Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2063: Cửa Hàng Thực Phẩm Cao Cấp Linh Thực



Khóe miệng cong lên của Linh Vận chợt hạ xuống, tức giận nói:

- Cửa hàng ăn uống? Chẳng phải Thành Buôn Bán có đầy ra đó sao?

Phó Kỵ Sĩ Trưởng giải thích:

- Điện hạ, ‘Linh’ ở đây nghĩa là linh hồn.

Linh Vận lại dâng lên vài phần hứng thú, hỏi:

- Hóa ra là như vậy, thế cửa hàng đó bán cái gì?

- Ta không biết, hôm nay mới chính thức khai trương.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng cung kính đáp.

- Vậy thì đi xem một chút, ta đi thay quần áo.

Linh Vận đứng lên nói.

- Vâng, ta sẽ chờ điện hạ ở đại sảnh lầu một.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng lại hành Kỵ Sĩ lễ, sau đó xoay người đi xuống lầu.

Linh Vận lôi kéo Phượng Nhi vào phòng, thay chiếc váy mới mua hôm qua, bôi son môi màu đỏ thẫm, cột gọn mái tóc lòa xòa sau lưng.

Khi hai người tới đại sảnh lầu một, các Kỵ Sĩ và nhóm Ma Pháp Sư đã đợi sẵn.

- Công chúa điện hạ.

Thấy Linh Vận xuất hiện, đám người vội vã cung kính hành lễ.

Linh Vận thúc giục:

- Cửa hàng mới nằm ở đâu, mau dẫn ta đến đó.

- Mời điện hạ đi theo ta.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng giơ tay ra hiệu, đi trước dẫn đường.

Đoàn người trùng trùng điệp điệp rời đi đại sảnh lầu một, đi dọc theo đường phố về phía hướng bắc.

Sau khi băng qua hai con phố, mọi người mới dừng lại trước một tòa nhà lầu.

Đây là một tòa nhà lầu sáu tầng, có diện tích rộng hơn các cửa hàng xung quanh gấp mấy lần.

Linh Vận nhìn bảng hiệu trước mặt, lẩm nhẩm đọc chữ phía trên:

- Cửa Hàng Linh Thực.

- Cửa hàng này trang trí thật là... Xa xỉ.

Một tên Ma Pháp Sư đi theo không nhịn được xuýt xoa cảm thán.

Cửa Hàng Linh Thực rất lớn, thiết bị lắp đặt bên trong được làm từ lưu ly cùng với Thép Tím.

Bên trên Thép Tím có hoa văn phô hiển quý khí, trước cửa treo đèn lồng đỏ càng là vẽ rồng điểm mắt, trên tường có rất nhiều tranh vẽ, nội dung là các loại rau xanh.

Trừ cái đó ra, kệ, quầy hàng, rương chứa đồ vật trong tiệm đều có hoa văn bên ngoài.

Trong rương chứa các loại rau xanh và trái cây, tất cả đều chứa đựng nguyên tố sinh mệnh.

- Cộp cộp cộp ~

Đoàn người Linh Vận đi vào cửa hàng, ngửi được hương vị của các loại trái cây và rau xanh.

- Hoan nghênh quý khách ghé thăm.

Một nhân viên bán hàng mặc đồng phục trắng bước tới nghênh đón.

- Đây không phải là cửa hàng bán rau xanh và trái cây sao, tại sao lại còn gọi là cửa hàng Linh Thực chứ?

Linh Vận thất vọng nói.

Nhân viên bán hàng cười giải thích:

- Quý khách có điều không biết, tất cả rau quả ở đây không phải là loại thông thường, tự nhiên là khác nhau rồi.

- Nó khác nhau ở chỗ nào, ngươi nói ta nghe một chút.

Linh Vận nghiêm mặt hỏi.

Nữ nhân viên kiên nhẫn giới thiệu:

- Những rau xanh và trái cây này đều chứa đựng nguyên tố sinh mệnh, ăn nó sẽ có lợi cho cơ thể, cũng giống như linh mễ vậy.

- Thiệt hay giả vậy?

Linh Vận không khỏi há to miệng.

Cô từng ăn qua linh mễ cho nên hiểu rất rõ chỗ tốt của nó, nếu thường xuyên ăn thì đúng là sẽ có chỗ lợi cực lớn đối với cơ thể, không những cường thân kiện thể mà còn có thể kéo dài tuổi thọ.

- Nơi này có thể ăn thử, quý khách có thể nếm một chút.

Cô ấy bưng tới một khay ăn, bên trong là trái cây và cà chua đã được cắt gọn sẵn.

- Được rồi, ta nếm thử xem sao.

Linh Vận không khỏi cầm lên một khối táo rồi nhét vào trong miệng.

- Rộp rộp ~~~

Cô nhai nuốt, tinh tế cảm thụ sự biến hóa của quả táo ở trong miệng, quả nhiên cảm giác được sự tồn tại của nguyên tố sinh mệnh.

- Đúng là có khí tức của nguyên tố sinh mệnh.

Cô kinh ngạc thốt lên.

Đồng tử của Phượng Nhi co rút lại, không nhịn được cầm lấy một khối cà chua nhét vào trong miệng, sau khi cẩn thận thưởng thức, quả nhiên cảm nhận được nguyên tố sinh mệnh, đây đúng là thứ mà cô ta cần.

Hai mắt của cô ta sáng lên, thoáng nhìn tất cả rau xanh và trái cây trong cửa hàng, trong lòng tràn đầy tham lam và dục vọng.

- Phượng Nhi, ngươi làm sao vậy, tự nhiên lại đứng đờ ra đó thế?

Linh Vận vẫy tay trước mặt Phượng Nhi hỏi

- Không, không có gì đâu.

Phượng Nhi phục hồi tinh thần lại, cúi đầu che lấp ánh mắt tham lam.

Nhân viên bán hàng mỉm cười hỏi:

- Quý khách muốn mua một ít mang về sao?

Linh Vận suy nghĩ một chút, quay đầu hỏi:

- Phó Kỵ Sĩ Trưởng, chúng ta còn bao nhiêu đồng Huyền Vũ có thể dùng?

- Còn có thể dùng được tám trăm ngàn đồng Huyền Vũ.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng tính toán đồng Huyền Vũ thừa lại sau khi giảm đi các loại tiền chót.

- Vậy mua một chút đi, chắc cha và mẹ ta sẽ thích.

Linh Vận phất tay nói.

- Vâng.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng không có từ chối, đi lên trước nói chuyện với nữ nhân viên, mua toàn bộ linh thực trong cửa hàng mỗi thứ một ít.

Trước khi đám người rời đi, nhân viên bán hàng tươi cười đưa tiễn tới bên ngoài cửa hàng, phất tay nói:

- Nếu như quý khách rảnh rỗi thì có thể ghé thăm mỗi tòa Vệ Thành nha!

Các nhân viên ở Thành Buôn Bán Sơn Hải đều đã thu được chỉ thị, tận lực tuyên truyền mỗi tòa Vệ Thành đến các du khách, hấp dẫn lưu lượng khách.

- Vệ Thành nằm ở đâu?

Linh Vận chợt dừng bước.

Nhân viên bán hàng giải thích:

- Ngày mai, bên này sẽ khai thông xe lửa đến Vệ Thành, người ngoại lai cũng có thể đi xe lửa hoặc là đi xe thú đến Vệ Thành.

- Vậy thì Vệ Thành có gì vui sao?

Linh Vận cảm giác hứng thú hỏi.

Nữ nhân viên hồi đáp:

- Tất nhiên là có rồi, mỗi một tòa Vệ Thành đều có đặc sắc khác nhau, các món ăn ngon và trò vui chơi giải trí không ít, nếu quý khách cảm thấy hứng thú thì có thể đi nhìn một chút.

- Ta muốn đi!

Linh Vận hưng phấn nói.

- Điện hạ...

Phó Kỵ Sĩ Trưởng khó khăn mở miệng.

Linh Vận nghiêm mặt nói:

- Ta nhất định phải đi.

-...

Khóe mắt của Phó Kỵ Sĩ Trưởng co giật một cái, hiện tại hắn đi bóp chết vị nhân viên lắm mồm kia còn kịp không?

………..

Bên trong cung điện khu Trung Ương.

- Cộc cộc cộc ~~~

Vệ Ấu Lan nâng khay, chừa ra một tay gõ cửa thư phòng:

- Đại nhân?

- Vào đi.

Giọng nói ôn hòa của Mục Lương từ trong thư phòng truyền ra.

Vệ Ấu Lan đẩy cửa mà vào, cầm khay đi tới trước bàn làm việc, từ tốn nói:

- Đại nhân, quần áo mặc trong đại điển kiến quốc đã làm xong, ngài thử trước một chút xem có vừa người hay không?

Mục Lương ngước mắt nhìn thoáng qua, trên khay là một chồng quần áo rất cao, ít nhất cũng có ba, bốn bộ.

- Vậy thử đi.

Anh bất đắc dĩ đứng lên.

Vệ Ấu Lan cười khẽ vài tiếng, đặt quần áo lên bàn rồi vươn tay cởi ngoại bào rộng thùng thình của Mục Lương.

Anh giơ tay lên, tùy ý tiểu hầu gái hỗ trợ cởi áo và nới dây lưng, lại khoác quần áo mới lên người.

Vệ Ấu Lan cẩn thận vuốt nếp quần áo, buộc đai lưng quanh eo Mục Lương rồi điều chỉnh độ căng chùng, lùi lại hai bước, nhẹ nhàng hỏi:

- Đại nhân, đây là bộ thứ nhất, ngài thử xem có cần điều chỉnh chỗ nào không?

Mục Lương giơ tay lên nhìn áo bào trên người, màu chủ đạo là vàng kim, ống tay áo được thêu một vòng hoa văn tinh xảo bằng chỉ trắng, thoạt nhìn vô cùng quý khí.

Bạn cần đăng nhập để bình luận