Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1223: Càng Ngày Càng Có Nhiều Hư Quỷ Tấn Công



Nhóm Thành Phòng Quân vội vàng điều chỉnh nỏ quân dụng trong tay, động tác có chút luống cuống.

- Mọi người phải giữ bình tĩnh, chúng nó đều là Hư Quỷ bình thường, không phải là đối thủ của các ngươi.

Vệ Cảnh trầm giọng nói.

Đại An Ti ngạo nghễ nói:

- Đúng vậy, tất cả đừng hốt hoảng.

Hư Quỷ càng ngày càng gần, loạt tên nỏ thứ hai đã thành công được bắn ra.

Vút vút vút ~~~

Đám Hư Quỷ cấp thấp trên không trung không cách nào thay đổi phương hướng, chỉ có thể làm bia ngắm cho các Thành Phòng Quân.

Loạt bắn thứ hai đã đánh chết hàng chục con Hư Quỷ cấp thấp, tên nỏ xuyên qua đầu khiến bọn nó chết tại chỗ.

Bầy Hư Quỷ còn lại thành công rơi xuống đất, một số con treo ở trên tường thành, sau khi điều chỉnh trạng thái thì lập tức nhào tới tấn công Thành Phòng Quân.

- Công kích! -

Đại An Ti rút ra trường mâu rồi vung nó đâm xuyên qua đầu của một con Hư Quỷ cấp thấp.

- Giết!!

- Giết!!

Thành Phòng Quân rút ra trường đao, sử dụng khiên tròn để ngăn cản sự công kích của Hư Quỷ cấp thấp, sau đó vung trường đao chém giết chúng nó.

Mục Lương duy trì trạng thái ẩn thân, yên lặng quan sát trên không trung.

Hư Quỷ cấp cao vẫn còn lơ lửng trên không, chỉ có bầy Hư Quỷ cấp thấp đang công thành.

Kiệt kiệt kiệt ~~~

Ngay lúc Mục Lương đang khó hiểu thì Hư Quỷ cấp cao cử động, chúng nó vung cánh lao về phía Sương Mù Mộng Ảo.

Mục Lương hơi nhướng mày, chỉ số thông minh của Hư Quỷ còn cao hơn trong tưởng tượng của anh.

Hư Quỷ cấp cao lao vào trong Sương Mù Mộng Ảo, sau vài hơi thở thì chúng nó lại bay ra từ vị trí ban đầu, điều này khiến bọn chúng sửng sốt không thôi.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên, xem ra suy đoán trước đây của anh đã đúng, Sương Mù Mộng Ảo cũng có tác dụng đối với Hư Quỷ.

Kiệt kiệt kiệt?

Hư Quỷ cấp cao cảm thấy khó hiểu, nó chưa từ bỏ ý định mà tiếp tục thăm dò, bóng dáng biến mất bên trong Sương Mù Mộng Ảo.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, anh ra lệnh cho Hoa Sương Mê dùng Sương Mù Mộng Ảo khống chế ý thức và cảm quan của Hư Quỷ cấp cao.

Ngay sau đó, Sương Mù Mộng Ảo cuồn cuộn dâng lên, nuốt chửng toàn bộ Hư Quỷ cấp cao.

Trong màn sương mù bảy màu, Hư Quỷ cấp cao mất phương hướng, chúng nó bị Hoa Sương Mê khống chế cho nên bắt đầu chém giết lẫn nhau.

Trận chiến trên tường thành cũng đã tiến vào hồi cuối, Hư Quỷ cấp thấp hoàn toàn không phải là đối thủ của Thành Phòng Quân.

Dưới sự dẫn dắt của Đại An Ti, bọn họ nhanh chóng tiêu diệt toàn bộ Hư Quỷ.

Mặc dù số lượng Hư Quỷ cấp thấp đông đảo, nhưng nhân số Thành Phòng Quân lại nhiều hơn, bọn họ đã giành thắng lợi với ưu thế áp đảo.

- Chết đi!

Đại An Ti nhấc chân lên rồi giẫm nát đầu của một con Hư Quỷ cấp thấp ngã trên mặt đất.

Khôi giáp trên người cô dính đầy màu đen, cho người ta một loại cảm giác người lạ chớ tới gần.

Vệ Cảnh nhìn về phía sương mù bảy màu, kinh ngạc nói:

- Đại tổng trưởng, Hư Quỷ cấp cao vẫn chưa đi ra sương mù!

- Chú ý cảnh giới!

Đại An Ti lạnh nhạt nói.

Cô nhảy lên tường thành rồi nhìn chằm chằm vào Sương Mù Mộng Ảo, ánh mắt tràn đầy sát ý.

Cộp cộp cộp......

Cầm Vũ vội vã mang vài tên lính võ trang đầy đủ chạy đến, sau khi nhìn thấy thi thể Hư Quỷ la liệt trên mặt đất thì không khỏi sửng sốt một chút.

Khóe môi của Đại An Ti giương lên, ngạo nghễ cười nói:

- Đại nhân Cầm Vũ, ngươi tới chậm rồi.

- Tất cả Hư Quỷ đều đã chết?

Vẻ nghiêm túc trên mặt Cầm Vũ hoà hoãn trở lại, cô đạp lên thi thể của Hư Quỷ đi tới trước mặt cô gái tóc xanh băng.

Đại An Ti ngước mắt nói:

- Hư Quỷ cấp thấp đều đã chết, Hư Quỷ cấp cao tiến vào sương mù đến bây giờ vẫn còn chưa đi ra.

Đôi mắt màu xanh của Cầm Vũ lóe sáng, nàng lạnh nhạt nói:

- Những đám sương mù bảy màu này là do Mục Lương tạo ra, chắc có thể ngăn cản Hư Quỷ cấp cao.

- Chỉ cần bọn chúng không vượt qua tường thành là tốt rồi.

Đại An Ti chậm rãi gật đầu.

Đối với cô mà nói, để cho Hư Quỷ vượt qua tường thành chính là hành vi thất trách.

Cầm Vũ quay đầu ra lệnh:

- Tất cả mọi người đều đi hỗ trợ dọn dẹp tường thành.

- Rõ!

Các binh sĩ đồng thanh đáp lại.

Bọn hắn nhanh chóng dọn dẹp thi thể của bầy Hư Quỷ, chất đống bọn chúng vào một chỗ rồi bắt đầu châm lửa đốt.

Lốp bốp ~~~

Tia lửa bắn tung tóe, khí tức khó ngửi bốc lên.

Ong ong ~~~

Một gợn sóng vô hình khuếch tán từ Nội Thành mà đến, lọc sạch khói và mùi hôi thối tạo thành do thi thể bị đốt cháy.

Không bao lâu thì Sương Mù Mộng Ảo chậm rãi co lại, vài bóng đen từ trong sương mù bảy màu rơi xuống.

Đại An Ti và Cầm Vũ chấn động tinh thần, bóng đen rơi khỏi sương mù chính là Hư Quỷ cấp cao.

Trên người bọn chúng tràn đầy vết thương, trên đầu có dấu vết bị cắn xé, toàn bộ không còn dấu hiệu sinh mệnh.

Dưới sự khống chế của Hoa Sương Mê, Hư Quỷ cấp cao quay sang chém giết lẫn nhau, cho đến tận lúc chết thì bọn chúng cũng không biết đối thủ mà mình công kích chính là đồng loại.

- Mọi người mau tránh ra!

Cầm Vũ lạnh giọng hô một tiếng.

Cộp cộp cộp ~~~

Thành Phòng Quân nhanh chóng tản ra bốn phía, tránh né thi thể của Hư Quỷ cấp cao rơi xuống.

Phanh phanh!!

- Hình như bọn chúng chết hết cả rồi!

Đại An Ti lấy hết dũng khí bước tới trước, dùng trường mâu chọc vào thi thể của Hư Quỷ cấp cao, sau đó phát hiện chúng nó không hề có phản ứng.

- Đúng là đã chết hết rồi.

Cầm Vũ tiến lên kiểm tra thi thể Hư Quỷ rồi đưa ra kết luận.

Đại An Ti kinh ngạc không thôi:

- Những đám sương mù bảy màu này có thể giết chết Hư Quỷ sao?

- Các ngươi xử lý thi thể đi, nhớ rõ phải rửa sạch tường thành.

Một giọng nói bình tĩnh vang lên trên đầu mọi người, Mục Lương hiện thân ở trên không trung.

- Thành chủ đại nhân!!

Cầm Vũ, Đại An Ti và một đám Thành Phòng Quân vội vàng giơ tay cung kính chào hỏi.

- Xin thành chủ đại nhân hãy yên tâm.

Đại An Ti kính cẩn nói.

Mục Lương rũ mắt dặn dò:

- Bắt đầu từ hôm nay, phái thêm binh lực tới canh giữ tường thành.

Đại An Ti cung kính gật đầu:

- Vâng, ta sẽ an bài ngay lập tức.

Mục Lương ngước mắt mắt nhìn về phía mặt biển xa xa, càng đến gần thời gian mà Kim Phượng bói toán thì Hư Quỷ sẽ xuất hiện càng nhiều.

Anh có thể dự đoán được, trong tương lai sẽ có nhiều Hư Quỷ hơn tới tấn công thành Huyền Vũ.

Mục Lương từ trên trời giáng xuống, từ Sơn Hải Quan về tới cung điện khu Trung Ương.

Đạp đạp đạp...

Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan bước ra khỏi thang vận chuyển, biểu cảm nghiêm túc đi nhanh tới.

Các cô nghe được tiếng trống trận truyền từ Ngoại thành, mặc dù ở Nội thành chỉ có thể nghe được mơ hồ, nhưng vẫn có thể phân biệt được tiếng trống đến từ Sơn Hải Quan.

Nguyệt Thấm Lan quan tâm hỏi:

- Mục Lương, trống trận Ngoại thành bị gõ, xảy ra chuyện gì?

Mục Lương lạnh nhạt nói:

- Gặp một nhóm Hư Quỷ, đã giải quyết.

- Lại là Hư Quỷ!

Hồ Tiên nhăn chân mày.

Cô nghiêm túc nói:

- Mấy ngày nay, Hư Quỷ xuất hiện càng ngày càng nhiều.

Ngữ khí Nguyệt Thấm Lan nặng nề nói:

- Sáng sớm, cũng có tin tức truyền từ ba căn cứ trung chuyển, bộ lạc xung quanh bị Hư Quỷ công kích, thương vong vô cùng thảm trọng.

- Đã định trước sẽ không được thái bình.

Mục Lương khẽ thở dài.

Bạn cần đăng nhập để bình luận