?

Sắc mặt của Kỵ Sĩ trưởng âm tình bất định, đáy mắt hiện lên một tia tăm tối. Tiếng nói lạnh lùng của Nguyệt Thấm Di:

- Thế nào, Kỵ Sĩ trưởng nhìn thấy Công chúa điện hạ mà không hành lễ sao?

- Đại ma pháp sư, tại sao ngươi...?

Sắc mặt của Kỵ Sĩ trưởng càng thêm khó coi hơn, trong lòng đã hiểu rõ là chuyện gì.

Bây giờ, hắn mới hiểu, khoảng thời gian gần đây cũng không nhìn thấy Nguyệt Thấm Di, thì ra là đi ra ngoài tìm Công chúa. Khóe môi của Nguyệt Thấm Di giương lên, lạnh lùng nói:

- Thế nào, nhìn thấy ra rất bất ngờ sao?

- Đúng là rất bất ngờ.

Kỵ Sĩ trưởng nhếch mép lên, sắc mặt hắn càng thêm khó coi. Trong lòng hắn thầm mắng Công Tước, hiệu suất làm việc quá kém, để cho Công chúa an toàn quay về.

- Kỵ Sĩ trưởng?

Bạch Sương nhăn mày lại.

Đột nhiên cảm thấy Vệ Sĩ trưởng cuả ngày hôm nay, so với Kỵ Sĩ trưởng mà nàng quen biết trước đây có chút không giống.

- Hoan nghênh Công chúa điện hạ trở về.

Kỵ Sĩ trưởng quỳ một chân trên đất, đưa tay đặt trước ngực, một cách hành lễ tiêu chuẩn của Kỵ sĩ vương quốc Hải Đinh.

- Chào Công chúa điện hạ!!

Phan Đa và những Kỵ sĩ còn lại cũng quỳ một chân trên mặt đất.

Bọn Kỵ sĩ len lén quan sát Bạch Sương, trong lòng đều nghi ngờ và ngạc nhiên, công chúa điện hạ biến mất nửa năm đã trở về rồi hay là lấy loại phương thức huyền ảo trở về, thật là khiến cho người khác nghĩ không ra.

- Đứng lên đi.

Bạch Sương thờ ơ nói.

Bây giờ, cô đã trở về rồi, vậy thì thân phận chính là Công chúa cao quý.

Các Kỵ sĩ đứng lên, đều tò mò quan sát Công chúa và Nguyệt Thấm Di, cũng dời ánh mắt qua quan sát Diêu Nhi thần bí.

Kỵ Sĩ trưởng chỉ vào Tiểu Huyền Vũ ở phía xa xa, trầm giọng hỏi:

- Công chúa điện hạ, con ma thú biển kia là chuyện gì?

Giọng nói lạnh lùng của Bạch Sương:

- Đó là thành Huyền Vũ, đến để làm giao dịch với Vương quốc Hải Đinh của chúng ta, sẽ không có nguy hiểm, yên tâm đi.

Kỵ Sĩ trưởng chấm hỏi đầy đầu, mỗi một chữ mà Công chúa nói đều nghe hiểu, nhưng ghép lại tại sao lại nghe không hiểu chứ?

- Công chúa điện hạ, ta không hiểu lắm.

Kỵ Sĩ trưởng chau mày lại.

Bạch Sương bình tĩnh nói:

- Nói chung, sẽ không có nguy hiểm, cảm thấy hứng thú thì có thể qua đó xem thử, nhưng không được dẫn đến xung đột, càng không thể tranh đấu ở bên trên.

Nguyệt Thấm Di giải thích:

- Xem thành Huyền Vũ là thuyền thương nhân là được, trên đó có rất nhiều đồ tốt, các ngươi sẽ cảm thấy hứng thú.

- Thuyền thương nhân?

Khuôn mặt của Kỵ Sĩ trưởng lộ vẻ có điều suy nghĩ.

Bạch Sương giơ tay lên ý chỉ:

- Được rồi, ta muốn quay về gặp cha ta, các ngươi tránh qua.

Kỵ Sĩ trưởng vội vàng nói.

- Không cần, ngươi ở lại nơi này duy trì trật tự đi.

Bạch Sương vẫy tay từ chối.

- Không được, Công chúa bình an quay về, đây mới là chuyện lớn.

Kỵ Sĩ trưởng nghiêm mặt nghiêm túc nói.

- Tùy ngươi.

Bạch Sương bĩu môi, xoay người quay về xe ngựa.

Kỵ Sĩ trưởng nhìn vào bên trong cỗ xe, ánh mắt đối diện với Hồ Tiên, mới phát hiện trong xe còn có người khác.

- Đó là ai?

Hai tròng mắt của Kỵ sĩ trưởng sáng lên, dung mạo của Hồ Tiên cứ vơn vởn trong đầu của hắn.

- Diêu Nhi, đi thẳng.

Nguyệt Thấm Di không phản ứng lại Kỵ Sĩ trưởng, quay đầu lại chỉ đường cho cô hầu gái.

- Vâng.

Diêu Nhi gật đầu, vội vàng vung dây cương trong tay lên.

Hống hống hống~~~

Lợn Tám Răng Nanh kêu lên, sải bước chạy về phía trước.

Kỵ sĩ trưởng vộ vàng hạ lệnh:

- Phan Đa, các ngươi ở lại nơi này, ta hộ tống Công chúa quay về Vương cung.

- Vâng.

Phan Đa cung kính gật đầu.

Kỵ Sĩ trưởng không nói thêm gì nữa, đen mặt đuổi theo xe ngựa đang lao vùn vụt.

...........

Lợn Tám Răng Nanh kéo xe ngựa, tốc độ chạy như bay ở trên đường phố chính của thành Tát Luận.

Kỵ Sĩ Trưởng đen mặt, không ở phía trước giúp đỡ mở đường, dù sao hắn cũng không có vật để cưỡi, dựa vào hai chân mà đuổi kịp tốc độ của xe ngựa.

- Mau tránh ra!!

Dân thành nhìn thấy Lợn Tám Răng Nanh, đều sợ hãi mà vội vàng nhường đường.

- Không cho hắn lên đây sao?

Hồ Tiên đẩy cửa sổ xe ra, nhìn thấy Kỵ Sĩ trưởng đang theo sát phía sau.

Bạch Sương dịu dàng nói:

- Không được, làm gì có Kỵ Sĩ trưởng và Công chúa ngồi chung một chiếc xe ngựa chứ?

Nguyệt Thấn Di cũng không để ý nói:

- Cứ để hắn chạy đi, vốn dĩ cũng không muốn để cho hắn đi theo.

Cô biết rõ, Kỵ Sĩ trưởng theo trở về Vương Cung, không phải là muốn tìm hiểu tại sao Bạch Sương lại được cứu sống trở về, còn có liên quan đến chuyện của thành Huyền Vũ.

Hồ Tiên ngạc nhiên nhìn về phía Bạch Sương, cô ấy bây giờ và lúc ở thành Huyền Vũ không giống nhau lắm, trên người còn thêm mấy phần khí tức của người trên.

Bạch Sương nhìn ra ngoài cửa sổ, các dân trong thành vẫn còn đang tu sửa nhà, khắp nơi đều là dấu vết còn lưu lại sau khi Trăng Máu đến.

- Thay đổi thật lớn...

Cô thấp giọng nỉ non.

Nguyệt Thấm Di chậm rãi nói:

- Lúc đó, đàn Ma thú trở nên cuồng bạo nhảy vào thành Tát Luận, dẫn đến thương vong nghiêm trọng, nhà cửa cũng hư hại sáu mươi phần trăm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận