Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1287: Sào Huyệt Hư Quỷ



Hồ Tiên ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn về phía Huyết Nguyệt cực lớn, cảm thán nói:

- Lúc này mới chỉ là thủy triều Hư Quỷ ngày thứ hai thôi...

Ly Nguyệt cởi mũ giáp xuống, mái tóc dài mượt mà màu bạc xoã tung ở sau lưng.

Cô nhìn về phía đuôi của Hồ Tiên, nhỏ giọng nói:

- Cái đuôi của ngươi dính máu rồi.

Hồ Tiên nghe vậy nhìn về phía chiếc đuôi lông xù của mình, có vài phần lông trắng bị nhuộm đen bởi máu của Hư Quỷ.

Khóe mắt của cô co giật, cố gắng tỏ vẻ không sao cả, nói:

- Chuyện nhỏ mà thôi, tối nay ta rửa một chút là được.

Vù vù vù ~~~

Mục Lương đáp xuống bên cạnh Hồ Tiên, nói rõ ràng:

- Quanh đây chắc còn có sào huyệt Hư Quỷ khác, ta muốn đi tìm một chút.

Trong hai ngày qua, thủy triều Hư Quỷ từ bé đến lớn đã tới bảy, tám đợt, cái này khiến hắn hoài nghi sào huyệt Hư Quỷ gần đây không chỉ có một cái.

Mục đích luyện binh đã đạt được, dù sao cũng phải cho Thành Phòng Quân thời gian nghỉ ngơi, biện pháp tốt nhất chính là san bằng sào huyệt Hư Quỷ.

- Vậy ngươi phải chú ý an toàn đấy!

Ly Nguyệt nghiêm túc dặn dò.

Hồ Tiên nhấc mi mắt lên, quyến rũ hỏi:

- Có cần ta cùng đi với ngươi không?

- Không cần, các ngươi nghỉ ngơi đi.

Mục Lương nói rồi giơ tay ngưng kết nguyên tố sinh mệnh, sau đó chia thành từng phần nhỏ rơi xuống trên người các cô gái, trợ giúp các cô khôi phục thể lực và tinh thần lực.

Sau khi làm xong những thứ này thì anh không lưu lại nữa, cơ thể bay lên không trung, hướng về phía biển cả bị ánh trăng màu máu bao phủ.

Mục Lương bay xa hơn chục cây số nhưng không thấy xung quanh có Hư Quỷ xuất hiện, thế là lao thẳng xuống nước, bơi về phía biển sâu.

Ục ục ục ~~~

Mục Lương lặn xuống đáy biển, nước biển không thể tới gần người, từ đầu đến cuối vẫn luôn cách cơ thể hắn khoảng nửa mét.

Không bao lâu thì hắn đã chạm tới đáy biển.

Đáy biển không tính là quá tối, ánh trăng máu xuyên thấu qua tầng nước chiếu thẳng tới tận đáy biển.

Mục Lương nhíu mày cảm thấy khó hiểu, theo lý thuyết thì vị trí hiện tại của anhh đã đủ sâu rồi, ngay cả ánh mặt trời mãnh liệt cũng không thể chiếu sáng nơi đây, nhưng mà tại sao Trăng Máu lại có thể?

- Thật là kỳ quái...

Anh suy nghĩ một lúc nhưng không tìm được câu trả lời thích hợp, đành phải lắc đầu không nghĩ nhiều nữa.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, nguyên tố ánh sáng xung quanh tụ tập lại soi sáng cảnh vật xung quanh.

Anh cảm nhận động tĩnh dưới chân, không phát hiện xung quanh có sào huyệt Hư Quỷ, vì vậy anh chỉ có thể tiếp tục tìm kiếm về phía trước.

Nửa giờ sau, Mục Lương chợt ngừng bước và đưa mắt nhìn ra xa.

Trước đó không xa, đáy biển xuất hiện một hang động cực lớn có đường kính chừng năm mươi mét.

Lúc này, Mục Lương đã cảm nhận được khí tức làm cho người chán ghét, rõ ràng là anh đã tìm đúng nơi.

Anh đi tới trước mấy bước, không do dự nhảy vào trong hang động.

Ông ~~~

Tia sáng chiếu sáng cảnh vật xung quanh, vách động có vô số vết tích, có thể nhìn thấy rất nhiều vết cào.

Sau khi đi xuống hơn mười mét, hang động trở nên rộng mở, áp lực nước nơi này đã có thể khiến cho người bình thường tử vong trong nháy mắt.

Nguyên tố ánh sáng khuếch tán ra xung quanh, dần dần chiếu sáng toàn bộ không gian dưới đất.

Rậm rạp chằng chịt Hư Quỷ ánh vào mắt của Mục Lương, ước tính sơ bộ có hàng chục ngàn con Hư Quỷ ở trong hang động này.

Mục Lương nhíu mày nhìn toàn bộ hang động, phát hiện rất nhiều nơi đã trống trơn, rõ ràng phần lớn Hư Quỷ đều đã rời khỏi sào huyệt này.

Chẳng lẽ bọn chúng đều đi tấn công thành Huyền Vũ rồi?

Kiệt kiệt kiệt ~~~

Sự xuất hiện của Mục Lương khiến để cho lũ Hư Quỷ lần lượt thức tỉnh, sau đó điên cuồng lao tới hắn.

- Nơi này chính là đáy biển, ở đâu cũng là nước...

Mục Lương lẩm bẩm một câu.

Ngay sau đó, hồ quang điện màu tím từ trong cơ thể của Mục Lương bùng nổ ra ngoài, toàn bộ không gian dưới đất lập tức tràn đầy tia chớp màu tím.

Lốp bốp ~~~

Biểu cảm trên mặt Mục Lương vẫn bình tĩnh như cũ, bên tai vang lên tiếng kêu thảm thiết thê lương Hư Quỷ.

Mười phút sau, tia chớp màu tím biến mất không thấy gì nữa, Hư Quỷ đều chết sạch, không một con trốn thoát.

Anh không còn lưu lại, xoay người bỏ đi, tiếp tục tìm kiếm sào huyệt Hư Quỷ tiếp theo.

…………

Bên trên bầu trời Vùng Nước Mặn mênh mông vô tận, Ốc Đảo đang tiến với tốc độ nhanh nhất.

Trên tầng ba Ốc Đảo, người của thành Bắc Hải được sắp xếp ở đây.

- Khụ khụ..

Trong một gian phòng nào đó, sắc mặt của Bối Vi Nhân vẫn còn trắng bệch.

Cô nhìn thủ vệ nằm hấp hối ở trên giường, hai mắt của cô có chút phiếm hồng.

Trên Ốc Đảo không có bí dược chữa thương, rất nhiều người trọng thương sắp cầm cự không nổi.

- Ai...

Bối Vi Nhân thở dài, một cảm giác bất lực sâu đậm trào dâng trong lòng cô.

Trong căn phòng không lớn có sáu tên thương binh nằm chen chúc, bọn họ đau đớn rên rỉ, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều, sáu người gần như sắp chịu đựng không được.

Bối Vi Nhân động viên:

- Các ngươi đau đớn rên rỉ kiên trì một chút nữa, chúng ta sắp đến thành Huyền Vũ rồi.

Một giọng nói suy yếu vang lên, một tên thủ vệ lớn tuổi thì thào:

- Thành chủ đại nhân, không sao đâu......

- Chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa thôi.

Hai mắt của Bối Vi Nhân đỏ hơn, hơi nước đọng ở đáy mắt.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình phục tâm trạng:

- Ta đi hỏi thăm một chút, chắc là sắp đến thành Huyền Vũ rồi.

Bối Vi Nhân rời khỏi phòng, vội vã đi đến tầng năm Ốc Đảo.

Trước khi cô có thể lên đến tầng cao nhất thì trên đường bắt gặp Tam trưởng lão Ốc Đảo.

Bối Nhĩ Liên nhíu mày hỏi:

- Bối Vi Nhân các hạ, đã xảy ra chuyện gì mà trông ngươi lại vội vàng như thế?

Đôi mắt của Bối Vi Nhân sáng lên, lo lắng hỏi:

- Vừa vặn ta đang muốn tìm ngươi, khi nào thì chúng ta có thể tới thành Huyền Vũ vậy?

Nghe vậy, đôi lông mày hơi nhíu lại của Bối Nhĩ Liên nhanh chóng giãn ra, bình thản đáp:

- Chắc là buổi chiều sẽ đến nơi.

Bối Vi Nhân gấp giọng nói:

- Không thể nhanh hơn sao?

- Bây giờ đã là tốc độ nhanh nhất rồi.

Bối Nhĩ Liên tiếc nuối lắc đầu.

Trong lòng cô thầm than một tiếng, cũng hiểu rõ Bối Vi Nhân là vì dân chúng và thuộc hạ nên mới hỏi như vậy.

- Thì ra là vậy...

Bối Vi Nhân há to miệng, đôi mắt đẹp trở nên ảm đạm.

Bối Nhĩ Liên nhẹ giọng hỏi:

- Tình huống của bọn họ trở nên tồi tệ hơn sao?

- Ừ, không biết còn có thể cầm cự được bao lâu nữa.

Bối Vi Nhân có chút suy sụp, trong lòng rất khó chịu.

Bối Nhĩ Liên vỗ bờ vai của cô ấy, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì để an ủi.

- Ta không sao.

Bối Vi Nhân chậm rãi lắc đầu, xoay người rời đi.

Cảm xúc của Bối Nhĩ Liên cũng không vui vẻ, trong lòng càng thêm căm hận Hư Quỷ, xoay người đi tới tầng cao nhất, đón gió nhìn về hướng Ốc Đảo đi tới.

Vù vù vù ~~~

Bối Nhĩ Liên khống chế gió để trợ giúp Ốc Đảo đi nhanh hơn một chút.

Thời gian chậm rãi trôi qua, hai tiếng rưỡi sau.

- Đây là...

Đôi mắt đẹp của Bối Nhĩ Liên trừng lớn, một bóng đen lớn xuất hiện ở cuối tầm mắt nàng.

Một lát sau, khi Ốc Đảo đến gần hơn thì cô mới nhìn rõ bóng đen kia là cái gì.

- Đây là... Thành Huyền Vũ!?

Đôi môi đỏ của Bối Nhĩ Liên mở lớn, hiển nhiên đã bị choáng váng bởi kích cỡ của Rùa Đen.

Bạn cần đăng nhập để bình luận