Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1407: Tiệm Nước Hoa Huyền Vũ



- Vậy ư?

Nguyệt Thấm Di cười cười, trong mắt không nhịn được lại nổi lên sự yêu thích đối với nơi này.

Bạch Sương lộ vẻ mặt phiền muộn nói:

- Hoá ra đại ma pháp sư Nguyệt Di đến từ bên kia kênh Sương Mù, khó trách ngươi khác với những ma pháp sư khác trong vương cung.

Cô đã ở cung điện mấy ngày qua, cũng biết tên thật của cô ấy là Nguyệt Thấm Di chứ không phải Nguyệt Di.

- Công chúa, ngươi có muốn biết rõ hoàn cảnh sống trước đây của ta không?

Nguyệt Thấm Di đột nhiên hỏi.

Bạch Sương chi tiết nói:

- Ta chỉ biết một chút thông qua cuốn mạo hiểm du ký.

Ngải Lỵ Na viết mạo hiểm du ký, nhưng không miêu tả quá nhiều chi tiết về hoàn cảnh sống của người dân trong những thành thị cũ của đại lục.

- Để ta kể cho ngươi nghe.

Nguyệt Thấm Di lộ vẻ mặt đầy hồi ức.

Bạch Sương bày ra tư thế chăm chú và im lặng lắng nghe.

- Quê hương của ta tên là bộ lạc Nguyệt Đàm, là một bộ lạc cỡ trung, nó vẫn như vậy ít nhất ở khi trước khi ta rời đi.

Nguyệt Thấm Di tưởng niệm.

- Trong bộ lạc không có nguồn nước, chỉ trông cậy vào ta và Thấm Lan cùng nhau tạo ra nước cho người trong bộ lạc uống...

- Nơi đó của chúng ta, ngoại trừ thiếu nước, còn thiếu thực vật, cây xanh cực kỳ ít, bởi vì cuộc sống khắc nghiệt như vậy… Cho nên nỗi ngày đều có rất nhiều người chết vì đói...

-...

Bạch Sương trừng lớn đôi mắt đẹp, trong đầu không tự chủ được hiện lên hình ảnh thê lương đó.

- Thế nhưng bộ lạc Nguyệt Đàm chúng ta đã coi như không tồi, những bộ lạc khác còn thảm hại hơn, bọn họ cũng không có nguồn nước, chỉ có thể giao dịch nước với những thương nhân hành hoang lòng dạ hiểm độc kia, nếu không sẽ chết vì khát.

Nguyệt Thấm Di bình tĩnh nói:

- Ở bên này, chúng ta còn có thuỷ triều Hư Quỷ, chắc ngươi đã được chứng kiến qua.

Bạch Sương chậm rãi gật đầu. Cô nhớ lại ở hình ảnh mình ở trên Sơn Hải Quan chống đỡ thuỷ triều Hư Quỷ, số lượng hư quỷ kinh khủng che kín cả bầu trời kia, lại một lần nữa khiến cho cô nổi da gà đầy mình.

Nguyệt Thấm Di lại nghiêm mặt hỏi:

- Ở trong hoàn cảnh thê thảm như vậy lại xuất hiện một toà thành tuyệt vời như thành Huyền Vũ, ngươi có hiểu, nó là chuyện khó tin tới mức nào không?

Hoàn toàn có thể nói toà thành này chính là một kỳ tích, dù như vậy cũng chưa đủ để hình dung sự vĩ đại của nó.

- Chắc là ta hiểu.

Bạch Sương há miệng to nói.

Nguyệt Thấm Di cười cười, lại không nói thêm điều gì nữa.

Quả nhiên, nỗi đau của con người, không cách nào chia sẻ được. Bạch Sương cắn môi, trầm mặc hồi lâu.

Nguyệt Thấm Di cũng không nói nữa, cô nghiêng đầu tiếp tục nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, những hàng cây xanh ven đường phả một màu xanh ngút ngàn vào mắt cô, làm cho trong lòng của cô bình tĩnh trở lại.

Bạch Sương đột nhiên nói:

- Đại ma pháp sư, chờ sau khi ta trở về vương quốc Hải Đinh, ta sẽ nói cùng phụ vương, để cho hắn chấp nhận sự rời đi của ngươi.

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc nhướng mày, nghiêng đầu hỏi:

- Để cho ta rời đi, ngươi có biết thế cục hiện tại của vương quốc Hải Đinh không?

- Thế cục gì cơ?

Bạch Sương chớp chớp con ngươi màu tím.

Nguyệt Thấm Di do dự một chút, cô không biết có nên nói cho Bạch Sương nghe tình cảnh của quốc vương hay không?

Cô chần chừ hồi lâu nhưng lại thầm thở than một tiếng, quyết định cứ để cho Bạch Sương tiếp tục làm một công chúa vô ưu vô tư đi.

- Không có gì.

Nguyệt Thấm Di giật giật khóe miệng, lại nghiêng đầu đi.

- Cái gì vậy? Chỉ nói một nửa đã thôi rồi.

Bạch Sương phồng hai má.

Cô kiêu ngạo nói:

- Ta sẽ nói với phụ vương, hắn rất nghe lời ta.

- Để nói sau, không vội.

Nguyệt Di khoát tay áo.

Cho dù cô muốn rời đi, cũng phải giải quyết đám người kỵ sĩ trưởng và công tước trước, để cho ân nhân cứu mạng ngồi vững vàng trên vương vị, cô mới có thể an tâm rời đi.

Bạch Sương bĩu môi, xoay người một mình hờn dỗi.

Nhưng một câu kia của Nguyệt Di đã bị Bạch Sương ném chuyện này ra sau đầu rồi.

Nguyệt Thấm Di nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, quay đầu lại nhắc nhở:

- Công chúa, tới Phố Buôn Bán rồi.

- Nước hoa, ta đến đây!

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương sáng lên, tâm tình buồn bực hồi nãy đã trở thành hư không.

………….

Đạp đạp đạp...

Xe ngựa dừng bên ngoài Phố Buôn Bán, Nguyệt Thấm Di và Bạch Sương bước từ trên xe xuống dưới.

- Tiệm Nước Hoa đặt ở đâu nhỉ?

Bạch Sương xuyên qua Úng Thành đi vào Phố Buôn Bán, đôi mắt màu tím đánh giá chung quanh.

Nguyệt Thấm Di nhẹ giọng nói:

- Thấm Lan nói ở bên cạnh Trân Bảo Lâu.

- Ta đã biết!

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương loé sáng.

Cô đã tới Phố Buôn Bán, còn đi dạo vài lần trong này, hiển nhiên biết vị trí của Trân Bảo Lâu.

- Bên này.

Bạch Sương phân rõ phương hướng, mang theo Nguyệt Thấm Di bước nhanh đi đến Trân Bảo Lâu.

Bên cạnh Trân Bảo Lâu, bình thường có một cửa hàng vẫn đóng chặt cửa, hôm nay đã mở cửa khai trương. Đứng ở bên ngoài cửa hàng cũng có thể ngửi được mùi bên trong, đó là một loại hương khí rất dễ chịu, làm cho người ta lưu luyến không muốn rời đi.

Trên cửa hàng có một tấm biển hiện viết năm chữ to Tiệm Nước Hoa Huyền Vũ, trên tường còn treo một tấm băng rôn.

Bên trên băng rôn Hồ Tiên đang giơ tay cầm một bình nước hoa, con ngươi màu đỏ hồng nhìn thẳng về phía trước, dung nhan tuyệt mỹ hoàn toàn hiển lộ ra bên ngoài.

Tấm áp phích này được Vạn Bái dùng máy ảnh kiểu mới chụp lại, hoàn toàn giữ nguyên sắc thái.

Đây là một tấm băng rôn tuyên truyền, cô gái tai hồ ly cũng là người đại diện cho tiệm Nước Hoa. Đây hiển nhiên chính là biện pháp tuyên truyền do Mục Lương nghĩ ra.

- Chị Hồ Tiên thật sự rất đẹp.

Bạch Sương đứng ở trước cửa hàng, ngơ ngác nhìn hình ảnh Hồ Tiên trên tấm hình quảng cáo, bên trong đôi mắt đẹp có vẻ hâm mộ và sùng bái nồng đậm.

- Là cô gái xinh đẹp nhất ta từng gặp.

Nguyệt Thấm Di gật đầu đồng ý.

Bạch Sương giật giật cánh mũi, rất nhanh tinh thần của cô đã bị mùi hương từ bên trong tiệm nước hoa hấp dẫn.

- Đại ma pháp sư, chúng ta mau vào đi thôi.

Cô kéo tay Nguyệt Thấm Di, bước nhanh đi vào Tiệm Nước Hoa Huyền Vũ. Hai người vào cửa hàng, đã thấy Vệ Ấu Lan tạm thời được điều qua bên này hỗ trợ công việc.

Tiểu hầu gái này được Hồ Tiên gọi tới hỗ trợ, thuận tiện dạy phương diện tri thức cho nhân viên cửa hàng, phải đảm bảo cho tiệm Nước Hoa tiến vào quỹ đạo trước khi bọn họ tới vương quốc Hải Đinh.

- Tiểu Lan!

Bạch Sương trong trẻo hô một câu.

Vệ Ấu Lan quay đầu lại, ngọt ngào chào hỏi:

- Tiểu thư Bạch Sương, tiểu thư Thấm Di, các ngươi đến xem nước hoa sao?

- Ừ, mau hỗ trợ giới thiệu một chút.

Bạch Sương khó dằn nổi nói, vừa nhìn thấy những lọ nước hoa trong suốt trong tiệm, đã không mới rời đi.

Vệ Ấu Lan giới thiệu:

- Trong cửa hàng của chúng ta có tổng cộng có bảy cấp bậc nước hoa, cao nhất là cấp A, tiếp theo là cấp B, cấp C, cấp D, cấp E, cấp F và cấp G.

Hồ Tiên đã cho người dùng hai ngày trang trí mọi thứ trong tiệm, tất cả những bức tường của tiệm nước hoa đều được làm từ gỗ, chỉ có các kệ bày hàng là được làm từ ngọc lưu ly.

Mặt tiền cửa hàng không quá nhỏ, nhưng chỉ có ba hàng kệ, toàn bộ những kệ này đều được dựa vào tường. Mỗi kệ có bảy tầng, mỗi tầng được phân chia dựa theo cấp bậc nước hoa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận