Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 437: Thành Công Nạp Điện Vào Điện Thoại

Bên trong Khoang thuyền, tiếp viên hàng không dùng chất giọng ôn hòa tiếng nói:
- Thưa các vị, bây giờ, mọi người có thể tự do hoạt động, trước khi trời tối chúng ta sẽ có thể đến thành Huyền Vũ .
- Đi, đi ra xem một chút.
Lan Na đứng dậy từ vị trí của mình, hai tên thuộc hạ đi theo sau lưng.
Ba người đi tới bên ngoài khoang thuyền, lọt vào trong tầm mắt là một mảnh màu xám, bên ngoài tấm kính pha lê, đám mây màu xám đang nhanh chóng lướt qua.
- Tốc độ thật nhanh.
Con mắt màu vàng óng của Lan Na co rụt lại, trong lòng sợ hãi thán phục.
Dựa theo tốc độ này, bay gần một ngày, khoảng cách thành Huyền Vũ chắc cách khá xa thành Phi Điểu?
- Xin chú ý an toàn, không nên tới gần kính quá.
Nguyệt Phi Nhan xụ mặt hô to.
Lúc này, đội hộ vệ trấn giữ ở xung quanh, đề phòng xảy ra tình huống ngoài ý muốn.
Lan Na nhìn về phía Nguyệt Phi Nhan, nhìn chăm chú rất lâu khôi giáp Chu Tước cô ấy mặc ở trên người.
Đó là cao cấp Linh khí?
- Các vị khách nhân, phòng ăn của máy bay nằm ở khoang giữa, khách nhân ngồi ở ghế cao cấp có thể dùng một bữa ăn miễn phí.
Phục vụ viên cầm loa lớn làm bằng lưu ly hô to:
- Khách ngồi ở ghế phổ thông, nếu muốn dùng cơm cũng có thể đi xem một chút.
- Đi, chúng ta đi ăn chút gì.
Lan Na cất bước đi về phía khoang giữa máy bay.
Trong khoang thuyền giữa, cửa ra vào có treo một tấm bảng hiệu, viết ‘Phòng ăn máy bay Huyền Vũ’.
Lan Na mang theo thuộc hạ đi vào phòng ăn, lọt vào trong tầm mắt bên phải là một loạt ghế dài, bên trái là quầy hàng chọn món ăn, phía sau đó là bếp.
- Khách nhân, muốn ăn chút gì không?
Sau quầy thức ăn, trên mặt nhân viên phục vụ mang theo nụ cười lễ phép.
- Chúng ta mua vé chỗ ngồi cao cấp, có thể ăn một bữa miễn phí sao?
Thuộc hạ của Lan Na hiếu kỳ hỏi.
- Đúng vậy, nhưng cần đưa vé ra mới có thể dùng cơm.
Nhân viên phục vụ mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu.
Lan Na không nói, lấy ra ba tấm vé đặt lên trên quầy hàng.
Người phục vụ tiếp nhận, bắt đầu nghiêm túc kiểm tra, sau khi bảo đảm không có vấn đề, mới lấy ra một con dấu, ấn xuống ba tấm vé dòng chữ nhỏ ‘Đã dùng bữa ăn’.
Nhân viên phục vụ trả lại vé, lại lấy ra một cuốn thực đơn làm bằng da thú, đưa cho La Lan Na.
- Trang thứ nhất là món ăn miễn phí dành cho ghế cao cấp.
Lan Na đưa tay cầm lấy, lật ra cuốn thực đơn xem xét.
- Một phần thịt nướng có giá ba mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng. Khách ngồi ở ghế cao cấp có thể dùng miễn phí một lần.
- Một phần canh thịt có giá ba mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng.
- Thịt nướng?
Lan Na bĩu môi, lại lật mở trang thứ hai của thực đơn.
- Một phần rau xanh xào có giá ba mươi viên tinh thạch hung thú một phần sơ cấp trung đẳng.
- Một phần mì chua cay có giá bốn mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
- Một cái bánh bao nhân thịt có giá năm viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, một cái bánh bao nhân rau xanh có giá mười viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng......
Trang thứ hai mắc như vậy?
Lan Na trừng lớn con mắt màu vàng óng, bị giá bán ghi rõ phía trên làm cho giật mình.
Đây là đang cướp tinh thạch hung thú sao?
- Ba tấm vé đổi thành ba phần thịt nướng.
Giọng nói của cô lạnh nhạt vang lên.
- Vâng.
Người phục vụ cầm lấy một tờ giấy nhỏ, viết xuống món ăn khách gọi.
Cô ấy lễ phép đề nghị:
- Món rau xanh vào với mì chua cay đều bán rất đắt ở Phố Buôn Bán chúng ta, các vị có thể nếm thử một chút, cam đoan sẽ không thất vọng.
Lan Na nhíu mày suy nghĩ, dùng chất giọng trong trẻo nói:
- Vậy cho ta một phần rau xanh với mì chua cay, 3 cái bánh bao nhân thịt.
- Vâng.
Nhân viên phục vụ viên nhanh chóng viết lại món ăn, hơn nữa nghiêm túc tính toán tổng giá trị.
Hai phút sau.
Khóe mắt của Lan Na giật giật, ngồi ở bên trên hàng ghế dài bên phải phòng ăn, một bữa ăn tốn hơn 100 viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
- Chấp sự đại nhân, món ăn ở đây có phần quá mắc.
Thuộc hạ khàn giọng nói.
- Ngậm miệng.
Lan Na lạnh nhạt mở miệng.
- ......
Thuộc hạ yên lặng ngậm miệng.
Sau 5 phút, nữ phục vụ bưng lên bàn một phần thức ăn, mùi hương làm cho Lan Na mãnh liệt nuốt nước miếng.
- Thơm quá.
Cô liếc mắt nhìn vào nước lèo màu hồng đang lấp lánh ánh sáng của mì chua cay, gấp lấy một ít vào chén sành, rồi đưa tay bưng qua đặt ở trước mặt.
- Thử một chút !
Lan Na ăn mì chua cay, con mắt màu vàng óng tỏa sáng lấp lánh.
- Ăn rất ngon, sao có thể ăn ngon như vậy?
Đám thuộc hạ đã không nghĩ ra từ khác để hình dung, trong lòng chỉ diễn tả sự sợ hãi thán phục.
- Bánh bao nhân rau xanh, không được chạm vào, là của ta.
Lan Na liếc mắt thuộc hạ, cảnh cáo lên tiếng.
- Hả, vâng.
Thuộc hạ cười ngượng ngùng một tiếng.
- Ăn rất ngon, thật mềm !
Lan Na lại cắn ngụm bánh bao nhân rau xanh, nửa híp mắt, trên mặt tràn đầy hưởng thụ.
Cô bắt đầu mong đợi chuyến đi lần này đến thành Huyền Vũ .
............
Thành Huyền Vũ, trong thư phòng Cung Điện.
Hai tay Mục Lương đặt trên mặt bàn, tay trái cầm điện thoại, ngón trỏ tay phải chạm vào trên miệng nơi nạp điện dưới đáy điện thoại.
Trên đầu ngón tay, có dòng điện yếu ớt tiến vào trong điện thoại di động.
Anh đang từng chút khống chế cường độ dòng điện, muốn tìm điểm thăng bằng.
- Hy vọng lần này có thể sạc điện.
Mục Lương mím môi, hai tay không nhúc nhích tí nào, biểu cảm trên mặt nghiêm túc tập trung.
Anh đã thử qua nhiều lần, lại vẫn luôn không thể thành công đưa điện vào điện thoại di động, để khởi động máy.
Chẳng lẽ là điện thoại hỏng?
Trong lòng của Mục Lương đang thở dài, trong điện thoại di động có rất nhiều tư liệu, còn có ảnh chụp, video, ca khúc âm nhạc, những thứ kia đều là đồ tốt.
- Rung rung rung !
Sau một khắc, màn hình đang đen như mực tỏa ra ánh sáng, logo nhãn hiệu điện thoại xuất hiện, sau đó tiến vào trạng thái khởi động máy.
- Thành công!
Con mắt màu đen của Mục Lương sáng lên, cả người đều phấn cả cả tinh thần.
Anh duy trì cường độ dòng điện, yên tĩnh chờ điện thoại thành công khởi động, sau đó hiện lên màn hình khóa điện thoại.
Khóa màn hình là một bức tranh sông núi.
Mục Lương nhìn chằm chằm vào màn hình xuất thần trong phút chốc, bên trong con mắt màu đen có chút nhung nhớ, đã rất lâu không thấy tràn đầy màu xanh của núi và cây.
- Ai da.
Anh thở dài, nhìn về phía màn hình góc trên bên phải, biểu tượng ô pin hiện đang trong trạng thái nạp điện, còn có con số 1%.
Thời gian chậm rãi trôi qua, lượng pin trong điện thoại đang từ từ tăng lên.
Sau một tiếng, pin điện thoại được sạc tới 30%.
- Được 30% cũng tốt, có thể dùng một đoạn thời gian.
Mục Lương nhếch miệng lên, tâm trạng cũng thoải mái hơn.
Với niềm vui mà điện thoại mang đến, người dùng rồi mới hiểu được.
- Mật mã, là ngày ta xuất ngũ.
Mục Lương đưa điền mật mã khóa màn hình, một lần đã mở khóa điện thoại thành công.
Giao diện màn hình lóe lên, tiến vào giao diện chủ, hình nền là một bức tranh vũ trụ.
Mục Lương nhìn từng ô biểu tượng phần mềm quen thuộc, trong lòng đang cảm khái.
Anh ngước mắt nhìn về phía biểu tượng ô pin với tín hiệu khác, quả nhiên biểu hiện đang mất sóng.
Mục Lương ấn mở album ảnh, bên trong còn có hơn một ngàn tấm ảnh chụp.
Trong các tấm ảnh, phần lớn đều là tư liệu lúc đi học học tập, một số ít là sau khi làm lính đặc chủng, hoặc mặc quân phục tự luyến chụp ảnh tự sướng.
Mục Lương im lặng nhếch miệng, nhìn quen bộ quân phục ngụy trang, trong lòng dâng lên một tia phiền muộn, nhớ về cuộc sống trước kia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận