Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1767: Khẩu Khí Của Các Hạ Quả Thật Không Nhỏ



Cộp cộp cộp ~~~

Kiến Thợ xuyên qua đám đông, chở Thành Phòng Quân mặc giáp trụ nặng nề đi thẳng về trước, những chiếc càng kiến ​​khổng lồ đóng mở khiến các Kỵ Sĩ đối diện cảm thấy sợ hãi.

- Giết!

Các Kỵ Sĩ hô lớn một tiếng, giơ trường mâu bắt đầu tấn công.

Cầm Vũ khẽ hất hàm, đôi mắt màu tím dưới mũ giáp thoáng qua tia lạnh lẽo:

- Sống chết không quan trọng, tấn công!

Khi lời của cô vừa rơi xuống, kỵ binh hạng nặng cũng bắt đầu xông lên.

- Xạ kích.

Kỵ binh hạng nhẹ giơ nỏ quân dụng lên, bắt đầu vòng bắn phá thứ nhất.

Tên nỏ rơi xuống như mưa khiến các Kỵ Sĩ khổ không thể tả, mặc dù mũi tên rất khó xuyên thủng khôi giáp Thép Tím nhưng lực xung kích cũng có thể lưu lại vết tích ở phía trên.

Chỉ chốc lát sau, khôi giáp trên người các Kỵ Sĩ trở nên lồi lõm, da thịt dưới khôi giáp sưng tấy và đau nhức.

Kỵ binh hạng nặng và Kỵ Sĩ giao chiến, trường mâu quơ múa, đập bay Kỵ Sĩ trên mặt đất.

Kiến Thợ liên tục tiến về phía trước, những chiếc càng kiến ​​to lớn kẹp chặt hông của đám Kỵ Sĩ, tiếng răng rắc vang lên, giáp Thép Tím và xương hông của Kỵ Sĩ bị bẻ gãy.

- A a ~~~

Các Kỵ Sĩ la hét và vung trường mâu, nhưng đối đầu Kiến Thợ với lớp vỏ ngoài cứng rắn, bọn hắn không thể tạo được bao nhiêu tổn thương cho chúng nó.

Kỵ binh hạng nhẹ ngừng bắn tên, chuyển sang ném đạn nổ, chuẩn xác rơi vào giữa nhóm Kỵ Sĩ.

- Đây là cái gì?

Các Kỵ Sĩ nghi ngờ cúi đầu nhìn lại.

Ầm ầm ầm ~~~

Đáp lại bọn hắn chỉ có tiếng đạn nổ vang lên liên tục, các Kỵ Sĩ lập tức người ngã thú lật, Thú Ba Sừng và các Kỵ Sĩ kêu rên liên hồi.

Vút vút vút ~~~

Từng đường vòng cung bay qua, lại có mười mấy quả đạn nổ rơi xuống đám đông.

Khi tiếng nổ vang lên liên miên thì tiếng kêu la thảm thiết của các Kỵ Sĩ cũng trở nên yếu hơn.

Cầm Vũ lạnh giọng ra lệnh:

- Xông lên, giải quyết bọn hắn.

Nhóm Thành Phòng Quân phối hợp ăn ý, gần như san bằng năm trăm Kỵ Sĩ một cách nghiền ép.

Cầm Vũ bình tĩnh nhìn mọi việc, nàng nhớ tới lời nói của Mục Lương, cái này gọi là châu chấu đá xe.

Cuộc chiến vẫn còn tiếp tục, Thành Phòng Quân bị thương lui ra, lính quân y vội vàng tiến lên cứu chữa, đầu tiên là cho người bệnh uống bí dược chữa thương, sau đó lại dùng rượu cồn lau vết thương.

Nếu có vết thương nghiêm trọng thì bôi bí dược cầm máu rồi lại dùng băng vải băng bó kỹ.

Đội quân Kỵ Sĩ còn sống sót tan rã và chạy trốn trong sợ hãi.

Cầm Vũ quay đầu ra lệnh:

- Thái Căn, ngươi dẫn người chia ra ba đường tiến vào Nội Thành từ cổng thành phía Đông, phía Bắc, phía Nam, ai đầu hàng thì tha mạng, phản kháng quyết liệt thì giết tại chỗ.

- Vậy cổng Tây thì sao?

Thái Căn hỏi.

- Cổng tây có nhóm của Tô Lâm Y Tư.

Cầm Vũ thuận miệng giải thích một câu.

Nội Thành thành Y Lê có bốn cửa thành, dựa theo kế hoạch thì Tô Lâm Y Tư và Trương thúc sẽ dẫn người tấn công vào Nội Thành từ cửa thành phía tây, tiếp đó hội hợp tại hoàng cung.

Cầm Vũ muốn tiến vào hoàng cung trước một bước, bởi vì mục tiêu chủ yếu lần này của nàng là quốc vương Lan Lư Ba.

- Ta hiểu được.

Thái Căn nghiêm túc gật đầu.

Lúc này, trong lòng hắn rất kích động, Cầm Vũ để hắn thống lĩnh sáu ngàn Thành Phòng Quân chứng minh là đã chấp nhận năng lực của hắn.

- Đi thôi.

Cầm Vũ liếc nhìn đối phương, sau đó cơ thể như tên bắn ra khỏi cung, lao về phía Nội Thành với tốc độ cực nhanh.

Ầm ầm ~~~

Mỗi một lần nàng nhảy vọt đều sẽ xuất hiện tia sét tím, điều này khiến đám quý tộc âm thầm theo dõi kiêng dè không thôi.

Một bên khác, bên trong hiệp hội Ma Pháp Sư, hội trưởng chi nhánh do dự có nên ra tay viện trợ vương thất và quý tộc hay không.

Phó hội trưởng chi nhánh nghiêm túc nói:

- Hội trưởng, ta cảm thấy chúng ta không cần trộn lẫn vào chuyện này.

- Đúng vậy, đây là ân oán của vương thất, việc này không liên quan đến chúng ta.

Ma Pháp Sư khác gật đầu phụ họa.

- Nhưng...

Hội trưởng Hiệp hội Ma Pháp Sư chi nhánh thành Y Lê nhíu mày do dự.

Hắn từng gặp quốc vương Lan Lư Ba đương nhiệm, lấy được không ít chỗ tốt từ hắn ta, cũng chính vì như vậy hắn mới không có ra tay khi các quý tộc mưu phản ba năm trước.

- Các hạ muốn ra tay à?

Một giọng nói hời hợt vang lên trên đỉnh đầu mọi người.

- Ai?

Sắc mặt các Ma Pháp Sư đại biến, bọn hắn phản xạ có điều kiện mà phân tán ra khắp nơi, sau đó kiêng dè nhìn lên xà nhà phía đỉnh đầu.

Mục Lương đứng trên xà nhà, bình tĩnh nhìn các Ma Pháp Sư bên dưới.

Hội trưởng chi nhánh hỏi với vẻ mặt âm trầm:

- Các hạ là ai?

- Thành chủ thành Huyền Vũ, Mục Lương.

Mục Lương bình tĩnh trả lời.

- Thành chủ thành Huyền Vũ!

Các Ma Pháp Sư kinh ngạc thốt lên, trên mặt đều lộ ra sự kiêng kỵ.

Hội trưởng chi nhánh hỏi với giọng điệu ngưng trọng:

- Các hạ không mời mà tới là có chuyện gì sao?

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Ta tới để xác nhận xem hiệp hội Ma Pháp Sư có nhúng tay vào chuyện này hay không?

- Nếu có thì sao, các hạ muốn thế nào?

Phó hội trưởng híp mắt hỏi lại.

Mục Lương rũ mắt xuống, hời hợt nói:

- Nếu như các ngươi muốn nhúng tay vào chuyện này, vậy thì ta chỉ có thể xóa sổ hiệp hội Ma Pháp Sư khỏi thành Y Lê thôi.

Sắc mặt của hội trưởng chi nhánh trở nên âm trầm, nguyên tố hoả quanh thân bùng lên, lạnh lùng nói:

- Khẩu khí của các hạ quả thật không nhỏ.

- Ngươi có thể thử xem.

Mục Lương nhẹ nhàng nhảy lên, cơ thể chậm rãi đáp xuống.

Cộp cộp cộp ~~~

Trong lòng các Ma Pháp Sư chấn động, kiêng kỵ lùi lại mấy bước.

Hội trưởng chi nhánh nghiến răng nghiến lợi, trong lòng hắn ta đang do dự, không biết có nên công kích Mục Lương hay không.

Nhưng Mục Lương không có cho hắn ta cơ hội này, khí thế kinh khủng từ trên người hắn khuếch tán ra ngoài, bao phủ toàn bộ trụ sở Hiệp hội Ma Pháp Sư.

Ông ~~~

Sắc mặt của hội trưởng chi nhánh đại biến, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, cả người lảo đảo rồi quỳ rạp xuống đất.

Mục Lương lạnh nhạt nhìn hội trưởng chi nhánh, hỏi:

- Cho ngươi thêm một cơ hội, đứng ngoài nhìn hay trộn lẫn vào chuyện này?

-...Đứng ngoài nhìn.

Cả người hội trưởng chi nhánh run lẩy bẩy, người đàn ông trước mặt giống như Hồng Hoang mãnh thú, khiến hắn ta cảm thấy sợ hãi tột độ.

Hắn ta có dự cảm, nếu như trả lời sai thì đầu của mình sẽ lập tức rơi xuống đất.

- Rất tốt.

Mục Lương chắp tay sau lưng, thu lại khí thế tản mát ra ngoài.

Khụ khụ khụ ~~~

Hội trưởng chi nhánh ho khan mãnh liệt, một ngụm máu dâng lên cổ họng nhưng bị hắn ta nuốt trở vào.

- Tự giải quyết cho tốt.

Mục Lương bỏ lại một câu rồi nhấc chân bước ra một bước, biến mất ngay tại chỗ.

- Đừng trêu chọc thành Huyền Vũ.

Hội trưởng chi nhánh chỉ kịp nhắc nhở một câu rồi lập tức nhắm mắt lại, bất tỉnh nhân sự.

Bạn cần đăng nhập để bình luận