Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 869: Tin Tức Về Cá Chuồn Và Thú Trân Châu



- Người cá?

Hổ Tây đảo mắt một vòng, yên lặng suy nghĩ, cung kính nói:

- Bẩm đại nhân, ta không dám xác định người cá có tồn tại hay không, nhưng Cá Chuồn và thú Trân Châu là có thật.

- Nói ta nghe một chút.

Mục Lương đưa tay ra hiệu.

Hổ Tây nghiêm túc giải thích:

- Bẩm đại nhân, xác của Cá Chuồn vừa xuất hiện ở thành Bắc Hải, nghe nói là được thợ săn tầm bảo biết bay mang ra từ sâu trong Vùng Nước Mặn.

- Xác Cá Chuồn ở đâu?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

- Xác đã bị thành chủ thành Bắc Hải giao dịch lại rồi.

Hổ Tây nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi tiếp tục nói:

- Giao dịch bằng một kiện Linh khí trung cấp.

- Xác của Cá Chuồn có giá trị ngang ngửa một kiện Linh khí trung cấp?

Vưu Phi Nhi kinh ngạc thốt lên.

Cho dù là Linh khí trung cấp thông thường, nếu đổi thành tinh thạch thì cũng đáng giá tới một vạn khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

Nếu như đó là linh khí trung cấp thuộc loại hình công kích, như vậy sẽ có giá trị cao hơn rất nhiều.

Hổ Tây lắc đầu, cũng khó hiểu không kém nói:

- Chuyện này còn chưa rõ ràng lắm, không có tin tức chi tiết nào được lan truyền.

Mục Lương ngả người ra sau, bình tĩnh nói:

- Khi nào đến thành Bắc Hải thì trực tiếp đi hỏi thẳng thành chủ của bọn họ là được rồi.

Trải qua những gì cô gái tóc màu quýt nói, anh càng ngày càng có hứng thú đối với linh thú Cá Chuồn.

Với sự gia tăng của động vật thuần dưỡng, hung thú và Linh thú đáng giá thuần dưỡng càng ngày càng ít, Cá Chuồn có lẽ sẽ mang đến sự bất ngờ cho anh.

Mục Lương lại hỏi:

- Vậy ngươi có tin tức gì về thú Trân Châu không?

Hổ Tây liếc nhìn Mục Lương, cung kính nói:

- Mục Lương đại nhân, chưa ai từng nhìn thấy thú Trân Châu, nhưng rất nhiều người đều biết tới ngọc trai.

- Ngươi nói vậy nghĩa là sao?

Mục Lương nhíu mày, câu trả lời của cô gái tóc màu quýt có chút câu đầu không khớp câu sau.

Hổ Tây vội vàng giải thích:

- Bẩm thành chủ đại nhân, ở thành Bắc Hải có một cửa hàng có thể giao dịch được ngọc trai.

……..

- Ngọc trai?

Mục Lương nhướng mày, ngọc trai mà Hổ Tây nói là ngọc trai trong trí nhớ của anh sao?

Vưu Phi Nhi hơi nghiêng đầu, tò mò hỏi:

- Ngọc trai là cái gì?

- Đó là một loại hạt châu rất đẹp, lớn bằng con ngươi của ta, nuốt nó thì có thể hô hấp trong nước.

Hổ Tây vừa nói vừa đưa tay mô tả.

Trong mắt của Mục Lương lộ vẻ kinh ngạc, ăn ngọc trai có thể hô hấp dưới nước? Chẳng lẽ là Tị Thủy Châu Trong truyền thuyết?

- A, thần kỳ tới như vậy sao?

Đôi mắt màu vàng kim của Vưu Phi Nhi sáng lên, vừa nghe vậy là lập tức có hứng thú với ngọc trai.

Mục Lương kinh ngạc nhướng mày:

- Chỉ cần ăn ngọc trai là có thể vĩnh viễn hô hấp dưới nước sao?

- Dĩ nhiên là không phải, những viên ngọc trai thông thường chỉ có thể để cho người ta hô hấp dưới nước chừng một giờ thôi.

Hổ Tây vội vàng giải thích:

- Ngọc trai dị sắc mới có thể để cho người ta hô hấp trong nước lâu hơn.

- Ngọc trai dị sắc lại là cái gì?

Vưu Phi Nhi vội vàng truy vấn, hơi nghiêng người tới trước.

- Ngọc trai thông thường có màu trắng, còn ngọc trai dị sắc sẽ có màu sắc khác.

Hổ Tây bẻ ngón tay liệt kê:

- Có màu đỏ, màu lam, màu tím và nhiều màu khác, những thứ này được gọi chung là ngọc trai dị sắc.

- Chắc rất xinh đẹp.

Ánh mắt của Vưu Phi Nhi trở nên mơ hồ, bắt đầu tưởng tượng dáng vẻ của ngọc trai.

Mục Lương cầm bút chì vẽ một cái bảng biểu trên giấy, ghi chép lại công dụng của ngọc trai.

Anh không ngẩng đầu mà tiếp tục hỏi:

- Ngọc trai dị sắc có thể cho người ta hô hấp dưới nước trong thời gian bao lâu?

- Đợi ta suy nghĩ một chút, ta không nhớ rõ cho lắm....

Hổ Tây nhíu mày rồi đi vòng quanh thư vòng.

Cô nghe được tin tức liên quan đến ngọc trai khi đi đến thành Bắc Hải, hỏi thăm thương nhân tình báo ngầm ở đó.

Từ đó đến bây giờ đã qua hai, ba năm, ký ức về thành Bắc Hải có chút mơ hồ.

- Ta nhớ ngọc trai màu đỏ có thể khiến người ta hô hấp dưới nước trong hai giờ, màu lam có thể hô hấp ba giờ…

Hổ Tây nhăn mày cố gắng nhớ lại.

Qua một hồi lâu, cô giơ tay gãi gãi sau đầu, cười khan nói:

- Những thứ khác ta không nhớ rõ.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, đặt bút chì xuống bàn rồi ngẩng đầu dặn dò:

- Ngươi đi hỏi thăm một chút, xem có thể thu thập thêm tin tức nào nữa hay không?

- Vâng.

Hổ Tây nghiêm túc đáp.

Mục Lương lại dặn dò lần nữa:

- Còn nữa, tin tức liên quan tới thú Phù Không, Ma Trùng Phù Du, thú Lục Phù cũng phải tiếp tục nghe ngóng.

Trước mắt thì Phi Thuyền vận chuyển chỉ có một chiếc, không đủ tài liệu hung thú để chế tạo ra chiếc thứ hai.

Không biết khi nào mới có thể chế tạo được chiếc Phi Thuyền thứ hai đây.

- Ta nhớ kỹ rồi.

Hổ Tây nghiêm túc gật đầu.

Cô đưa tay cung kính hành lễ, nói:

- Bẩm đại nhân, nếu không còn chuyện gì thì ta xin phép đi về trước?

- Chờ một chút.

Mục Lương lên tiếng cản lại.

Anh nhìn về phía tiểu hầu gái, dặn dò:

- Tiểu Lan, mang Hổ Tây đến phòng làm việc, đưa đồ vật được phủ vải tơ nhện cho cô ấy.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu.

- Đồ vật gì vậy?

Hổ Tây mờ mịt chớp mắt.

- Ngươi đi xem một chút thì sẽ biết.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

- Vâng.

Hổ Tây lại cung kính hành lễ lần nữa, sau đó rời khỏi thư phòng đi theo tiểu hầu gái.

Cót két…...

Cửa thư phòng nhẹ nhàng đóng lại.

Vệ Ấu Lan đưa tay ra hiệu:

- Tiểu thư Hổ Tây, mời đi theo ta.

Hổ Tây nghiêng đầu tò mò hỏi:

- Tiểu Lan, ngươi biết đại nhân muốn cho ta vật gì không?

- Chắc là Linh khí.

Vệ Ấu Lan dịu dàng đáp.

Cô bé nhớ hai ngày trước đại nhân có đi vào phòng làm việc.

- Linh khí?

Đôi mắt đẹp của Hổ Tây lập tức sáng lên.

Trên đường đến phòng làm việc, cô vẫn luôn nghĩ tới chuyện Linh khí, liệu nó có phải là linh khí trung cấp không?

Không bao lâu thì hai người đã đứng trước phòng làm việc.

Tiểu hầu gái đẩy cửa đi vào trong, cô nhìn quanh một vòng rồi đi tới bên tường.

Bên tường có một cái giá được vải tơ nhện phủ lại.

Hổ Tây có chút khẩn trương, híp mắt nhìn chăm chú tiểu hầu gái xốc vải phủ lên, lộ ra đồ vật ở trên giá.

Đó là một bộ giáp toàn thân, từ nón trụ cho đến giày, tất cả đều có năm màu.

Hô hấp của cô có chút dồn dập, hoảng sợ thốt lên:

- Linh khí cao cấp!!

Từ trước tới giờ cô chưa bao giờ có được một kiện Linh khí cao cấp, thậm chí ngay cả Linh khí trung cấp cũng chỉ mới chạm vào một, hai lần.

- Rất giống Khôi Giáp U Linh, nhưng lại có chút khác biệt.

Vệ Ấu Lan đánh giá khôi giáp trên giá.

Tài liệu được sử dụng cho bộ giáp này cũng là vảy của Kỳ Nhông Năm Màu, chỉ là ngoại hình khác một chút so với khôi giáp U Linh.

Đường cong của nó mượt mà hơn, thể tích trông nhỏ hơn so với Khôi Giáp U Linh và cho người ta một loại cảm giác nhẹ nhàng.

Vệ Ấu Lan cười nhắc nhở:

- Tiểu thư Hổ Tây, trước tiên nên khải linh.

- A? Được rồi.

Hổ Tây sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng lấy lại tinh thần, kích động tiến lên trước.

Đôi tay của cô phấn khích đến run lên, nhẹ nhàng vuốt ve lớp vảy của khôi giáp năm màu.

Cô gái tóc màu quýt đưa tay lên miệng rồi nhẹ nhàng cắn xuống, đầu ngón tay bị cắn vỡ một vết thương nhỏ, máu chảy ra nhỏ giọt lên tinh thạch gắn trên khôi giáp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận