Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1661: Lao Động Cải Tạo

Trong mắt Hoa La loé sáng, truy hỏi:

- Vậy trong thành Tát Luận kia khắp nơi đều có cây xanh sao?

- Tất nhiên rồi.

Mặc Liên gật đầu.

- Thì ra không chỉ thành Huyền Vũ có thể trồng cây xanh...

Hoa La có chút thất thần.

Lúc này, trong lòng cô tràn đầy hối hận, tại sao trước đây lại muốn tới trêu chọc thành Huyền Vũ?

Cổ họng của Hoa La khẽ giật, cơm nắm trong tay bỗng dưng không ngon nữa.

…………

Mặc Liên hứng thú hỏi:

- Ngươi cho ta biết Thành Phi Điểu như thế nào đi?

Hoa La nhớ lại, nhỏ giọng nói:

- Thành Phi Điểu ở bên trong rừng Vạn Khô, nơi đó quanh năm bị gió cát bao phủ, chỉ có đất đá trụi lủi...

Cô đã từng đến thành Phi Điểu, bởi vì điều kiện nơi đó ác liệt, mới nhớ kỹ như vậy.

Mặc Liên yên lặng nghe, sàng lọc các thành thị tương tự trong đầu, nhưng thấy rằng chẳng có chỗ nào phù hợp cả.

- Nghe ngươi nói như vậy, thành Phi Điểu không có cây xanh cũng không đủ nước?

Cô hỏi một cách nghiêm túc.

Hoa La trầm giọng nói:

- Không chỉ thành Phi Điểu, phải nói là ngoại trừ thành Huyền Vũ, những nơi khác đều như vậy.

Mặc Liên nghiêm mặt nói:

- Không thể nào, chưa từng nghe nói đến một nơi như vậy, cho dù là Sa quốc cằn cỗi cũng vẫn có nhiều cây xanh và nước ngọt..

Sa quốc, gần 80% diện tích đất là sa mạc, phần còn lại là ốc đảo, nước ngọt và cây cối xanh tươi.. Sa quốc là địa bàn của người thú, trong đó lãnh địa của người rắn, người rắn nổi tiếng về xà nữ có dung mạo xinh đẹp.

- Sa quốc là gì, ta chưa từng nghe đến.

Hoa La giễu cợt một tiếng, cũng cho rằng Mặc Liên là đang nói dối.

Giám ngục làm việc trong nhà ăn trầm giọng nói:

- Im lặng, chớ làm ồn.

Hoa La liếc mắt, cúi đầu yên lặng ăn cơm đoàn.

Mặc Liên trong lòng phiền muộn, cắn lấy nắm cơm, lại cảm thấy rất thơm. Hai mươi phút sau, giờ ăn sáng kết thúc.

Giám ngục trầm giọng nói:

- Cất đĩa đi, xếp hàng đi trại lao động cải tạo ngay.

- Lao động cải tạo?

Mặc Liên quay đầu nhìn về phía Hoa La.

- Chờ một hồi sẽ biết.

Hoa La ỉu xìu ngáp một cái.

- Ồ.

Mặc Liên im lặng, theo đội ngũ rời nhà ăn.

Sau khi mọi người rời khỏi nhà ăn, họ đi vào lối đi sâu, và cuối tầm mắt của họ là một nhà xưởng.

Hoa La thở dài, rơm rớm nước mắt nói:

- Thật tốt quá, hôm nay không cần đi lấy quặng.

- Lao động cải tạo là đi lấy quặng?

Mặc Liên nghe vậy trợn to mắt.

- Đương nhiên, ngày nào cũng phải đến đó làm.

Hoa La gật đầu nói.

Sau khi bắt đầu lao động cải tạo, cô từng đi khai thác mỏ, làm thủ công mỹ nghệ, v.v.

Hai mắt Mặc Liên tối sầm lại, trong lòng đang gào thét, sau này đừng để cô đi đào mỏ nữa.

Cô chợt có một ý nghĩ lóe lên trong đầu, nếu như phải đi đào quặng, chẳng phải là có khả năng rời ngục giam, nghĩa là có cơ hội bỏ trốn.

- Hoa La, đi đào mỏ có rời ngục giam không?

Mặc Liên hỏi nhỏ.

- Ừm, khu mỏ vẫn còn cách nhà tù một chút.

Hoa La thì thào.

Mặc Liên kinh ngạc hỏi:

- Vậy sao ngươi không tìm cơ hội bỏ trốn?

- Chạy trốn?

Hoa La dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn nữ nhân tóc đen.

- Không thể sao?

Mặc Liên nhíu mày.

Hoa La cười lạnh nói:

- Ha hả, ngươi có dám bỏ trốn dưới mắt hung thú cấp 9 không?

- Hung thú cấp 9?

Thân thể Mặc Liên run lên.

Hoa La nhỏ giọng nói:

- Chỉ cần rời khỏi ngục giam, sẽ có con hung thú cấp 9 đi theo, nếu ngươi dám có ý định di chuyển, chỉ có một con đường chết.

Băng Minh Xà đã lên cấp 9, nơi đây mọi người đều sợ hãi nó.

Mặc Liên nuốt nước miếng, khàn khàn hỏi:

- Ngươi nói ngục giam có một hung thú cấp 9 trông chừng?

Hoa La liếc mắt, cười lạnh nói:

- Đương nhiên, nếu không ngươi nghĩ tại sao những người khác lại thành thật như thế?

Mặc Liên trầm mặc, kế hoạch bên trong lại thất bại, chẳng lẽ thực sự phải ở đây mười năm sao?

Giám ngục thúc giục:

- Đi nhanh lên, công việc của hôm nay là may quần áo.

- May quần áo, cuối cùng cũng có thể thoải mái.

Hoa La lại thở phào.

Đám người xuyên qua lối đi sâu và vào khu nhà xưởng rộng rãi, nơi có những chiếc bàn dài và băng ghế, cũng như những đống vải.

- Bốn người một bàn, tự do chia việc, ngồi xuống trước.

Giám ngục phất tay nói.

- Đạp đạp đạp ~~~

Đám người phân tán ra, sau một hồi ồn ào, mọi người đã ngồi vào chỗ và chờ bước tiếp theo.

- Bây giờ lấy miếng vải lanh cạnh bàn lên, tổng cộng có bốn mảnh vải khác nhau, việc của ngươi là may chúng lại với nhau, có yêu cầu về số lượng và chất lượng.

Giám ngục nghiêm mặt, tiếp tục nói:

- Nếu không đủ chất lượng và số lượng, bữa trưa sẽ giảm đi một nửa, và nếu hoàn thành nhiệm vụ vượt mức, có thể ăn thêm phần cơm.

Đám người nghe vậy nhất thời khẩn trương.

Giám ngục thoả mãn gật đầu, tiếp tục nói:

- Bây giờ, sẽ có người dạy may, học cách may cẩn thận.

Đạp đạp đạp ~~~

Nhân viên của xưởng may bước tới, chọn các loại vải khác nhau và bắt đầu giới thiệu.

Từ khi thành Huyền Vũ đến thành Tát Luận, mỗi ngày đều có đơn đặt hàng quần áo, xưởng may không kịp làm nên công việc may quần áo được thêm vào công việc lao động cải tạo.

Mặc Liên trợn hai mắt, trong tay cầm cây kim Lưu Ly và sợi chỉ thật nhỏ vừa mới phát xuống.

- Có làm hết được không?

Nhân viên công tác lớn giọng hỏi.

- Có.

Hoa La nhếch miệng cười.

Đây không phải là lần đầu tiên cô may quần áo, cô chỉ cần nhớ cách may giữa các mảnh vải khác nhau, mọi thứ khác đều giống nhau.

- Tốt lắm, chúng ta bắt đầu may vá.

Nhân viên công tác gật đầu một cái.

Mặc Liên trừng Hoa La, bất mãn nói:

- Này, ta còn chưa học được, ngươi làm sao lại nói là có thể?

Hoa La cười nhạo nói:

- Thật ngu xuẩn, đơn giản như vậy dạy một lần còn không hiểu?

-.....

Mặc Liên cắn chặt hai hàm răng trắng ngà, lại phát hiện những người khác cũng bắt đầu may quần áo, chỉ có chính mình vẫn đang ngẩn người.

- Đừng ngây người ra đấy, làm theo ta, đừng làm sai.

Hoa La tức giận nói.

Lúc này, Mặc Liên mới hài lòng gật đầu, cầm sợi chỉ cùng cây kim Lưu Ly bắt đầu xỏ.

Cô nhéo lông mày, sợi chỉchọc qua lại bên cạnh lỗ kim, nhưng vẫn không thể chui qua lỗ kim.

Cô ngẩng đầu nhìn Hoa La đã xâu được kim chỉ, buồn bực nói:

- Cái kia..... Ta không xuyên qua được.

- Thật là đần chết mất, cần phải khéo léo một chút, không thể cứng nhắc như vậy được.

Hoa La đoạt lấy kim chỉ từ nữ nhân tóc đen, vặn đầu sợi chỉ, và xâu sợi chỉ trong ba giây.

Cô đưa lại kim chỉ, thúc giục:

- Đây, đừng lãng phí thời gian, ta còn muốn ăn nhiều cơm trưa hơn một chút.

- Được.

Mặc Liên cảm kích.

Cô theo động tác của Hoa La, chọn hai mảnh vải khác nhau và so sánh chúng một vài lần mới tìm thấy hai mép vải để may lại với nhau.

- Đường khâu đầu tiên phải được cố định và thắt nút.

Hoa La vừa nói vừa khâu.

- Được rồi.

Mặc Liên liếc mắt nhìn tay Hoa La, sau đó cúi đầu khâu một đường khâu.

- Chậc chậc, đừng may nhiều quá, không đủ tiêu chuẩn.

Hoa La tức giận nói.

- Đã biết.

Mặc Liên không còn cách nào khác, đành phải xé nó ra rồi khâu lại.

- May rộng bằng nửa ngón tay... Đường may dày đặc hơn... Phải may ngay ngắn... - …

Hoa La hết lần này đến lần khác mở miệng sửa sai cho Mặc Liên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận