Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2562: Nhẹ Nhàng Một Chút, Đừng Nóng Vội Như Vậy.

Trong thư phòng, Mục Lương nhìn văn kiện chất đống trên mặt bàn, lông mày không nhịn được co giật một cái.

Hồ Tiên đi theo anh vào thư phòng, cũng nhìn thấy văn kiện xếp thành núi nhỏ trên mặt bàn, trong mắt hiện ra ý cười, nói:

"Phần lớn văn kiện đã được Thấm Lan xử lý, ngươi xem sơ qua một lượt là tốt rồi."

Khi Mục Lương không ở vương quốc Huyền Vũ thì những văn kiện quan trọng đều do Nguyệt Thấm Lan xử lý, hiện tại anh đã trở về, văn kiện đã xử lý cần anh xem qua, chủ yếu là nắm được nội dung.

"Được rồi."

Mục Lương thở dài một tiếng, ngồi xuống thuận tay cầm lên một phần văn kiện.

Tốc độ lật xem của anh rất nhanh, chớp mắt một cái là xong mười trang, nội dung đã được ghi nhớ ở trong đầu.

"Hoa lạp lạp ~ "

Vì đề cao hiệu suất làm việc, Mục Lương thi triển năng lực "Ba Đầu Sáu Tay", một lần lật xem ba phần văn kiện, chỉ cần mười lăm phút là đã phê duyệt hết toàn bộ văn kiện trên mặt bàn.



Anh đặt văn kiện không hợp cách sang một bên, chờ Nguyệt Thấm Lan trở về lại để cô ấy mang đi, đưa trở về cho mỗi Cục Quản Lý Vệ Thành.

Những văn kiện không hợp cách này là từ mỗi tòa Vệ Thành đưa tới, Nguyệt Thấm Lan không quyết định chắc chắn được cho nên mới thả ở thư phòng chờ Mục Lương trở lại ra quyết định.

"Làm xong rồi à?"

Hồ Tiên đặt tay lên vai Mục Lương, nhẹ nhàng xoa bóp vai của anh.

Mục Lương gật đầu một cái, ôn hòa nói:

"Ừm, phần văn kiện đã xong xuôi, chờ Thấm Lan trở về thì lại bàn tiếp công việc còn lại."

"Còn hai tiếng nữa mới đến giờ cơm."

Hồ Tiên đột nhiên nói một câu.

Mục Lương chớp mắt, đôi mắt đen nhánh lóe sáng, nghe vậy lập tức đứng dậy bế cô gái đuôi hồ ly sải bước đi về phía phòng nghỉ.

"Ha ha ~~~ "

Hồ Tiên cười quyến rũ liên tục, trêu ghẹo:

"Ngươi nhẹ nhàng một chút, đừng nóng vội như vậy chứ."

"Rầm ~~~ "

Đáp lại cô là tiếng cửa phòng nghỉ bị đóng mạnh.

Ngoài thư phòng, Thanh Vụ chớp mắt, yên lặng khép chặt cửa thư phòng, miễn cho có âm thanh truyền ra ngoài.

Sau khi Mục Lương trở về, Ly Nguyệt nhanh chóng kết thúc công việc trở lại cung điện, khi cô đang đặc huấn thì nhìn thấy Kim Ô Thánh Quang bay vào khu vực Trung Ương, suy đoán là Mục Lương đã trở về.

"Cộp cộp cộp ~~~ "

Ly Nguyệt đi vào cung điện, liếc mắt một cái thấy được ba người An Kỳ và Khắc Lai Mạn, bước chân không nhịn được khựng lại một chút.

Tiểu Tử và các tiểu hầu gái ngọt ngào chào hỏi:

"Tiểu thư Ly Nguyệt đã trở về rồi."

Ly Nguyệt gật đầu một cái, nhẹ giọng hỏi:

"Mục Lương đâu?"

Tiểu Tử giải thích:

"Bệ hạ đang ở thư phòng, Hồ Tiên đại nhân cũng vậy.”

Ly Nguyệt nghe được lời này, chợt dừng bước, cô gái đuôi hồ ly và Mục Lương, không lẽ…

Cô suy nghĩ một chút, quyết định không có đi thư phòng, mà đi về phía đám người An Kỳ.

"Xin chào."

An Kỳ, Khắc Lai Mạn và Tây Ni vội vã đứng lên, quy quy củ củ hành lễ.

"Mọi người chớ khẩn trương, ngồi đi."

Ly Nguyệt nói rồi gỡ mũ giáp xuống, ngồi trên ghế sô pha.

"Vâng."

Lúc này ba người An Kỳ mới ngồi xuống, tò mò len lén quan sát cô gái tóc trắng.

Tiểu Tử giới thiệu:

"Tiểu thư Ly Nguyệt, ba vị này trở về cùng với bệ hạ, là khách quý của chúng ta."

"Ừm, tất cả sẽ ở tại cung điện sao?"

Ly Nguyệt thuận miệng hỏi một tiếng.

"Cái này ta không biết, bệ hạ chưa nhắc tới."

Tiểu Tử lắc đầu.

"Tiểu thư Ly Nguyệt, chúng ta sẽ đi tìm việc làm."

Khắc Lai Mạn và Tây Ni trăm miệng một lời.

Hai người cho rằng cô gái tóc trắng cảm thấy các cô muốn ăn vạ cung điện nên mới hỏi như vậy, trong lòng các cô không nhịn được có chút khẩn trương và xấu hổ.

Không ai sẽ thích cảm giác ăn nhờ ở đậu.

Ly Nguyệt sửng sốt một chút, sau đó hiểu rõ đối phương suy nghĩ cái gì, giải thích:

"Các ngươi hiểu lầm rồi, ta không có ý muốn đuổi các ngươi, nếu cả hai còn chưa được sắp xếp chỗ ở thì ta có thể giúp một tay."

Khuôn mặt của Khắc Lai Mạn và Tây Ni lập tức đỏ bừng, các cô lúng túng cúi đầu, vội vã lên tiếng xin lỗi.

Ly Nguyệt trấn an:

"Không có gì, thả lỏng đi."

Khắc Lai Mạn và Tây Ni vẫn cúi đầu như trước, bọn họ hiểu lầm ý tốt của cô gái tóc trắng, trong lòng vô cùng xấu hổ và áy náy.

Ly Nguyệt còn muốn nói điều gì đó thì bên ngoài cung điện truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

"Cộp cộp cộp ~~~ "

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ kích động chạy vào cung điện, trong miệng còn la hét cái gì đó.

"Mục Lương, chúng ta đã trở về rồi đây!"

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan chạy vào chính sảnh, đôi mắt sáng ngời nhìn quanh một vòng, sau đó lực chú ý dừng ở trên thân Ly Nguyệt và những người khác.

Đôi mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan chớp chớp, hỏi:

"Chị Ly Nguyệt, Mục Lương đâu rồi, không phải nói ngài ấy đã trở về rồi sao?"

"Đúng vậy, chúng ta vừa nghe tin là lập tức chạy về đây!"

Hi Bối Kỳ gật đầu liên tục.

Tiểu Tử giải thích:

"Bệ hạ đang ở trong thư phòng cùng với Hồ Tiên đại nhân."

"Ở thư phòng à, vậy ta đi tìm hắn."

Nguyệt Phi Nhan lên tiếng, xoay người muốn đi tới thư phòng.

"Chờ đã!"

Hi Bối Kỳ kịp phản ứng lại, vội níu tay cô gái tóc đỏ không cho đi.

Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên hỏi:

"Có chuyện gì vậy, ngươi không muốn Mục Lương sao?"

"Muốn...... Không đúng, ngươi nói cái gì đó, nơi đây nhiều người như vậy."

Khuôn mặt xinh đẹp của Hi Bối Kỳ ửng hồng, hờn dỗi liếc xéo cô gái tóc đỏ.

Nguyệt Phi Nhan chống nạnh, khó hiểu hỏi:

"Vậy tại sao ngươi lại không cho ta đi hả?"

Hi Bối Kỳ vươn tay búng trán cô gái tóc đỏ, thấp giọng nói:

"Chị Hồ Tiên đang ở trong thư phòng cùng với Mục Lương, ngươi nghĩ kỹ xem đây là có ý gì, đồ ngốc!”

"..."

Nguyệt Phi Nhan nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, sau đó hai mắt mở to, vành tai đỏ bừng.

"Khụ khụ, ta khát quá, Tiểu Tử rót giúp ta ly nước trái cây đi."

Cô ho nhẹ vài tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh Ly Nguyệt, lực chú ý dời sang ba người An Kỳ.

"Ta cũng muốn một ly nước trái cây."

Hi Bối Kỳ nhìn về phía tiểu hầu gái.

"Vâng, có ngay."

Tiểu Tử cười đi vào trong phòng bếp.

Nguyệt Phi Nhan nhìn về phía ba người An Kỳ, lên tiếng chào hỏi:

"Xin chào."

"Chào chị gái xinh đẹp."

An Kỳ vội vã lễ phép đáp lại.

"A, cái miệng thật ngọt."

Nguyệt Phi Nhan lập tức vui vẻ ra mặt, cảm thấy có hứng thú đối với An Kỳ.

Cô đứng dậy ngồi xuống bên cạnh thiếu nữ, đầy bụng tò mò nói chuyện phiếm với nàng, cường điệu hỏi chuyện có liên quan tới Mục Lương.

An Kỳ cũng là có gì nói nấy, nói hết những gì mà mình biết.

Hi Bối Kỳ ngồi một bên lắng nghe, gật đầu hỏi:

"Thì ra là như thế, vậy các ngươi đều muốn tìm việc làm à?"

"Vâng đúng vậy, ngày mai chúng ta sẽ đi tìm."

Khắc Lai Mạn đáp.

Hi Bối Kỳ nhẹ nhàng nói:

"Các ngươi không cần vội vã như vậy, công việc rất dễ tìm, Trung Tâm Giới Thiệu Việc Làm có rất nhiều công việc tốt, mọi người có thể ở Chủ Thành chơi hai ngày rồi lại đi."

Nguyệt Phi Nhan nhận đồng nói:

"Đúng vậy, các ngươi lần đầu tiên tới vương quốc Huyền Vũ, làm gì phải vội tìm công tác chứ, đi chơi đây đó hai ngày trước đã rồi tính sau."

"Ta cũng nghĩ như vậy."

Ly Nguyệt gật đầu một cái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận