Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2450: Ăn Thịt Thì Phải Cho Người Khác Uống Chút Canh.

- Nói tường tận tình huống lúc đó.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Vâng.

Lan Đế và Hổ Tây liếc nhau, một người một câu thuật lại chuyện xảy ra lúc đó.

Hổ Tây phiên tay một cái, lấy ra một bình nước hoa từ trong ma cụ không gian tùy thân, nói:

- Bệ hạ, ta có mang theo hai bình nước hoa trở về.

Mục Lương hơi nhướng mày, ngón tay khẽ nhúc nhích, bình nước hoa trong tay thiếu nữ bay đến trước mặt anh.

Anh mở nắp một bình nước hoa, một mùi gay mũi lập tức tỏa ra khiến người ta cau mày lại.

- Mùi này thật là khó ngửi.

Mục Lương bình luận.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Hổ Tây lên tiếng phụ họa.

Mục Lương quơ quơ bình nước hoa, bình thản nói:

- Đây là bình lưu ly do vương quốc chúng ta sản xuất, nhưng nước hoa bên trong không phải, bán nửa thật nửa giả, thú vị đấy.

Lan Đế lên tiếng hỏi:

- Bệ hạ, có nên phái người đi xử lý không?

Mục Lương buông bình nước hoa xuống bàn, dùng tơ nhện bịt kín miệng bình, miễn cho mùi gay mũi bay ra lần nữa.

Ngón tay anh nhẹ nhàng gõ lên trên mặt bàn, nhàn nhạt nói:

- Dám lấy chiêu bài của vương quốc Huyền Vũ để bán hàng giả, tự nhiên là phải xử lý, miễn cho phá hủy danh tiếng của nước hoa chúng ta.

Nước hoa của vương quốc Huyền Vũ rất nổi danh, được đám người vương thất quý tộc cực kỳ yêu thích.

Khi bọn họ nói đến nước hoa vương quốc Huyền Vũ thì luôn là khen ngợi không dứt miệng, cho dù có chửi bới thì cũng là do không mua được nước hoa phiên bản giới hạn nên phẫn nộ mắng vài câu, còn có sự đố kị đối với vương quốc Huyền Vũ.

- Bệ hạ, muốn dẫn người đi phá tiệm sao?

Đôi mắt đẹp của Hổ Tây loé sáng.

Lan Đế hơi nghiêng đầu, đề nghị:

- Ta nghĩ muốn dứt điểm thì nên bắt thóp kẻ bán hàng giả mới được?

Khóe môi của Mục Lương hơi nhếch lên, nhàn nhạt nói:

- Không cần, thị trường có đối lập thì những người khác mới biết nước hoa của chúng ta tốt.

Lan Đế và Hổ Tây liếc nhau, hai người có chút hoang mang, không rõ ràng ý của Mục Lương.

Mục Lương bình thản nói:

- Phái người đi vương thành Phúc Nhĩ Kỳ, mua căn nhà kế bên cửa hàng nước hoa kia, chúng ta cũng mở một Cửa Hàng Nước Hoa ở nơi đó.

- A, ý của bệ hạ là muốn cạnh tranh đoạt khách với bọn họ sao?

Lan Đế lập tức hiểu rõ.

Mục Lương gật đầu nói:

- Chờ đến khi bọn hắn dùng nước hoa của chúng ta đương nhiên sẽ không lại mua nước hoa thấp kém, còn có thể giúp chúng ta tuyên truyền nước hoa miễn phí.

- Có lý.

Hổ Tây đã hiểu, nhìn về phía Mục Lương với ánh mắt sùng bái.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Chúng ta có thể đẩy ra những bình nước hoa nhỏ hơn, giá cả bằng với nước hoa của bọn họ, làm cho những người muốn mua nước hoa lại không có tiền cũng mua không nổi bình nước hoa lớn có thể mua được.

- Vẫn là bệ hạ suy nghĩ toàn diện.

Lan Đế khen tặng.

Mục Lương mỉm cười, Hổ Tây và Lan Đế thích hợp đi diễn kịch, kẻ xướng người họa rất ăn ý, bình tĩnh nói:

- Việc này ta sẽ bảo Hồ Tiên sắp xếp, các ngươi đi nghỉ ngơi đi.

- Vâng.

Hổ Tây và Lan Đế cung kính đáp lại.

Hai người giơ tay nghiêm chào rồi xoay người rời đi thư phòng.

Mục Lương trầm tư trong chốc lát, càng ngày càng có nhiều người biết tới vương quốc Huyền Vũ, hàng hóa chất lượng tốt bị tranh nhau mua sắm, cái này sẽ va chạm vào lợi ích của rất nhiều người.

Có cạnh tranh thì sẽ có thủ đoạn, phương pháp đạo nhái nước hoa còn tốt hơn nhiều những tên giở thủ đoạn ngầm.

- Ăn thịt thì cũng phải cho người khác uống một ngụm canh.

Mục Lương lầm bầm lầu bầu.

Dù đồ vật của vương quốc Huyền Vũ rất tốt nhưng giá cả cũng sẽ cao hơn, những người mua không nổi sẽ lựa chọn đi mua hàng hóa của những thương nhân khác, đây chính là ‘canh’ mà vương quốc Huyền Vũ lưu cho những thương nhân kia.

Đáy mắt của anh hiện lên tia sáng lạnh lẽo:

- Thành thật ăn canh thì mọi người đều có thể ở chung yên bình, hàng hóa đã tệ mà còn muốn dựa vào thủ đoạn không đứng đắn, vậy thì cũng đừng nghĩ tới việc uống canh.

Mục Lương kéo qua một trang giấy trắng rồi viết gì đó.

Nửa giờ sau, anh gọi tiểu hầu gái tới và đưa tờ giấy kia cho cô bé, dặn dò:

- Đưa cho Hồ Tiên, cô ấy sẽ biết sắp xếp như thế nào.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn gật đầu, cầm tờ giấy mà Mục Lương đưa rồi rời đi thư phòng.

Tiểu hầu gái dùng Cửa Truyền Tống để đến Thành Buôn Bán Sơn Hải tìm Hồ Tiên.

Cô gái đuôi hồ ly đang ở Trân Bảo Lâu, hơn phân nửa quý tộc và phú thương từng tham gia tiệc trà xã giao đang có mặt ở đây, tất cả đều đang đàm luận với nàng về việc đặt hàng.

- Ta muốn một ngàn cân Trà Hoa Ngôi Sao!

Một thương nhân bụng phệ nhấc tay hô.

Hồ Tiên thanh thúy nói:

- Một ngàn cân Trà Hoa Ngôi Sao, sau năm ngày sẽ giao hàng, nếu có thể tiếp nhận thì tới giao tiền đặt cọc và ký hợp đồng.

- Có thể, hoàn toàn không thành vấn đề.

Thương nhân bụng phệ vội vàng gật đầu.

Một vị phú thương khác hô to:

- Ta cũng muốn một ngàn cân Trà Hoa Ngôi Sao, Trà Trăm Hoa cũng muốn năm trăm cân.....

- Từng người tới, đừng có gấp.

Hồ Tiên nhàn nhạt nói.

Có quý tộc hô to:

- Ta, ta muốn mua Trà Trăm Hoa!

Hồ Tiên phất tay nói:

- Được rồi, tới giao tiền đặt cọc.

Khi Ba Phù đi tới Trân Bảo Lâu thì trước cửa đã bị người bao vây chật như nêm cối.

- Thật là nhiều người, chắc đại nhân Hồ Tiên đang bận rộn.

Cô nhón chân lên, chỉ có thể nhìn thấy toàn là đầu người, không thấy được tình huống bên trong.

Thiếu nữ nghe từng tiếng hô to bên trong đại sảnh, chỉ có thể bất đắc dĩ đứng ở cửa chờ đợi.

Cô đợi hơn một giờ thì người đến đây đặt hàng mới giảm bớt, lúc này tiểu hầu gái mới đi vào Trân Bảo Lâu tìm cô gái đuôi hồ ly.

Nhân viên bán hàng đang đếm số đơn đặt hàng, từng phần hợp đồng xếp chồng lên nhau, bên cạnh còn chất đầy tinh thạch ma thú và đồng Huyền Vũ, đây là tiền đặt cọc của đám người quý tộc và phú thương kia, cô ấy hưng phấn nói:

- Đại nhân, tổng cộng là 452 đơn đặt hàng.

- Cũng không tệ lắm.

Hồ Tiên hài lòng gật đầu, cầm lấy một phần đơn đặt hàng, chăm chú nhìn một lần, ra lệnh:

- Dựa theo thời gian ở trên đơn đặt hàng để phân phó các công nhân đi chuẩn bị hàng hóa, nhớ kỹ là phải cẩn thận một chút, đừng nhầm lẫn số lượng.

- Vâng, chúng ta biết đến.

Nhân viên bán hàng gật đầu thật mạnh, cầm đơn đặt hàng nhanh chóng rời đi, cô phải đi kho hàng chuẩn bị hàng hóa.

……

Ba Phù đi vào Trân Bảo Lâu, đứng cách hơn mười mét phất tay chào hỏi:

- Đại nhân Hồ Tiên.

Hồ Tiên ngước mắt nhìn lại, khóe môi cong lên nói:

- Sao ngươi lại tới đây, là Mục Lương có chuyện gì à?

Ba Phù đi nhanh tiến lên, lấy ra trang giấy mà Mục Lương cho mình, cười đáp:

- Đại nhân thật thông minh, bệ hạ bảo ta tới đưa thứ này cho ngài.

Trong mắt Hồ Tiên lộ ra tia tò mò, cô tiếp nhận trang giấy rồi lật ra nhìn kỹ, trên mặt dần dần trở nên lạnh lẽo.

- Nước hoa đạo nhái à, thú vị đấy.

Cô hừ lạnh một tiếng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận