Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 253: Mì Chua Cay

Có thể thấy được bằng mắt thường lượng nước bên trong sáu cái thùng gỗ lớn giảm xuống nhanh chóng. Toàn bộ nước bị Mục Lương dùng năng lực bốc hơi hết, chỉ để lại một lớp bột phấn màu trắng như gạo ở dưới đáy thùng.
- Thật là tiện.
Mục Lương lẩm bẩm một câu.
Vốn dĩ bước đó phải tốn nhiều thời gian, để cho tinh bột trong nước từ từ trầm xuống, mà anh có thể Điều Khiển Nguyên Tố Nước, cho nên có thể bỏ đi bước ấy.
- Ồ?
Biểu cảm của Mễ Nặc ngơ ngác, vội vàng hỏi:
- Mục Lương, thế sau này chúng ta phải làm như thế nào?
- Đơn giản thôi, để cho nước lắng đọng lại nửa ngày, tinh bột khoai lang đỏ sẽ dần dần lắng đọng lại ở đáy thùng, lại đổ nước đi là có thể tách ra.
Mục Lương dùng cách nói bình dân dễ hiểu để giải thích.
- Lại phơi nắng thêm hai ngày, nếu không có nắng thì để hong khô ở bên cạnh bếp lò cũng được.
- Ta đã nhớ kỹ.
Mễ Nặc nghiêm túc gật đầu.
- Những bột phấn kia là cái gì?
Hi Bối Kỳ bốc lên một nắm bột phấn trắng như gạo trong thùng.
- Tinh bột, tinh bột khoai lang đỏ.
Trên mặt của Mục Lương lộ vẻ hoài niệm, ôn hòa nói:
- Có thể dùng để làm mì chua cay.
- Mì chua cay?
Các cô gái liếc nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, xem ra mọi người đều chưa từng ăn.
- Các ngươi sẽ thích.
Mục Lương sang sảng cười nói.
Vệ Ấu Lan rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, âm thầm không tiếng động đã thu gom tinh bột trong các thùng vào một cái thùng.
- Đun chút nước sôi.
Mục Lương nói.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan vội vàng quay đi nấu nước.
Mục Lương lấy ra một cái chậu gốm, đổ nửa bồn tinh bột khoai lang đỏ vào trong đó, tiếp theo thêm nước trong, sau đó quấy đều khiến cho tinh bột khoai lang đỏ biến thành hỗn hợp dính như cháo.
- Mục Lương đại nhân, nước sôi tới.
Vệ Ấu Lan dẫn theo ấm nước sôi trở về.
- Đổ vào, tốc độ chậm một chút.
Mục Lương hếch cằm về phía chậu gốm, ý bảo tiểu hầu gái đổ nước.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan vô cùng cẩn thận rót nước sôi.
Mục Lương cầm lấy chiếc đũa, nhanh chóng quấy bột nhão theo chiều thuận kim đồng hồ.
Tùy theo nước sôi được đổ vào, bột nhão sống dần dần bị nóng chín, trở nên càng dính nhão. Như vậy, sợi mỳ tạo ra sẽ càng có dai ngon, hương vị càng tốt.
- Được rồi.
Mục Lương ra tiếng ngăn cản tiểu hầu gái tiếp tục đổ nước.
Thừa dịp bột nhão còn chưa lạnh, anh lại thêm vào lượng lớn tinh bột khoai lang đỏ, bắt đầu dùng tay nhào bột.
- Lấy tới chút dầu ăn.
Mục Lương không ngẩng đầu lên mà nói.
- Dầu ăn ở chỗ này.
Mễ Nặc xoay người lấy xuống bình gốm đựng dầu ăn từ trên bàn điều khiển.
Mục Lương duỗi tay tiếp nhận, múc hai muỗng dầu ăn đổ vào giữa đống bột, sau đó tiếp tục nhào bột, trong quá trình nhào nhiều lần cho thêm chút nước lạnh.
Tóm lại, thấy bột nhão quá khô thì thêm nước, quá dính thì thêm tinh bột, cho tới khi nhào thành trạng thái mềm như tơ lụa mà không dính tay.
- Cũng được rồi, đun một nồi nước sôi, chúng ta bắt đầu làm mỳ.
Mục Lương ngưng tụ ra một vũng nước trong, rửa sạch đôi tay.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan lần thứ hai tránh ra, hứng thú nhào bột vội trước vội sau. Mục Lương bưng chậu gốm đi tới bên cạnh nồi to, nước đã sôi nhỏ.
Anh tùy tay cầm lấy một cái chén gốm, khống chế lực đạo tinh chuẩn, dùng ngón tay ở đáy chén chọc ra sáu cái lỗ hổng.
- Cái chén đang lành lặn…….
Hi Bối Kỳ trừng lớn hai mắt.
- Về sau còn có thể dùng.
Mục Lương khẽ cười nói.
Anh giơ tay lung lay một chút, nước trong nồi bèn sóng sánh theo chiều thuận kim đồng hồ dọc theo thành nồi.
Mục Lương múc một muỗng bột nhão đổ vào trong chén gốm, nhẹ nhàng run vài cái, bột nhão bèn từ trong các lỗ hổng dưới đáy chén chảy ra từ từ như dòng nước.
Bột nhão không ngừng chảy xuống thành sợi, buông xuống dòng nước sôi đang sóng sánh, rất mau mặt ngoài sợi bột bị nóng chín, không dính liền nhau, sợi mỳ đã được tạo ra rất đơn giản.
Mục Lương thả xuống chén gốm, dùng chiếc đũa vớt mỳ ra, để vào trong nước lạnh đã chuẩn bị trước. Sợi mỳ tức khắc được hạ nhiệt độ, các sợi đều biến thành nửa trong suốt.
Mục Lương vớt lên một cây mỳ, lôi kéo hai đầu, nhẹ nhàng xé một cái, phát hiện tính co dãn rất cao.
- Thành công.
Trên mặt của anh hiện lên nụ cười thoải mái.
- Như vậy là có thể ăn sao?
Mễ Nặc trừng to đôi mắt màu lam, tò mò hỏi.
- Còn chưa được, phải nấu thêm một lát, sau đó thêm gia vị.
Mục Lương cười nhìn cô gái tai thỏ.
- Ừ ừ.
Mễ Nặc vội vàng nhớ kỹ.
- Trước tiên làm hết đống bột còn lại thành sợi mỳ đi.
Mục Lương tránh ra vị trí, các cô gái đã không thể được giấu được sự nóng lòng muốn thử trong mắt.
- Để ta làm.
Hi Bối Kỳ vội vàng chen lên trước.
- Ngươi quá lùn, để ta.
Mễ Á giơ tay túm lấy bả vai của bé gái tóc vàng.
- Tai mèo xấu xí, ta mới không lùn.
Hi Bối Kỳ thở phì phì hô.
- Vậy ngươi đừng nhón mũi chân.
Mễ Á nhàn nhạt nói.
Chiều cao của Hi Bối Kỳ chỉ có 1 mét 4, cần phải nhón chân mới có thể giơ chén gốm lên cao, nếu không, bột nhão còn chưa kịp chảy thành hình sợi thì rơi xuống nồi nước sôi.
- Đứng lên ghế đi.
Trong con ngươi màu đen của Mục Lương có ý cười.
- Đáng giận, ta chỉ là còn chưa lớn cao.
Hi Bối Kỳ nhe răng nanh, lớn tiếng ồn ào.
Mễ Á duỗi tay nhẹ nhàng lấy đi chén gốm, đạm nhiên nói:
- Vậy chờ ngươi lớn lên cao lại tới thể nghiệm.
- Ta có thể bay lên để làm.
Hi Bối Kỳ vừa nói vừa mở ra cánh, con ngươi màu vàng kim biến thành màu hồng như máu.
- Đừng nghịch ngợm, diện tích phòng bếp không lớn, mau thu lại đôi cánh.
Mễ Á tức giận nói.
Hi Bối Kỳ mở ra đôi cánh, tức khắc làm cho phòng bếp trở nên có chút chen chúc. Mục Lương dở khóc dở cười nói:
- Mau xuống dưới đi, đừng đụng vào đầu.
- Vậy để cho ta thử nghiệm một chút.
Hi Bối Kỳ bắt đầu cò kè mặc cả.
- Rõ ràng đều là người hai mươi tuổi rồi, còn giống như là trẻ con.
Mễ Á giật khóe miệng.
- Ồ, Hi Bối Kỳ hai mươi tuổi rồi?
Mễ Nặc kinh dị hỏi ra tiếng.
Cô dùng con ngươi màu xanh dương cẩn thận đánh giá bé gái tóc vàng, từ bề ngoài xem ra, cô rõ ràng là đứa trẻ chừng mười bốn, mười lăm tuổi.
- Không thể nào, hai mươi tuổi?
Mục Lương ngạc nhiên. Cho nên đây là loli hợp pháp, loli không lớn lên?
- Tai mèo xấu xa, đừng nói tuổi của ta.
Hi Bối Kỳ xấu hổ buồn bực thu hồi cánh rơi xuống đất.
Cô lộ ra răng nanh thở phì phì nói:
- Ta muốn cắn ngươi.
Mễ Á giơ tay ấn xuống đầu của Hi Bối Kỳ, khiến cho bé gái tóc vàng vung vẩy đôi tay nhưng không đánh tới chính mình.
- Cầm đi chơi đi.
Một cái tay khác của cô nhét cái chén gốm vào trong tay bé gái tóc vàng.
- Ngươi thật sự đã hai mươi tuổi?
Mục Lương tò mò hỏi.
- Hừ, ngươi cho ta hút một ngụm máu thì ta sẽ nói cho ngươi.
Hi Bối Kỳ ngạo kiều nghiến răng nanh.
Cô có chút tức giận, lá gan cũng lớn rất nhiều, cho nên không giấu được một số ý tưởng trong lòng.
- Vậy thôi.
Mục Lương lắc đầu.
Anh nghĩ nếu bị ma cà rồng cắn một ngụm, chính mình có thể cũng biến thành ma cà rồng không?
Khóe mắt của Mễ Á co giật, âm thầm không tiếng động giật góc áo của bé gái tóc vàng.
- Ờ !
Hi Bối Kỳ mờ mịt chớp chớp đôi mắt màu vàng kim. Giây tiếp theo cô đã lấy lại tinh thần lại. Hi Bối Kỳ hoảng hốt vội vàng khom lưng xin lỗi:
- Thực xin lỗi, là ta lỗ mãng.
Người đàn ông trước mặt chính là cường giả cấp 8, nếu hắn bị chọc giận, tát một cái là có thể đánh chết chính mình.
- Ta có câu hỏi.
Mục Lương không thèm để ý xua xua tay, tò mò hỏi:
- Bình thường loài người bị ma cà rồng các ngươi cắn, cũng sẽ biến thành ma cà rồng sao?
- Sẽ không nha.
Hi Bối Kỳ nhỏ nhẹ trả lời.
Bạn cần đăng nhập để bình luận