Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1410: Đây Là Tiểu Khả Ái Vừa Mới Ra Cửa Sao?



Rào rào~~~

Duy Lệ Á quay đầu nhìn về phía sau, ngoài biển xuất hiện hình dáng của ma thú biển, đối phương đang nhìn vào cô, lại biến mất ở trong nước biển.

-!!

Trái tim của cô chợt thắt lại, có thể cảm nhận được ma thú biển kia vẫn còn chưa đi, chỉ là ẩn dưới nước, vẫn luôn di chuyển theo.

Duy Lệ Á nuốt nước miếng, vốn định len lén xuống nước rời khỏi, nhưng bây giờ lại không dám nữa. Trong lòng cô nghi ngờ, dưới sự công kích của ma thú biển, làm sao mà cô còn sống được?

- Nghĩ không ra.

Cô đứng lên, do dự một chút, vẫn là quyết định lên đảo xem thử. Duy Lệ Á thả mái tóc xuống, che lại lỗ tai nửa trong suốt giống như vây cá.

Cô nhìn vào miếng vảy ở trên hai tay và hai chân, không có vải dư để che lại, chỉ có thể kiên trì mà đi lên. Trong lòng cô gái cầu nguyện, hy vọng trên đảo không có người vô cùng hung ác, đừng bắt nàng mang đi bán.

Đạp đạp đạp~~~

Duy Lệ Á đi chân trần, đạp lên từng bậc thang đi đến trước Huyền Không Các.

Bước chân của cô gái dừng lại, nhìn thấy nhóm Thành Phòng Quân với vũ trang đầy đủ, nhất thời cảnh giác.

Đại An Ti ra khỏi Huyền Không Các, tò mò đánh giá Duy Lệ Á, ngoại hình của đối phương giống người, tay chân lại có vảy cá, hiển nhiên không phải là người bình thường, lạnh lùng hỏi:

- Ngươi muốn vào thành sao?

- Không phải là các người không cho rời khỏi sao?

Duy Lệ Á cảnh giác hỏi.

Chân mày của Đại An Ti hơi nhăn lại, lắc đầu nói:

- Ngươi muốn đi lúc nào thì có thể đi lúc đó, không ai cản ngươi.

-.....

Duy Lệ Á há miệng, trong lúc nhất thời không biết phải mở miệng thế nào, đối phương không biết thân phận Hải Yêu của cô?

Đại An Ti nhắc nhở:

- Nếu như muốn vào thành, vậy thì phải tuân thủ pháp luật và quy định của thành Huyền Vũ, cấm đánh lộn ẩu đả ở trong thành, không thể làm bất cứ chuyện trái pháp luật nào.

- Còn có quy định như thế sao? Bất luận là ai cũng đều giống nhau?

Đôi mắt xinh đẹp của Duy Lệ Á nhất thời sáng lên.

- Đương nhiên.

Đại An Tư gật đầu.

Duy Lệ Á do dự một chút, vẫn là lựa chọn vào xem thử, dù sao thì trong chốc lát cũng không thể rời khỏi.

- Vào thành cần Văn điệp thông quan, cần phải giao nộp phí vào thành, một viên tinh thạch ma thú cấp hai hoặc một viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

Tiếng nói bình tĩnh của nhân viên công tác vang lên.

Duy Lệ Á không hỏi nhiều, lấy tinh thạch ma thú ra đưa cho nhân viên công tác.

- Xin phối hợp đăng ký thông tin.

Nhân viên công tác kiểm tra tinh thạch ma thú, xác định không có vấn đề gì rồi mới thu nhận, lấy ra Văn Điệp Thông Quan bắt đầu đăng ký.

- Được.

Duy Lệ Á gật đầu.

- Tên họ, bao nhiêu tuổi, ở đâu...?

Nhân viên này hỏi bốn năm vấn đề.

Duy Lệ Á trả lời nửa thật nửa giả, trong lòng lại ngạc nhiên và cảnh giác, tại sao vào thành lại phải đăng ký cặn kẽ như thế?

- Được rồi, có thể vào thành rồi.

Nhân viên công tác đăng ký xong, đưa Văn Điệp Thông Quan cho cô gái.

- Được.

Duy Lệ Á nhìn vào Văn Điệp Thông Quan bằng gỗ, cẩn thận nhận lấy, dưới sự tỏ ý của nhân viên công tác mà đi qua Huyền Không Các, đi về phía Sơn Hải Quan.

Đại An Ti nhìn chằm chằm vào cô gái tóc màu xanh lam sẫm, ánh mắt cô lạnh lẽo lóng lánh, luôn cảm thấy đối phương không đơn giản. Tán Viêm thấp giọng hỏi:

- Cần phái người theo dõi cô ấy không?

Đại An Ti gật đầu, dặn dò:

- Ừm, nhưng chỉ cần cô ấy không trái với pháp luật và quy định, thì không cần để ý đến cô ấy.

- Vâng.

Tán Viêm gật đầu, xoay người đi sắp xếp người theo dõi Duy Lệ Á.

Duy Lệ Á ngắm nhìn bốn phía, cảnh giác đi lên quảng trường của Sơn Hải Quan.

Cô thấy tất cả đều cảm thấy rất mới mẻ, chuyện này có liên quan đến việc cô rất ít khi lên bờ, từ nhỏ thì cha và mẹ cô đã nói với cô, con người rất đáng sợ, người ở trên bờ ai nấy đều muốn bắt Hải Yêu đi giao dịch.

Mà sau khi Hải Yêu tròn mười sáu tuổi, thì nhất định phải rời khỏi nhà để đi ra ngoài rèn luyện, rèn luyện đủ ba năm mới có thể quay về, đây là quy định của tộc.

Hai tháng trước, Duy Lệ Á vừa tròn mười sáu tuổi, lúc này đang trong thời gian rèn luyện.

Thành Phòng Quân lớn tiếng hô:

- Tiểu thư, không nên ở lại chỗ này, vào thành hoặc rời khỏi.

- Ta vào thành!

Duy Lệ Á yếu ớt nói.

Cô gái cúi đầu, đi nhanh về phía Sơn Hải Quan, sau khi đưa ra Văn Điệp Thông Quan, được thuận lợi cho qua. Cô quay đầu nhìn lại Sơn Hải Quan, trong lòng âm thầm thở phào, rồi lại sợ hãi đối với thành Huyền Vũ chưa biết rõ.

Duy Lệ Á đi vào Phố Buôn Bán, nhìn thấy đường phố và cửa hàng chỉnh tề, ngửi thấy được một mùi hương hấp dẫn người, khiến cho bụng của cô kêu lên.

Cô lỗ cô lỗ~~~

- Thơm quá đi!

Đôi mắt xinh đẹp của Duy Lệ Á sáng lên, dựa theo mùi vị mà đi về phía trước.

Cô dừng bước lại, nhìn thấy mấy chữ ở trên cửa hàng, nhỏ tiếng đọc lên:

- Tiệm Khoai Lang Mỹ Vị...

Nhân viên cửa hàng lễ phép hỏi:

- Khoai lang nướng tươi mới, ngươi có muốn nếm thử không?

Nhân viên công tác vừa nhìn liền có thể nhận ra Duy Lệ Á là lần đầu tiên đến thành Huyền Vũ, cũng chưa từng ăn qua khoai lang nướng, nếu không cũng sẽ không đứng ở trước cửa lâu như thế.

Duy Lệ Á do dự một chút, không chống cự nổi cảm giác hấp dẫn, vẫn là đi lên phía trước.

- Nếm thử một chút xem, cẩn thận bị nóng.

Nhân viên công tác bưng ra một chiếc đĩa Lưu Ly, bên trong để các miếng khoai lang nướng đã cắt nhỏ, vẫn còn đang bốc hơi nóng.

- Được.

Duy Lệ Á dùng que gỗ nhỏ gắp miếng khoai lang nướng, nhìn vào miếng thịt khoai lang đỏ cam, không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Ngao u~~~

Cô mở cái miệng nhỏ nhắn ra, bỏ miếng không lang nướng nhỏ vào trong miệng, hương vị đặc biệt cùa khoai lang nướng tràn ngập trong khoang miệng.

Ưm ưm, ăn thật là ngon~

Duy Lệ Á mở to đôi mắt xanh lam sẫm xinh đẹp, trên khuôn mặt hồn nhiên của cô tràn ngập cảm xúc bất ngờ.

Nhân viên bán hàng mỉm cười nói:

- Thích thì có thể mua một ít, một cân khoai lang nướng chỉ cần một viên tinh thạch ma thú cấp một.

Tiệm Khoai Lang Mỹ Vị cũng đã tiến hành cải cách giá, giá của khoai lang nướng hạ thấp trên diện rộng, phục vụ cho thị trường ở vùng đất mới.

- Trên người ta hết tinh thạch ma Thú rồi... Chỉ có trân châu.

Khuôn mặt của Duy Lệ Á đã đỏ ửng.

Trên người cô chỉ có một miếng tinh thạch ma thú, đã dùng hết ở lúc vào thành, đây là do cô nhặt được ở dưới đáy biển.

Nhân viên bán hàng nhẫn nại nói:

- Trân châu sao, ngươi phải đến Ngân Hàng, đổi trân châu thành đồng Huyền Vũ, sau đó cũng có thể mua khoai lang nướng.

- Ngân Hàng ở đâu?

Duy Lệ Á chớp chớp đôi mắt màu xanh lam sẫm.

Nhân viên bán hàng giơ tay chỉ đường:

- Ngươi dọc theo con đường này đi thẳng về phía trước, nhìn thấy Trân Bảo Lâu, Ngân Hàng ở trong ngay bên cạnh.

- Được.

Duy Lệ Á cảm kích gật đầu, đi về phía trước hai bước, không nhịn được mà quay đầu lại hỏi:

- Các người đều không muốn bắt ta sao?

- Hả, vì sao phải bắt ngươi?

Nhân viên bán hàng dấu chấm hỏi đầy đầu.

Đây là tiểu khả ái vừa mới ra cửa sao? Đột nhiên lại hỏi câu hỏi kỳ quái như thế.

- Bởi vì ta là... Ta không giống với các người.

Đôi mắt của Duy Lệ Á vừa di chuyển, thân phận Hải Yêu vẫn phải che đậy một chút.

Bạn cần đăng nhập để bình luận